Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15497: ĐỪNG ĐỂ CON LÀ "ĐỨA TRẺ CỦA KÌ VỌNG" Bài viết hơn dài, mong
Hình mô tả cho bài confession
#15497: ĐỪNG ĐỂ CON LÀ "ĐỨA TRẺ CỦA KÌ VỌNG" Bài viết hơn dài, mong mọi người đủ kiên nhẫn và dành chút thời gian để đọc. Em sinh năm 2000 và đang bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa thôi là em sẽ chính thức bước qua tuổi 18 - tuổi trưởng thành. Vì vậy, trước cột mốc chuẩn bị làm người lớn ấy, với chút tuổi trẻ còn sót lại, em muốn viết những dòng này để nói về một nỗi tâm sự của em trong gần 18 năm qua. Em lớn <a href="https://confession.vn/theo-dong-su-kien/" title="lên trên" alt="lên trên">lên trên</a> một mảnh đất xa xôi đầy nắng đầy gió, ở đó có một khu dân nhỏ bé. Khi bắt đầu đi học, so với bạn bè cùng trang lứa thì em vẫn được xem là một đứa sáng dạ và học trội. Em không phải tự khen đâu, mà là những người cô dạy em đều đánh giá là vậy. Hồi đó em thích một môn học kia lắm, nên dành thời gian học nhiều. Đáp lại những nỗ lực ấy, cuối cấp một em đã đạt giải một cuộc thi cho môn học ấy cấp quốc gia. Cái tin ấy lan nhanh lắm, thế là dường như ai cũng biết ba mẹ em có đứa con đạt giải cao. Em biết lần đấy em tự hào một thì ba mẹ em tự hào mười. Thế là từ đấy, em trở thành "đứa trẻ của kì vọng". Chắc đọc đến đây ai cũng thắc mắc về cái tiêu đề nhỉ? Con mình còn nhỏ mà đã đạt được thế thì phải tự hào, phải kì vọng về nó chứ? Chẳng lẽ giờ mong nó ngu si các thử để "thất vọng"? Bố sư đứa dở !?! "Kì vọng", nó khác "hy vọng" lắm. Khi mình "hy vọng" về con cái, tức là đem nhen lên ngọn lửa tin tưởng của mình về đứa bé ấy, là mong đợi và cầu chúc cho tương lai của nó. Còn "kì vọng" thì lại khác. Đó là đặt toàn bộ tin tưởng vào một sự vật sự việc hay sự thật trong tương lai. Đối với con người cũng vậy, nhưng khi "kì vọng" về con người, cũng tức là đã gánh chữ "trách nhiệm" để thoả mãn niềm "kì vọng" của bản thân vào người đó. Sau kì thi ấy, em hiểu rằng mình sẽ phải cố gắng hơn nữa, phải thật giỏi thật giỏi hơn nữa để không làm ba mẹ thất vọng, và cũng vì bản thân mình. Thế rồi khi em lên cấp 2, mọi chuyện thay đổi một cách chóng mặt. Thay đổi môi trường học tập, thay đổi bạn bè, thay đổi phương pháp học, em đã bị sốc kiến thức một cú đau. Em đã vùi đầu vào học, dành thời gian để xem bài, chuẩn bị bài, nhưng không tài nào hiểu thấu đáo toàn bộ những gì mà nhà trường dạy. Có những môn em học vẫn rất tốt, nhưng cũng có những môn dù có nhét kiểu gì cũng chẳng tài nào hiểu nổi "tại sao nó lại thế". Em hỏi nhiều anh chị trước đó, hỏi kinh nghiệm học, về phương pháp học và nhận ra một điều : Nếu em học giỏi tất cả các môn, điều đó thật tuyệt. Nếu em học tốt các môn quan trọng, nhưng không tốt một số môn khác thì điều đó cũng không sao bởi chẳng phải ai cũng có thể học đều cả. Vậy là, em học được cách chấp nhận sự không hoàn hảo ấy của bản thân. Nhưng, ba mẹ em không cho phép điều đó. Họ muốn em phải tiếp tục học đều, học giỏi tất cả các môn như hồi trước, và một con điểm 7 thì ắt sẽ là một ngày không vui và thở dài các kiểu. Cứ hễ xem TV thấy tấm gương nghèo vượt khó thì lại: "Ôi, con nhà người ta nghèo khó thế kia mà học giỏi chưa kìa...." rồi nhìn em bất mãn. Lúc nào cũng là câu chuyện "con nhà người ta", "nó nghèo nhưng học giỏi" và "liệu hồn mà học con nhà người ta đi" để nói và nói. Ơ, vậy chỉ vì con không học đều, thì tức là con là đứa ăn hại ạ? Mà sao mình biết nó có học đều hay không ạ? Thế còn về những môn con học giỏi hơn các bạn khác thì sao? Những thứ ấy, em chỉ dám nghĩ trong đầu chứ không nhỡ nói ra bị chửi tiếp. Thôi, ít ra bị nói bị chửi còn đỡ hơn hồi trước có lần kiểm tra Toán bị sai ngớ ngẩn sai thành móc xích kéo điểm còn 7 mấy bị đánh cho bầm dập. Em bấm bụng nghĩ vậy. Cấp hai của em là một chuỗi ngày dài và đen tối. Việc em học không đều ấy dần dà rồi ba mẹ cũng quen, không còn nói nhiều như trước nữa. Sau khi thay đổi nhiều, em quay lại được việc học tốt hơn. Và mọi người biết cái giá của việc học tốt hơn là gì không? Bị bắt nạt. Em hồi đó làm lớp trưởng, và cái đứa lớp trưởng đó bị bắt nạt, chỉ vì học giỏi hơn và hay chỉ đạo làm việc. Cả lớp mà <a href="https://confession.vn/tinh-trang-hop-lop-moi-nguoi-the-nao/" title="chỉ có" alt="chỉ có">chỉ có</a> đúng cái đứa ngồi cùng bàn nói chuyện với em, còn lại là hoặc im lặng, hoặc tìm cách chống đối. Việc ba mẹ em bớt yêu cầu điểm chác vẫn ở đó, chỉ là bớt hơn thôi. Thế em, một bên là áp lực từ ba mẹ, một bên là bị bắt nạt, chẳng biết gì ngoài một mình gồng gánh. Chắc mọi người thắc mắc tại sao em không nói về việc em bị bắt nạt trên lớp nhỉ? Đúng là em đã từng muốn nói với ba mẹ về chuyện đó, từng định xin chuyển lớp, nhưng cuối cùng lại thôi. Có lẽ, cái áp lực về cái đứa con học giỏi kia đã tạo thành bức tường giữa em và ba mẹ. Cái áp lực trong thời gian dài đó dường như phần nào làm em chẳng còn niềm tin đồng cảm của ba mẹ nữa. Cái chuyện vô lý về học không đều còn bị nói, thì những thứ này cũng sẽ vậy thôi. Em nghĩ thế, và tự mình đi qua cấp hai, một cách kì diệu. Lên cấp ba, sau khi cố gắng rất nhiều, em vào được trường chuyên của tỉnh. Ngày nhận kết quả, em nửa vui nửa buồn. Vui vì đạt kết quả mong muốn, buồn vì phần nào đoán được lại sẽ thêm một nùi áp lực. Trong môi trường học tập mới ấy, một lần nữa em bị sốc kiến thức. Vì để luyện thi đại học nữa mà, nên trường em trừ môn chuyên vẫn sẽ học cơ bản, nhưng đề ra kiểm tra lại khó hơn những chỗ khác nhiều, thành ra chuyện điểm thấp xảy ra cũng không phải là hiếm, và thế là việc ăn chửi cũng nhiều hơn. Em phải lên thành phố học, học xa nhà cũng buồn lắm chứ, toàn phải tự lập sống. Thế mà, cứ mỗi lần dưới nhà gọi điện lên là lại một lần nói về điểm số, là một lần buồn rười rượi. Có lần em đi thi về, là cái kì thi năm xưa ấy, cấp quốc gia ấy, nhưng làm bài không tốt nên không đạt giải nữa. Từ có giải, giải cao là đằng khác,xuống không có giải, nghe nực cười nhỉ? Đúng vậy thật, em còn chẳng hiểu, em chỉ biết rằng bản thân đã cố hết sức và cũng chỉ đến được chừng đó. Hẳn các bạn khác đã đầu tư nhiều thời gian hơn em. Hẳn các bạn đã đầu tư tài liệu, gia sư hơn em. Hẳn là vậy. Mọi kì thi đều có phần phụ thuộc vào may mắn cả, chỉ có con người cố gắng rèn luyện để rút lại cái may rủi đó thôi. Lần thi này, nỗ lực của em chưa đủ để rút ngắn cái khoảng cách đạt giải ấy lại. Em nghĩ vậy. Thi xong biết ngay kết quả mà, thế là em biết kiểu gì cũng ăn chửi. Hôm đó đi thi về, mệt nhoài cả người, bụng đói kinh khủng, xách túi đồ mà muốn nằm vật ra ngủ giữa đường vậy. Về đến phòng trọ, em nhận được cuộc điện thoại với dòng chữ "Mẹ" trên màn hình. Rồi xong.... Cuộc gọi đó kéo dài 45'. Chỉ nói và nói và nói và nói. Nói về cái "sự thất vọng của tao về mày", về cái sự "mày không bằng con nhà người ta". Là một chuỗi chửi. Chỉ có thế thôi. Em thề lúc đó em đã định chết quách cho rồi sống làm gì nữa. Cái nỗi buồn từ trước tới lúc đó gom lại một chỗ như vậy đấy. Sống làm gì khi mình không được hạnh phúc? Em hỏi câu hỏi đó, hỏi đi hỏi lại cả tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cơ mà em lại sợ, không phải sợ cái chết, mà là sợ đau. Thế là em không làm nữa. Ôi, hèn nhỉ =))) Thế là em lại cất con dao, nằm nghĩ ngợi về cuộc đời.... Sau đợt ấy, em quen với việc nghĩ về cái chết. Có lẽ sẽ tốt hơn chăng? Em cứ nghĩ và nghĩ, nghĩ nhiều lắm. Dần dần, em cảm thấy mình trở nên chai sạn lại. Em không còn cảm thấy thật sự quan tâm vào một thứ gì đó nữa, bởi nhìn kỹ thì nó cũng thật vô nghĩa. Nhiều thứ em từng thích, giờ dường như chẳng còn là gì với em. Em đã từng ước mơ là nhà viết sách, là người minh hoạ sách nhưng đã từ bỏ đi theo con đường khác; giờ nhìn lại cái mơ ước ấy cũng chẳng còn đẹp đẽ mấy nữa. Cái cảm giác đó theo đuôi em đến tận cuối lớp 12. Em vẫn học, học vẫn ổn, nhưng chẳng còn chú tâm học được như trước nữa. Em vẫn đủ tỉnh táo để tiếp tục học, để vào đại học, nhưng rồi, mọi thứ vẫn cứ trống rỗng không thể nào tư duy nổi nữa. Không phải là em buông bỏ. Không phải là em bê tha. Em cày ngày cày đêm, mất ăn mất ngủ để học, nhưng rồi chẳng tốt hơn nổi. Có vẻ như em bão hoà rồi. Thế là, em đi thi đại học. Vào làm bài thi mà em chẳng hề run sợ chút nào. Lạ thật... Chắc đến đấy mọi người cũng đoán được kết quả ra sao nhỉ? Em rớt NV1 là một ngôi trường có tiếng trong khi có những đứa từ khởi điểm cấp 3 chẳng bằng <a href="https://confession.vn/camera-kin-co-bao-gio-ban-nghiviec-minh-xau-anh-hu/" title="em giờ" alt="em giờ">em giờ</a> đây lại vào được. Sau khi biết kết quả, ăn chửi là thứ không tránh được. Cả tuần chứ ít gì, nhưng lần này chẳng buồn bằng lần chửi của kì thi kia nữa. Chắc là lờn rồi... Giờ đây, em chuẩn bị vào một trường đại học khác, bước tiếp cuộc đời của mình. Sau một thời gian nghỉ ngơi, em giờ cũng đã ổn hơn, không còn cảm thấy quá tiêu cực như trước nữa. Ba mẹ em giờ cũng đã nguôi ngoai và đồng ý về con đường mà em chuẩn bị đi tiếp ấy .Nhìn lại thì, nếu có trách thì chắc cũng chỉ biết trách mình chưa đủ mạnh mẽ vượt qua nhiều chuyện. Em không trách ba mẹ em, mà chỉ thấy tiếc. Tiếc vì mọi chuyện đáng lẽ đã có thể tốt đẹp hơn nhiều như thế, tiếc rằng chúng ta đã có thể hiểu nhau hơn. Bài viết này chỉ có thế thôi, chỉ là câu chuyện trải lòng của bản thân em mà em chẳng thể kể với ai, hẵng còn khi 17 tuổi. Em có một mong ước rằng: Đừng để con là "đứa trẻ của kì vọng", đừng để sự kì vọng của bản thân đè lên chúng. Có thể sự kì vọng ấy xuất phát từ khao khát muốn tốt cho chúng, nhưng làm ơn, để chúng bận lòng, để chúng xa cách với ba mẹ là thật sự không đáng.