Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15487: Mình phải làm sao đây ??? Có những điều rất khó nói, mình ko
Hình mô tả cho bài confession
#15487: Mình phải làm sao đây ??? Có những điều rất khó nói, mình ko dám lộ mặt nên mới lên đây tâm sự...Tụi mình quen nhau 5 năm, 1 năm đầu chúng mình yêu nhau, rồi anh ra trường, đi làm trước mình, 2 đứa chẳng có thời gian nhiều. Rồi 2 đứa nhiều khúc mắc hơn, rồi chia tay, cũng vì lý do anh chẳng có thời gian cho mình. 3 năm sau đó, mình học xong, tốt nghiệp, ra đi làm kế toán một công ty nhỏ . Mình cũng không xinh nhưng nhìn được, cũng khá nhiều anh trong cơ quan để ý, tán tỉnh. Rồi mình nhận lời 1 người. Cũng không hẳn là yêu, mà mình thấy thích nhất thời, sau đó cũng nhận lời coi tới đâu thì tới. Mình yêu người đó được 5 tháng , thời gian đó cũng đi chơi, ăn uống , nhưng cảm xúc thì không đến mức khiến mình cảm thấy là đang trong tình yêu thật sự. Mình thường hay lui tới nhà người đó nấu ăn, lần duy nhất mình ngủ lại, cũng là lần mình mất đời con gái. Dù chưa cảm nhận được tình cảm yêu thật sự như khi yêu anh, nhưng khi người đó chạm vào, mình lại không kháng cự lại được, thứ nửa yêu nửa không, nửa nể nửa dứt, cuối cùng thì mình không thắng được. 2 tháng sau thì mình chia tay, vì không thể tiến thêm với cái thứ tình <a href="https://confession.vn/12330-cac-ban-nam-co-thich-uoc-ny-dan-ve-ra-mat-gia-inh-minh-la-sinh-vien-nam-3-neu-la-con-gai-xa-nh/" title="cảm" alt="cảm">cảm</a> nửa vời ấy. Mình khóc lóc, không phải tiếc nuối , mà mình khóc vì chẳng hiểu mình đang làm cái quái gì với cuộc đời mình. Rồi thời gian sau, mình nguôi ngoai đi phần nào, mình chuyển chỗ làm , xóa sạch kỉ niệm với người đó, 5 tháng chẳng đủ để mình ghi lại kí ức gì, ngoài cái nuối tiếc rằng đời con gái trao đi quá dễ dàng. Một ngày nọ tình cờ mình gặp lại anh. Mình đang lúi húi với đống sổ sách, bỗng một giọng nói ồm ồm quen quen vang lên, " chị cho tôi hỏi, văn phòng giám đốc ở đâu" Mình ngửa đầu lên, cả 2 đứa, mắt chữ O, mồm chữ A, rồi chuyện trò tíu tít, hẹn nhau sau giờ làm đi cà phê, lâu ngày quá mà. Ngồi xuống ghế, anh thở phào, -"em vẫn ổn, khỏe mạnh, đúng như anh thấy trên facebook' -Anh vẫn theo dõi em hả? - Ừa, lâu lâu anh vô coi em sống thế nào, có vui không ? Anh gãi đầu cười tít, cái nụ cười bao năm vẫn thế. - Sao anh không kiếm ai mà yêu, ngó nghiêng fb nhà em chi vậy? Anh quay mặt ra cửa sổ, mưa rơi nhẹ nhẹ, mặt anh đang vui, bỗng thoáng buồn. - Khi muốn bên em cả đời, nhưng khả năng không đủ để giữ, từ khi mất em, anh vẫn tự trách mình như thế. Tới khi em lấy người khác, tốt hơn anh, thì anh mới hết theo dõi em. Mình lặng người, năm tháng qua, mình chẳng nhớ gì đến ai, cũng chẳng biết người năm <a href="https://confession.vn/14212-gui-ban-co-be-toc-ngan-eo-tai-nghe-trang-mac-ao-khoac-neu-mua-xo/" title="xưa vẫn" alt="xưa vẫn">xưa vẫn</a> còn yêu mình đến vậy, tính trẻ con , thiếu chút thời gian rồi hờn giận, buông tay mà chẳng nghĩ rằng anh gánh công việc , sự nghiệp, gia đình lên đôi vai gầy, chỉ để tìm đến hạnh phúc với mình. - Thế.... em yêu ai chưa ? Anh hỏi làm mình tỉnh lại khỏi mớ suy nghĩ rối như bòng bong. Mình ấp úng. - Em cũng có vài người, mà thích thích thôi chứ không có yêu thật. <a href="https://confession.vn/13812-xin-chao-moi-nguoi-la-minh-ay-cai-nguoi-ma-ngo-ngo-i-lam-khong-b/" title="giờ" alt="giờ">giờ</a> thì ế nhăn này. -Vậy mình quay lại em nhé, anh bù đắp lại năm tháng qua cho em. -Vâng ! Thế là 2 đứa quay lại, yêu nhau, hướng tới tương lai nhiều hơn, càng yêu, càng thấy anh thay đổi nhiều, không còn là anh 3 ngày thay 1 cái quần, không còn là anh nhí nhảnh như trẻ con. 3 năm đi làm, anh thay đổi nhiều lắm, chững chạc, suy nghĩ sâu hơn, điềm đạm hơn, chẳng cáu gắt mình nửa câu. Càng yêu, càng thấy tình cảm anh dành cho mình sâu đậm và yêu mình vô cùng như nào. Chăm lo từng tí. Rồi mình cảm thấy có lỗi, vì 3 năm qua chẳng những không sống tốt như anh tưởng, mình còn lao theo những người chẳng đáng, và cho đi thứ quý giá mà đáng lẽ phải trao đúng người. Tuy vậy, mình vẫn nói dối anh răng mình,,.,..chẳng có ai. Thời gian gần đây, mình bỗng thấy như nếu không nói hết ra, mình có lỗi với anh, với tình yêu của 2 đứa, vì lừa dối. Nhưng nói ra, sợ lại tổn thương anh thêm 1 lần nữa, băn khoăn mãi chưa tìm ra lối thoát, thì anh ngỏ lời 2 đứa tới hôn nhân, mình ậm ừ xin phép anh hôm khác nói chuyện. Thứ vì mình chưa tìm ra cách giải quyết rằng có nên nói mình đã trao cái ngàn vàng cho người khác không. Mình phân vân đã nhiều tuần nay, khó nghĩ nên anh hỏi mình cáu gắt, nhìn anh mình lại thấy thương vô cùng, mà lại trách mình tệ vô cùng. Mình phải làm sao đây ???