Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15482: Yêu một cô gái quá giàu Viết ra đây cũng cũng là để mình
Hình mô tả cho bài confession
#15482: Yêu một cô gái quá giàu Viết ra đây cũng cũng là để mình trải lòng chút thôi, nói là thằng đàn bà, yếu đuối, không cầu tiến cũng đúng, vì thật sự mà nói bây giờ quá mệt mỏi, muốn buông mà lại không. Cả hai cũng ra trường rồi, người yêu cũng mới ra trường được tầm năm, yêu nhau từ năm 2 đại học, cũng không quá dài mà cũng chẳng ngắn, lúc đó yêu cô ấy cũng tình cờ quen ở một hoạt động ngoài thôi, chưa bao giờ mình nghĩ có một ngày sẽ là của nhau và dự định đi đến đám cưới như bây giờ. Hồi đó cô ấy giản dị mà lại trầm trầm nữa, chả bao giờ bắt chuyện với ai, ai hỏi gì thì trả lời vấn đề đó, ăn mặc cũng không make up bao giờ , nhưng không hiểu sao mình lại thấy dễ thương, cứ mỗi lần bắt chuyện mà chọc được cho ấy cười lúc đó là vui rồi, có khi đêm về cứ nhớ lại lúc cô ấy cười mà lại cười một mình. Cho đến lúc yêu nhau một thời gian kha khá thì em dẫn mình về '' phòng trọ '' chơi. Thật sự là lúc đến nơi mình cảm thấy vô cùng tự ti về khoảng cách chính mình và người yêu. Chả có phòng trọ nào cả, bố mẹ mua cho cô ấy một căn bên chung cư **** Complex từ năm nhất để tiện đường đi lại, một chiếc ôtô và 1 xe máy, nhưng chưa bao giờ cô ấy dùng ôtô khi đi cùng mình cả, lúc đó mình rất cảm động vì cô ấy lại suy nghĩ cho mình nhiều đến vậy, cố đè nén những mặc cảm và tự động viên mình bằng suy nghĩ buồn cười '' tình yêu sẽ đi qua giới hạn về vật chất '', nhưng cũng là lúc mà mình thấy cả hai không có tương lai cùng nhau. Học ở một ngôi trường quốc tế danh giá, nhiều hoạt động trải nghiệm có lẽ đã dần xóa đi nét trầm của cô ấy, nhiều bạn bè hơn, biết cách trang điểm, chăm sóc bản thân mình, những cuộc gặp giao lưu giữa bạn bè ngày càng nhiều, thời gian dành cho công việc của cô ấy cũng tăng lên, theo đó, những tin nhắn mình gửi thì vài ngày sau đáp lại bằng một từ đơn giản '' uk '', '' biết rồi '', biết là thay đổi như vậy là tốt cho tương lai, cho công việc, nhưng không hiểu sao mình lại thấy cái gì đó buồn buồn, nặng trong lòng. Có lẽ là do con người ích kỉ, không muốn cô ấy đổi thay, nhiều lần muốn chia tay để người yêu tìm được người phù hợp hơn nhưng cứ nghĩ về khoảnh khắc dịu dàng trước kia thì lại càng ích kỉ và cố chấp, chờ mong một cái gì đó quay trở lại dù biết là không thể. Không hiểu sao tình yêu mờ nhạt như vậy lại tồn tại được, từ lúc giữa năm cuối đến gần 2 tháng trước đây, số tin nhắn và điện thoại cô ấy chủ động liên lạc đếm trên một bàn tay. Ấy thế mà khi ra trường, câu đầu tiên người yêu nói lại là muốn cưới <a href="https://confession.vn/an-ong-hon-nhau-o-tam-vo-kho-cho-ong-chong/" title="nhau vào" alt="nhau vào">nhau vào</a> đầu <a href="https://confession.vn/13844-viet-cho-me-cho-ngay-0803-hoa-ba-mua-tang-me-cung-sap-tron-nam-r/" title="năm sau" alt="năm sau">năm sau</a> và hi vọng hai gia đình được gặp mặt, lúc đó mình sốc, thật sự, hỏi nguyên nhân thì chỉ là vẻn vẹn một câu '' vì anh bình thường, vì mình yêu nhau hơn 2 năm rồi ''. Cuộc sống sau đó là một cuộc sống dưới bóng người yêu. Gặp bạn bè :'' thanh niên số hưởng nhất năm đây rồi '', khi đưa ra ý kiến với gia đình :'' mày hỏi ý con bé chưa, để nó đồng ý đã chứ mày thì tao không yên tâm '', đi làm:'' có người yêu bố đại gia còn đéo dựa, bày đặt tự ái đi làm riêng ''... gần đây nhất là mình được ăn 1% hoa hồng của dự án thì cũng '' đấy, có con người yêu thế cái gì cũng được nhờ ''. Có lẽ là do cái tôi quá cao nên cảm thấy bản thân bị xúc phạm, tức giận nhưng cũng cứ thế chịu đựng mà cho qua. Tháng không thiếu những khi cô ấy đi về muộn, trên người vẫn dính nước hoa nam, máu ghen nổi lên mình hỏi thì cô ấy gắt lại một câu mà mình không bao giờ quên được '' em còn công việc, còn mối quan hệ, lương tháng sáu triệu của anh thì làm sao hiểu được khác nhau giữa anh và em ''. Và đỉnh điểm gần đây nhất là khi mình thấy cô ấy và một người con trai khác hôn nhau, đợi đến tối về đến nhà thì câu trả lời nhận được là '' chả lẽ anh không cho em thoải mái chút trước hôn nhân được à mà phải khó tính vậy '', nghe được lời này thì mình cũng đéo cần cái gì gọi là hôn nhân hay gì cả, trở về phòng trọ thu dọn đồ rồi chuyển luôn phòng, alo cho bố mẹ và bác 2 bên là hủy đám cưới vì mình có người thương khác, coi như là lần cuối giúp đỡ em, về sau không còn quan hệ gì cả, chặn số, mọi thứ..v.v Gần 2 tháng trở lại đây, không hiểu sao cô ấy lại tìm được mình, cả hai ra quán cafe ngồi một lúc lâu chẳng ai nói gì, cô ấy ăn mặc như lần đầu hai đứa quen nhau vậy, rồi kể một hồi kỉ niệm hồi còn thân mật và kết thúc là muốn cả hai quay trở lại. Mình muốn từ chối nhưng cứ nhìn vào gương mặt ngại ngùng của năm xưa lại không nỡ, nhưng lại nghĩ đến cảnh hôn người khác thì lại càng đau, dày vò mà trả lời để thêm tgian suy nghĩ. Cô ấy vui lắm, sau đó <a href="https://confession.vn/hhen-nie-nguoi-dan-toc-thieu-so-au-tien-gianh-uoc-vuong-mien-hoa-hau-h/" title="thì" alt="thì">thì</a> ngày nào cũng sang nấu cơm cho mình, lúc nào cũng bám dính lấy người và chăm sóc, kệ việc ở công ty. Mình không biết có nên tha thứ không vì chưa bao giờ quên được người con gái trầm lặng cả, nhưng cũng chưa bao giờ quên được câu nói và cảnh tượng mà cô ấy làm, thật sự là một thằng nhu nhược.