Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15481: Tôi năm nay 27 tuổi, mới kết hôn được 3 tháng. Tôi và vợ
Hình mô tả cho bài confession
#15481: Tôi năm nay 27 tuổi, mới kết hôn được 3 tháng. Tôi và vợ yêu nhau được 8 tháng và quyết định tới hôn nhân. Là người đàn ông trưởng thành tôi luôn định hình trước được những khó khăn trong cuộc sống của 2 vợ chồng. Luôn cố gắng lắng nghe, chiều chuộng để cho cô ấy luôn cảm thấy hạnh phúc. Hồi còn yêu nhau, chúng tôi cũng có nhiều lần cãi lộn, giận nhau mấy ngày. Còn nhớ có lần cô ấy hỏi tôi: "Trước khi đến với e, a đã từng yêu bao nhiêu người? Họ như thế nào?". Lúc đó trong đầu tôi tràn về rất nhiều kỉ niệm về những cô bạn trước đây và hồn nhiên kể cho cô ấy nghe. Rồi cô ấy lại hỏi: "thế tại sao lại chia tay?", tôi đưa ra khá nhiều lý do để giãi bày, nào là "không hợp", "xa nhau quá"...bla...bla. Cô ấy lại hỏi tiếp: "thế giữa e và người ta có khác nhau gì ko?". Tất nhiên, lúc này thì tôi đã xác định kết hôn với cô ấy nên đã dành những lời có cánh(hihi): E không đẹp bằng họ, không tỉ mỉ sắc sảo bằng họ nhưng a vẫn chọn e. Vì e hoàn hảo trong mắt a. Số đo các vòng e k hoàn hảo, nhưng với a thế là được, e không thông minh bằng họ nhưng với a thế là được, e không chu đó bằng họ nhưng với a thế là được. Gia cảnh e không giàu sang bằng họ nhưng với a rứa là được. Mọi chuyện tưởng như trôi qua 1 cách đơn giản như thế, nhưng được mấy bữa vợ tôi giận đùng ra, bảo tôi so sánh này nọ. Im lặng luôn mấy hôm, chặn FB, ZL luôn. Tôi phát hoảng, gọi điện giải thích mãi nàng mới nguôi. Sau vụ đó tôi định hình sẽ không bao giờ nhắc về quá khứ nữa. Và rồi những ngày đẹp trời trôi <a href="https://confession.vn/9882-chia-tay-khong-phai-vi-het-yeu-gan-1-nam-minh-xa-nhau-roi-em-giao-thua-nam-nay-anh-bao-sang-nam/" title="qua" alt="qua">qua</a>, tối tối chở cô ấy đi chơi, hẹn hò và du ngoạn. Nhưng có 1 ngày không đẹp nữa xảy ra, đang đi cô ấy tự dưng hỏi: "a có còn liên lạc với người cũ nữa không?", tự nhiên tôi thấy khá căng thẳng, không biết nói gì, "có" hay "không" nhỉ??? Nghĩ tới chuyện hôm trước tôi đánh liều: Không! Thế rồi cô ấy bảo: "Em gét nhất loại người nói dối, a mà dối e thì a đừng ân hận". Giật mình, tôi lại bảo: "Có, nhưng mà xã giao thôi. Chia tay rồi nhưng vẫn là bạn bè mà. Ai lại không nói gì chứ".Cô ấy tỏ vẻ không thích thú về điều đó. Tôi chữa vội: "Nhưng người ta lấy chồng cả rồi. Có nói thì hỏi thăm thôi, có gì đâu nạ. (thực tế là chưa ai lấy chồng cả, tôi nói vậy để cô ấy khỏi hỏi tiếp). Dần dần sự dễ dãi của tôi càng khiến tôi lâm vào hoàn cảnh dở khóc dở cười. Hôm đó, sau khi chở cô ấy về, tôi ra xa thì bỗng "tinh tinh", 1 tin nhắn đến sáng đèn: "a về chưa, sao e gọi không nghe máy"-người yêu cũ tôi gửi. Vô tình vợ tôi nhìn thấy và các bạn biết chuyện gì xảy ra rồi đấy, cô ấy chạy một mạch vào nhà, không nói năng chi cả. Tôi không chạy theo vì khi đó đã chào Bố Mẹ vợ ra về rồi. (chuyện là: hôm đó cô bạn cũ hẹn tới nhà chơi, nhưng tôi bận chở vợ đi chơi nên không ở nhà tiếp. Lúc đi đường có biết cô ấy gọi, nhưng sợ vợ tôi nó nghĩ linh tinh nên tôi không nghe máy và rồi tối về tôi nhận được tin nhắn đó đấy). Tôi về thì vợ nhắn tôi rằng: "a đã lừa dối tôi, mình chia tay đi". Lúc đó tôi hoang mang vô cùng, gọi điện cô ấy không nghe, nhắn tin khôn thèm trả lời. Chặn luôn FB, ZL, tắt máy. Tôi hết đường liên lạc. Chúng tôi im lặng mất 1 tuần, trong 1 tuần đó, ngày nào tôi cũng nhắn còn cô ấy thì không. <a href="https://confession.vn/13319-ay-moi-la-tang-qua-chia-tay-nay-hom-qua-thay-1-ban-bao-tang-giay/" title="Tôi không" alt="Tôi không">Tôi không</a> có cơ hội giải thích. Đen. Thật lòng mà nói thì tôi cũng khá căng thằng, đã nghĩ tới chuyện dừng lại, nhưng vì đã giới thiệu 2 nhà, tôi chùn bước làm hòa để níu kéo. Sau rồi, chuyện cũng dịu dần, cô ấy vui vẻ trở lại. Chúng tôi kết hôn. Trước đó vợ cho tôi xem rất nhiều bài tâm sự của các bạn trên NEU CFS, nói về những khó khăn của người phụ nữ mới về làm dâu. Và tôi hiểu được những vấn đề đó, nên luôn động viên và làm cùng với cô ấy tất cả mọi việc. Đáng nể nhất là đóng vai anh hùng rửa hết 1 chiến trường bát đũa sau bữa cơm cuối ngày cưới. Khủng khiếp. Cô ấy làm dâu, nhưng gia đình tôi khá thoải mái, vì cùng làm việc ở cùng 1 cơ quan nên Mẹ tôi khá tâm lý, luôn tạo điều kiện cho vợ tôi để cô ấy cảm giác thoải mái. Tôi vô cùng biết ơn vì điều đó, bởi lẽ trước cũng đc xem 1 tâm sự trên NEU CFS mà vợ đưa cho. Một hôm, tôi và vợ chuẩn bị về Ngoại chơi, trước khi đi chúng tôi có nấu cơm vì Mẹ trực mà có mình Ba ở nhà. Sẽ chả có chuyện gì nếu hôm đó nồi Cá không bị cháy. Vợ tôi biết nhưng để im vào thay quần áo để xuống Ngoại. Tôi chạy ra thấy nồi Cá đen <a href="https://confession.vn/cai-kho-luon-ay/" title="thôi" alt="thôi">thôi</a>, cháy rụi. Tôi bảo: "e tính để thế này mà đi à? cá như này Ba ăn sao?. Các bạn biết cô ấy bảo gì không: "Can chi(không vấn đề gì), tý Ba ăn thì bỏ phần cháy ra, ăn phần không cháy là được.", tôi bảo: "e nói thế mà nghe được à", cô ấy tiếp : "thì có vấn đề gì, trước đây ở nhà e toàn nấu thế có sao?". Tức điên lên, tôi quát cô ấy: "e lấy chồng rồi đấy, coi thường chồng còn không chấp nhận được, đằng ni còn Ba chồng. E coi thế mà được à?", cô ấy găng lại: "có thế thôi mà a làm căng thế, e thấy bình thường mà.", rồi nước mắt. Tôi bất lực không nói thành lời, đánh cô ấy thì tôi không làm được. Thôi, bỏ cuộc và tự đi nấu lại cho Ba tôi ăn. Điều tôi muốn nói là, lẽ ra cô ấy nên bảo: a ơi, nồi cá hỏng rồi, giờ làm sao. giúp e. Chỉ thế thôi mà cô ấy không làm nổi, lại còn tỏ ra bình thường như không có chuyện gì. Sau khi kết hôn, vợ tôi đi học chuyên ngành ở Hà Nội. Học xa nhà, xa chồng rồi còn bầu bí nữa. Vợ tôi vất vả, tôi biết nên luôn cố gắng động viên cô ấy. Hằng ngày vẫn nhắn tin nói chuyện đều đều. Và rồi, vào 1 ngày đẹp trời khi tôi đang chơi game với nhóm bạn thì vợ tôi gọi điện bảo: "a về nhà đi, e có chuyện muốn nói", kèm theo dòng tin nhắn: "tôi đã nói a rồi, nếu a lừa dối tôi, tôi sẽ cho a biến mất khỏi cuộc đời tôi luôn". Hốt hoảng, tôi ra về. Về nhà, tôi nhắn tin, gọi điện đều không được. Cô ấy không nghe máy. Hỏi có chuyện gì cũng không nói. im lặng và mang tư tưởng ly thân với tôi. Mấy ngày đó tôi ngây ngô không hiểu chuyện gì cả, cố muốn hỏi không nói, tôi stress nặng. 5 ngày sau, thằng bạn tôi gọi điện nói chuyện, lúc đó tôi mới ngộ ra. Chuyện là: Mấy thằng bạn thân tôi đi nhậu, xong rồi đi hát vì có đứa giới thiệu người yêu sau nhiều năm FA. Chúng tôi chụp hình chung, có những ảnh khá thân thiết. Và không hiểu sao những ảnh đó lại chạy về được với gia đình. Tấm ảnh đó(ảnh thằng bạn tôi say không biết gì và được con bé người yêu đưa ra khỏi phòng hát) đến điện thoại vợ tôi, và vợ tôi nổi khùng nổi đóa lên nghĩ là chúng tôi đi này nọ. Cơ hội giãi bày không có, giải thích không. Không khí trở nên căng thẳng. Có ấy dùng những lời lẽ mà bản thân tôi không dám đọc lại thêm 1 lần nào nữa. Đáng sợ. Mãi sau, may mà vợ thằng bạn(trong ảnh) gọi điện cho vợ tôi giải thích. Tôi mới thoát nạn. Sau khi biết chuyện cô ấy cũng chỉ im lặng. Mãi tới khi tôi nhắn tin: "giờ biết chuyện rồi thì thế nào?", thì mối quan hệ của chúng tôi mới ổn trở lại. Vấn đề thực sự là: Tại sao cô ấy luôn nghĩ theo hướng cô ấy muốn, cảm xúc của người khác sao không chịu nghe? Tôi thấy mệt mỏi và bị coi thường. Cảm giác như cô ấy sẵn sàng vứt tôi xuống như kiểu mớ rau ngoài chợ quá max so với giá trị. Lúc nghe chuyện, cô ấy có thể hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì? như thế nào? Lắng nghe tôi 1 chút. Thì mọi chuyện có trở nên rắc rối như vậy đâu. Là vợ là chồng thì cũng nên tôn trọng quan điểm của nhau, nếu có biến thì ngồi lại xem biến nó như thế nào? Chứ kiểu không thích thì đạp thế này sao được. Biết vợ là fan cuồng của NEU CFS, nên hi vọng bài này được đăng và cô ấy có thể xem(vì khi tôi nói,chả bao giờ cô ấy tiếp thu). Tôi chỉ muốn là cô ấy có thể ngồi vào vị trí tôi những lúc như thế. Là thằng đàn ông thì vẫn có trái tim mà, đâu phải sắt đá gì đâu? Cảm ơn NEU CFS nhiều ạ!