Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15470: "Eo ơi nhìn con kia xấu vãi, chân như cột đình" Đó là câu
Hình mô tả cho bài confession
#15470: "Eo ơi nhìn con kia xấu vãi, chân như cột đình" Đó là câu nói mà người đang tán tôi phát ngôn ra khi 2 đứa đi xem phim về gặp 1 bạn nữ qua đường, nhìn khuôn mặt ấy tôi chợt nhớ về tôi của ngày xa xưa ấy... Sau câu nói đó thì mình cũng chấm dứt ngay với bạn kia, thật không đáng để quen. Tôi đã từng là 1 đứa trẻ tự tin, bạn bè ruồng bỏ, k dám ngẩng cao đầu, cứ hễ đi ra ngoài là bịt khẩu trang, che kín khuôn mặt để không ai nhìn thấy bộ dạng xấu xí của tôi. Tôi đã từng là 1 đứa trẻ lành lặn và bình thường như bao người, cấp 1 tôi không phải đứa học giỏi nhất lớp nhưng luôn nằm trong top đầu của lớp. Và cho đến 1 ngày trên mặt tôi xuất hiện 1 Birthmark không đau đớn về thể xác nhưng nó ngày 1 lớn dần và lan rộng đến mức khiến tôi không còn là tôi nữa. Tôi trở nên tự ti, mặc cảm, bẩn tính, cáu gắt mỗi khi soi gương và chán ghét bản thân mình. Từ 1 đứa hay nói, vui vẻ hồn nhiên mà ngta gọi tôi là đứa trẻ bị tự kỉ. Bạn bè cứ từ đó mà dần xa lánh tôi, giáo viên cũng chả ưa gì tôi cả. Có lần lớp có đoàn thanh tra dự giờ, giáo chủ nhiệm đã bảo "Những ai có tên trong danh sách sau thì hôm đó ở nhà, không cần phải đến lớp" và dĩ nhiên trong đó có tôi. Tôi biết thừa cô bảo tôi ở nhà vì sợ sẽ làm hỏng, làm xấu đôi hình trong lớp. Tôi ý thức rất rõ được khuôn mặt của mình. Tôi đã khóc rất nhiều. Bố mẹ tôi đều làm nông dân, lầm lũi quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời kiếm từng miếng cơm manh áo nuối 2 anh em tôi khôn lớn từng ngày. Tôi không dám đòi hỏi nhiều ở bố mẹ vì họ đã quá vất vả rồi, mẹ bị căn bệnh phế quản mãn tính đã nhiều năm, mỗi khi trái gió trở trời mẹ lại lên cơn hen, khó thở, thương mẹ mà chẳng biết làm gì để mẹ dễ chịu hơn. Đôi lúc tôi ước giá mình chết đi cho đỡ tốn cơm gạo, bố mẹ đỡ phải nai lưng vì tôi. Tôi biết họ yêu thương tôi rất nhiều. Mẹ lúc nào cũng dặn phải cố gắng học tập để thoát li đi ra ngoài, để con có cuộc sống tốt hơn. Ý thức rất rõ về bản thân mình nên tôi tự nhủ phải cố gắng gấp 2-3 lần thậm chí 10 lần chúng nó, phải trở nên giỏi hơn, để những đứa xa lánh tôi phải thán phục, để thầy cô không coi thường tôi nữa, và để bố mẹ tôi đỡ khổ hơn. Nhớ hồi năm tôi lớp 8, ba mẹ tính góp đc 1 ít với đi vay tiền đưa tôi về bệnh viện Bạch Mai đốt laser. Trong lòng của 1 đứa trẻ bị xa lánh vừa mừng, vừa lo, cảm xúc lẫn lộn... Mẹ bảo ba mẹ luôn muốn dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất, và bảo tôi hãy đón nhận. Thời gian trôi nhanh tóc ba giờ đã bạc đi rất nhiều rồi, anh tôi cũng đã ra trường kiếm <a href="https://confession.vn/12565-chia-tay-khi-ca-hai-van-con-yeu-lam-luc-ngoi-thi-thoang-lai-nho-anh-nhac-en-anh-nhu-mot-thoi-q/" title="được 1" alt="được 1">được 1</a> công việc ổn định ở quê, và tôi cũng trở lại gần giống với người hơn. <a href="https://confession.vn/anh-qua-ang-lam-luon-a/" title="Tôi" alt="Tôi">Tôi</a> học chăm hơn, cố gắng ôn thi và bây giờ tôi đã là sinh viên đại học năm cuối của 1 trường đại học top đầu ở Hà Nội. Dù sao tôi thấy mình khá may mắn, ít nhất có gia đình bên cạnh yêu thương, sinh ra không què chân cụt tay. Nhưng có lẽ may mắn chỉ đến khi bạn thực sự nỗi lực. Tôi muốn nói với các bạn nữ từng mặc cảm với bản thân mình, hãy cố gắng hoàn thiện bản thân, ra đường học make up nhẹ 1 chút, thay đổi bản thân theo hướng tích cực hơn, là phụ nữ thì đừng dung túng cho sự lười biếng của bản thân, nếu không đẹp thì hãy tỏa hương theo cách của các bạn, hãy cố gắng sắc nhọn 1 lĩnh vực <a href="https://confession.vn/14391-ngay-tho-hay-an-ko-biet-em-dung-tu-an-ung-ko-yeu-1-ong-bach-khoa/" title="nào đó" alt="nào đó">nào đó</a> mà bạn giỏi. "Đời không có con đường cùng mà chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là bạn phải có sức mạnh để vượt những ranh giới ấy"