Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15456: ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA CHÚNG TA Chào các bạn, tôi dân HUST, khô
Hình mô tả cho bài confession
#15456: ĐIỀU TUYỆT VỜI NHẤT CỦA CHÚNG TA Chào các bạn, tôi dân HUST, khô khan và máy móc, chỉ có đôi dòng tâm sự mỏng muốn gửi tới các bạn trẻ. Có phải các bạn tân sinh viên, chúng ta đang rất vui sướng khi chuẩn bị bước sang một trang mới của cuộc đời với đầy hoài bão và khát vọng không?. Vui thì vui thật đấy, nhưng tôi cá là trong chúng ta đang bắt đầu nuối tiếc về những tháng ngày hồn nhiên vô tư thời phổ thông. Có người nhớ ghế đá hàng cây, có người nhớ bạn bè tinh nghịch, và tôi tin rằng cũng có nhiều người vẫn còn đang lưu luyến một hình bóng nào đó... một hình bóng mà đôi khi hàng chục năm sau người ta vẫn chẳng thể nào quên được. Nhớ về những năm tháng ấy, con người ấy, chỉ biết bồi hồi mà thở dài:“Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Còn tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Thú thực với các bạn, tôi cực kỳ dị ứng với các thể loại triết lý "Quotes". Nó chỉ là những câu nói vu vơ nhan nhản trên mạng xã hội chẳng có một luận điểm, luận cứ nào, nó khiến cho con người ta mất phương hướng, mất niềm tin hoặc tin vào những điều huyễn hoặc phi lý. Ấy thế mà nhiều bạn trẻ đọc xong cứ ngỡ như ngộ ra triết lý sống và thấy mình như đã "trưởng thành" lắm! Nhưng mọi thứ không hẳn đã là tồi tệ đến thế, cuộc sống muôn màu mà, có một trích dẫn từ phim đã <a href="https://confession.vn/11893-em-trai-doa-thang-cung-phong-en-ngat-xiu-co-thanh-nien-nao-en-muc-naythanh-nien-21-tuoi-k56-ne/" title="khiến" alt="khiến">khiến</a> tôi đến bây giờ vẫn còn ám ảnh... đó chính là tiếng thở dài ở bên trên mà tôi đã nhắc đấy, giữa những con người tuyệt vời cách nhau một tuổi trẻ! Câu nói ấy khiến tôi trăn trở nhiều lắm bởi những gì tôi đã và đang trải qua... Cũng như các bạn, thuở đi học của tôi cũng có một hình bóng để thầm thương trộm nhớ và rồi em đến bên tôi nhẹ nhàng như làn gió thu trong mát. Giây phút ấy tôi vui lắm, tưởng như có thể hét to lên để cho cả giang sơn núi non được biết mà cùng chung vui với tôi. Thế nhưng các bạn ạ, lớp sương hồng ấy mau chóng tan dần để lộ ra cái hiện thực cuộc sống đầy những thử thách và cơ hội. Em dịu dàng và thuần khiết, em cũng giỏi giang nữa nhưng còn tôi. Tôi chỉ là một chàng trai đang đặt những bước chân đầu tiên trên con đường của mình. Tôi chẳng có <a href="https://confession.vn/uong-nham-mot-anh-mat-con-say-theo-ca-oi-topcommen/" title="một cuộc" alt="một cuộc">một cuộc</a> sống dư dả, chẳng có nhà lầu xe hơi như nhiều người được sinh ra ở vạch đích. Hành lý tôi mang theo vỏn vẹn có một trái tim rực cháy niềm tin của tuổi trẻ. Tôi tự hỏi liệu ngọn lửa ấy có chắc sẽ làm cho em bớt đi cái lạnh lẽo khắc nghiệt của cuộc sống không? Tôi lo sợ một ngày em không thể cùng tôi tiếp tục đương đầu với những sóng gió ấy nữa! Có lẽ người con gái nào cũng vậy thôi, họ đều cần một bờ vai đủ vững chắc để tựa vào - thứ mà những chàng trai trẻ sẽ phải mất rất rất lâu tôi luyện mới có được... "Tôi mãi mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất" Tôi tâm sự những điều này không phải bảo các bạn đừng yêu. Chỉ là đôi dòng muốn nhắc các bạn nhẹ nhàng vậy thôi trước khi cuộc sống bạt mấy cái không thương tiếc vào mặt các bạn. Thanh xuân không phải là 3 năm cấp 3 đâu, vẫn còn đủ dài để chúng ta chạy. Hãy chạy về đích mau lên, hãy chiến thắng thanh xuân đi, để chúng ta không còn phải nuối tiếc về câu <a href="https://confession.vn/12157-tren-oi-nay-co-hai-thu-khong-the-nhin-thang-mot-la-mat-troi-va-hai-la-long-nguoi-chi-oc-uoc-ca/" title="chuyện" alt="chuyện">chuyện</a> đúng người sai thời điểm nữa. Và dẫu cho có chuyện gì xảy ra thì dù là tồi tệ nhất, phải nhớ luôn trân trọng hình bóng đã bên bạn một thời tuổi trẻ, họ đã cho ta niềm tin và hy vọng!