Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15440: *Xung đột chỉ vì một ly rượu* Cho phép mình xưng anh cho tình
Hình mô tả cho bài confession
#15440: *Xung đột chỉ vì một ly rượu* Cho <a href="https://confession.vn/11966-anh-csgt-nha-min-truoc-bi-minh-lua-mot-vo-ro-hai-ong-cay-cu-nen-ngay-nao-cung-chan-xe-phat-pha/" title="phép mình" alt="phép mình">phép mình</a> xưng anh cho tình cảm nhé vì cũng sắp đầu 3 đến nơi rồi. Từ qua đến giờ khi ngồi viết những dòng này anh vẫn không nghĩ thông nổi là vì mình hay vì tính thằng bạn quá “dị”. 11 năm từ ngày kết thúc những kỷ niệm tuổi học trò, 4 thằng anh mới có thể gặp lại nhau đầy đủ. 11 năm trước 4 thằng ngồi cùng một bàn, 3 năm cấp 3 vẫn chỉ đúng 4 thằng đó ngồi chung 1 bàn, thứ tự ngồi của 4 thằng cũng không thay đổi, mỗi thằng một biệt danh và đến bây giờ vẫn lôi ra mà gọi. Vào đại học, mỗi thằng một trường, dần gặp nhau ít đi. Ra trường mỗi thằng lang bạt một nơi, thằng Bắc, thằng Nam, chưa bao giờ đủ 4 thằng. Vì hoàn cảnh mà anh muốn gặp riêng từng đứa một cũng khó. Và rồi 11 năm kể từ ngày tốt nghiệp cấp 3, 4 thằng mới cho nhau được 1 cái hẹn gặp mặt để ôn lại quá khứ xưa vào chiều thứ 7. Thằng nào cũng háo hức, phấn khởi. Anh nghĩ vậy vì bản thân anh có tâm trạng như vậy. Café xong hẹn nhau đi ăn. Vào quán ăn rót rượu, mỗi thằng 1 chén táo mèo(mà chính xác là nửa chén) cho dễ uống. Và thằng bạn anh (tạm gọi thằng T) quyết tâm nói: - “Tao không uống rượu” Bọn anh oke, ừ thì nó nói không uống, nhưng lúc đó anh chỉ nghĩ nó nói vậy chứ không nghĩ đến sự việc sau này. Sơ qua về nó thì nó là thằng bạn thân nhất của anh những năm cấp 3, chơi gì cũng song hành, và anh cũng biết phần nào tính cách của nó, nhưng chưa bao giờ bọn anh ngồi nhậu nhẹt với nhau. Từ hồi ra trường hai thằng cũng chỉ thi thoảng gặp nhau thôi. Có lẽ vì như vậy mà xảy ra truyện anh sắp kể. Vào bữa ăn, 3 thằng <a href="https://confession.vn/so-mat-em-__________-cuc-cu-comic/" title="còn lại" alt="còn lại">còn lại</a> đều uống rượu, mời nhau nửa ly một nhẹ nhàng tình cảm. Câu chuyện trên bàn ăn cũng vì thế mà rôm rả. Thi thoảng anh có quay sang đá thằng T một câu bảo m uống đi. A và thằng (tạm gọi là H) cũng nói rõ: - “Rót cho mày có 1 ly từ đầu bữa, ngày xưa m cũng uống chả nhẽ bao nhiêu năm ae mới gặp nhau, không nể ae mà uống một ly”. Nó nhất quyết: - “không”. Mà thực ra bọn anh đâu có ép nó uống say, chỉ là một ly ae đồng khởi, ly duy nhất, cụng cái cho khí thế chứ nó uống xong 1 ly a cũng chẳng rót rượu cho nó nữa. Nhưng vẫn rất cứng rắn: “không” Đỉnh điểm đến giữa bữa, có lẽ chạm đáy tự ái, nó chốt cho bọn anh một câu: - “Bây giờ có 3 thằng mày, 2 thằng bảo tao uống hết ly này thì tao về luôn” . Rồi nó cầm ly rượu đặt cộp cái giữa bàn và trưng cầu ý dân từng thằng. Anh thằng đầu tiên phán: - “Uống hết đi, có nửa ly rượu mà mày cứ lom dom. Uống xong mày nghỉ đ** ai rót nữa đâu” Thằng thứ hai ( thằng A), tính nó dịu dàng, chỉ nói:- “Rượu bia tao không ép” Đến thằng H, nó nói luôn:- “tính tao một là một, mày cố gắng mà uống hết đi” Xong. Thằng bạn anh đứng dậy bỏ về luôn. Bọn anh há hộc mồm, mắt trợn trừng nhìn nó. Tưởng đùa nhưng là thật. Nó chỉ nói một câu: - “Thôi ba thằng mày ở lại mà ăn, tao đi về”. Lấy chìa khóa phi xe về thẳng. Trơ trọi 3 thằng nhìn nhau, mỗi thằng một suy nghĩ riêng, nhưng cảm xúc chắc là một: bất ngờ, thất vọng và buồn. Sau bữa ăn bọn anh có gọi điện cho nó, và nó nói với bọn anh: “Riêng thằng A t sẽ mời nó chầu karaoke sau, còn hai chúng mày (ý là anh và thằng H) thì đ** còn bao giờ luôn”. Vậy đấy, cuộc gặp mặt sau 11 năm xa cách trở thành ra như vậy, anh cũng áy náy và hơi buồn. Còn hai thằng kia thì anh đoán cno buồn lắm vì khí thế đi xuống hẳn luôn. Định đi hát hò tý mà đành thôi, chả thằng nào còn tâm trạng, chia ngả ra về hẹn dịp khác gặp lại. Anh cũng có đọc được, rằng từ chối được rượu bia là bản lĩnh. Ừ quan niệm đó có lẽ không sai, nhưng a nghĩ rượu bia <a href="https://confession.vn/inh-luat-ve-sung-_____________-topcomments/" title="nhiều không" alt="nhiều không">nhiều không</a> tốt, chứ không phải một hai ly. Bản thân anh cũng không uống được nhiều, không bao giờ ép ai uống quá khả năng của họ. Nhưng chỉ một ly mà khó đến mức vậy sao. Giờ anh đang buồn nghĩ: chỉ vì một ly rượu mà khả năng anh không được nó mời đám cưới vào tháng 9 đang treo lơ lửng trên đầu. Do anh không hiểu nó hay nó cố chấp quá. Viết những dòng này chỉ biết thở dài. “Chỉ vì một ly rượu”.