Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15439: Bị chia tay vì là "thợ may"! Nghe thì có vẻ hơi buồn cười
Hình mô tả cho bài confession
#15439: Bị chia tay vì là "thợ may"! Nghe thì có vẻ hơi buồn cười nhưng đúng là vậy. Tôi K52, học kinh tế thật nhưng gia đình <a href="https://confession.vn/bo-30s-ra-oc-cau-chuyen-304-15-la-ngay-nghi-cua-bao-nguoi-la-ngay-vui-cua-bao-nguoi-nhung-cung-la-ng/" title="lại" alt="lại">lại</a> có nghề may mặc, đúng hơn là một tiệm may đo đồ nam nên sau khi tốt nghiệp thay vì làm cho những công ty thì tôi quay về nối nghề gia đình. Tôi học thêm về thời trang và cắt may, giờ tôi đã là một thợ lành nghề, chỉ sau bố mẹ tôi. Thực ra có thể nghe không oai, nhưng tôi lại thích lắm, tôi có thể tự do cắt cho mình bất kì kiểu đồ gì tôi thích. Cũng rất nhiều người ưng ý đồ may tại <a href="https://confession.vn/15376-ap-tra-1-chang-trai-chuyen-lay-ny-cu-ra-e-co/" title="tiệm nhà" alt="tiệm nhà">tiệm nhà</a> tôi, tôi vui lắm, còn vui hơn cả khi nghe trúng tuyển ở một công ty nổi tiếng. Tôi yêu 1 cô gái kém tôi 3 tuổi học AOF, cô ấy làm ngân hàng. Chúng tôi yêu nhau khi cô ấy mới đang năm thứ 2, cô ấy thường khen tôi khéo tay, và luôn bảo thích những chiếc sơ mi tôi mặc vì nó độc nhất (tôi tự mua vải, tự cắt). Khác với mọi người, khi tôi muốn tặng cô ấy một chiếc váy, tôi nhất định sẽ tự thiết kế, tự may nó chứ không đi mua, chắc do bệnh nghề nghiệp. Cô ấy thích lắm, còn thủ thỉ sau này cô ấy muốn được mặc váy cưới do chính tay tôi lên mẫu và may. Thế rồi cô ấy tốt nghiệp và đi làm, mọi thứ thay đổi. Cô ấy thích những chiếc váy hàng hiệu hơn, những chiếc váy có tag của một hãng nổi tiếng nào đó. Và cô ấy bắt đầu chê những bộ đồ tôi mặc, không phải vì nó không thời thượng, mà là vì nó không có tag của một hãng nổi tiếng. Cô ấy không còn muốn đi cùng tôi trên con xe Air Blade đời đầu, chê rằng xe đó cũ mèm rồi, đổi xe đi chứ ai lại đi cái xe cà tàng thế. Cô ấy thường xuyên đi sớm về khuya, có hôm về thì nồng nặc mùi rượu, quên luôn cả cái hẹn với tôi. Nhiều lần thế, chúng tôi đã cãi vã rất nhiều. Tôi đứng đợi cô ấy ở cổng, cô ấy đi về trên một chiếc Mercedes sang trọng. "Anh chỉ là một thằng thợ may quèn, anh có lo nổi cuộc sống cho tôi không mà nói? Tự nhìn lại mình đi. Yêu mà không có tiền thì sống thế nào?" Tôi quên làm sao câu nói đó. Chúng tôi chia tay. Tôi có nghe qua bạn cô ấy thì đó là một đối tác lớn ở chỗ cô ấy làm, và người đó giàu có lắm. Gia đình tôi cũng không phải kiểu túng thiếu, cũng không quá giàu, <a href="https://confession.vn/13807-co-ai-so-benh-tut-huyet-ap-nhu-emthuc-ra-ko-phai-em-bi-ma-la-tha/" title="nhưng vẫn" alt="nhưng vẫn">nhưng vẫn</a> có thể cho tôi cuộc sống đầy đủ, tuy nhiên chắc có lẽ như vậy chưa đủ với em. Hôm nay cửa hàng của tôi có một vị khách, người đó của em. Người đó đặt may suit cho lễ cưới. Tôi nghe người đó nhận điện thoại của em, ngọt ngào lắm, và rồi cũng chính tôi nghe thấy người đó lại ngọt ngào như thế với một cô gái khác, " có vợ thì mặc vợ, anh làm sao mà bỏ em được, anh cưới cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi". Tự nhiên tôi thấy lòng hơi buồn. Không hẳn là còn thương, còn yêu, nhưng thấy lòng nặng nề quá.