Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15430: Lá thư cuối cùng "cháu" viết cho "chú", Đấy là biệt danh mình đặt
Hình mô tả cho bài confession
#15430: Lá thư cuối cùng "cháu" viết cho "chú", Đấy là biệt danh mình đặt cho nhau, anh nhớ không? Mình tình cờ quen nhau trong mùa hè đầy nắng. Mình xa nhau cũng vào mùa mưa này. Chính em cũng không thể ngờ, chuyện tình yêu ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn vài tháng, chúng ta bên nhau thật trong sáng, mà lại khiến em nhớ lâu đến vậy! Anh đã từng đưa em đi khắp con phố Hà Nội. Buổi chiều mùa hè đi bên hồ Gươm, thăm bảo tàng, ăn kem Tràng Tiền, nụ hôn vội vàng, hẹn hò trộm ko cho ai biết, lần cuối gặp nhau anh buộc một quả bóng bay hình trái tim lên xe, chúng mình đã viết điều ước rồi thả lên trời cao, trước khi anh lên đường đi xa. Những kỉ niệm đó, quá đẹp anh ạ! Chắc là một nhà tiểu thuyết lãng mạn nhất cũng không thể viết lên một câu chuyện tình ngọt ngào hơn thế! Gặp anh, em đã phải thầm thốt lên: Sao trên đời lại có một người hoàn hảo đối với em như thế, giống như một miếng ghép 10/10 phần hoàn chỉnh vậy! Nhưng có lẽ, trên đời chẳng có gì hoàn hảo hết... Anh bay được ít lâu, em và anh cãi nhau, chia tay qua điện thoại. Có một điều em chưa bao giờ nói với anh, hôm đó em chỉ đùa thôi. Em đã ép anh nhờ bạn anh một việc. Anh nói anh có những nguyên tắc của mình, ko bao giờ muốn làm khó bạn bè. Cái đó em hiểu, nhưng trong tính cách của một cô bé hiếu thắng - là em thời đó - em muốn thử anh một chút, xem anh có thực sự coi trọng em không Em trẻ con thật phải không anh? Lúc đó nếu anh đồng ý, em sẽ nói là: "Đùa đấy, không cần đâu!". Thậm chí lúc cãi nhau với anh xong, em còn bật cười <a href="https://confession.vn/13302-ban-than-khac-gioi-the-nay-thi-lam-sao-het-moe-thuoc-chua-ban-th/" title="vì nghĩ" alt="vì nghĩ">vì nghĩ</a> đến cảnh anh tức giận chắc là hay ho lắm =)) Nhưng anh thì không nghĩ vậy. Anh đã quyết định chia tay thật sự với em, sau lần cãi nhau đầu tiên, cũng là việc đầu tiên em làm khiến anh không hài lòng. Những ngày đó thực sự tồi tệ với em anh ạ. Ngày nào em cũng đợi tin nhắn, cuộc gọi hay email của anh. Và cho <a href="https://confession.vn/13755-co-mot-kieu-con-gai-1-on-gian-het-cho-noi-to-trong-tui-khong-bao/" title="đến hơn" alt="đến hơn">đến hơn</a> 10 ngày sau, em đã nhắn tin đến anh trước. Câu trả lời của anh vẫn vậy. Em vẫn nhớ anh nói anh già rồi, còn em thì quá trẻ con, anh cần thời gian tập trung cho công việc, anh không làm được 2 thứ một lúc... Trước đó tầm 1 tháng thôi, mình còn yêu nhau mà anh? Anh còn nói sẽ vì tình yêu với em mà phấn đấu mà anh? Chẳng lẽ với anh, em không có một chút ý nghĩa gì cả? Những câu nói đó của anh, đã hoàn toàn làm em thất vọng. Dù rằng sau này, có rất nhiều lần em viết tin nhắn cho anh, viết email cho anh, nhưng em không bao giờ gửi đi. Dù em đau khổ rất nhiều nhưng nếu cho em chọn lại, em cũng không bao giờ cầu xin tình cảm của người khác. Tự trọng của em có giới hạn. Nếu người ta đã không trân trọng mình, thì lí do gì để mình níu kéo? Em đã đợi anh, một cách vô thức, nhưng không có gì cả. Anh hơn em nhiều tuổi, anh chắc chắn trải qua nhiều mối tình hơn em, bởi vậy em nghĩ rằng, chỉ có em là người đã quá đa cảm, có lẽ với anh, em cũng chỉ như một người qua đường cho đỡ buồn, trong lúc anh về nước. Anh không hề trân trọng em. Em cũng chẳng còn gì để luyến tiếc. Em yêu người khác. Anh ấy rất tốt. Cuộc sống vẫn tiếp diễn với biết bao căng thẳng, buồn nhiều hơn vui. Đôi khi, một cách thật điên rồ, trong những lúc khó khăn nhất, em lại nghĩ giả sử người bên cạnh em lúc này là anh, thì sao? Em tồi tệ, em hoang mang, nếu là anh, chắc anh sẽ rời xa em Em thất bại trong công việc, đến nỗi mất tự tin hoàn toàn vào bản thân, trở nên stress và cáu bẳn, nếu là anh, chắc anh sẽ rời xa em Em ốm yếu, nhập viện trong tình trạng cấp cứu, nếu là anh, chắc anh sẽ rời xa em Em nóng giận thiếu kiềm chế, nếu là anh, chắc anh sẽ rời xa em Rồi em tự mỉm cười, có lẽ khi xưa, không chia tay vì lí do trẻ con đó, rồi có ngày mình cũng sẽ chia tay vì lí do nào khác. Và chắc chắn, anh sẽ là người rời bỏ em :) Khi anh về nước, không một câu nào với em. Rất lâu sau đó, đôi khi em nhận được vài tin nhắn hỏi thăm từ anh. Anh biết lúc đó em muốn nói gì không? Em muốn hét lên: "Anh nghĩ tôi là cái giẻ lau chân chắc? Để lúc cần thì anh dùng, lúc không <a href="https://confession.vn/giu-gin-suc-khoe-nhe-cac-ban/" title="thì anh" alt="thì anh">thì anh</a> vứt bỏ? Có phải anh không tìm được người phù hợp hơn nên mới nghĩ đến tôi ư? Tôi là cái gì trong mắt anh chứ?" Thật lòng anh không nhớ sao? Ngày đó, là anh đã bỏ rơi em mà. Em đã có gia đình, anh cũng sắp kết hôn rồi. Em luôn nghĩ là mình mong anh được hạnh phúc. Nhưng không hiểu sao giờ em lại buồn. Em không lí giải được. Thôi thì những kỉ niệm lấp lánh năm đó, em sẽ cất đi, vào một quả cầu pha lê trong vắt, để một lúc nào đó, sẽ mở ra xem lại, và thấy nó vẫn tuyệt đẹp, vẫn lấp lánh như vậy. Còn anh, dù cho anh có gọi em là "yêu quái", thì anh vẫn sẽ là một phần kí ức đẹp trong em. Em vốn định gửi lá thư này cho anh, nhưng em không muốn làm anh mất vui trong khi đám cưới của anh đang đến gần. Anh hãy hạnh phúc nhé, em cũng vậy. Chúng ta đã có những lựa chọn của mình. Nhưng có một điều, cả đời này, chắc anh cũng không thể biết, em đã phải rơi bao nhiêu nước mắt vì anh đâu.