Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15426: Mẹ mất, còn bố thì nợ nần cờ bạc. Tôi - 1 cựu sinh
Hình mô tả cho bài confession
#15426: Mẹ mất, còn bố thì nợ nần cờ bạc. Tôi - 1 cựu sinh viên K49, năm nay đã gần 30 tuổi nhưng đến tận giờ này tôi vẫn chẳng có gì trong tay... Bố mẹ tôi đều học ít, mẹ thì ở nhà làm nông mua đi bán lại chẳng được bao nhiêu, còn bố thì trước kia đi làm công nhân xây dựng ở công trường nhưng với đồng lương ít ỏi lại còn bị chậm lương nên khi tôi lên đại học năm 3, khi tôi tự chủ được tài chính, tự lập được và có tiền gửi về cho bố mẹ thì bố đã nghỉ làm ở công trường và về giúp mẹ, dù thu nhập có thấp đi 1 chút nhưng đều đặn…đủ ăn đủ sống <a href="https://confession.vn/11148-em-ngoi-nho-1-chut-thoi-giua-cai-trua-nong-oi-a-du-bao-thoi-tiet-bao-40-o-nhung-ra-ngoai-uong/" title="qua ngày" alt="qua ngày">qua ngày</a>, đủ nuôi em gái tôi ăn học. Người ta có câu “Rảnh rỗi sinh nông nổi” cũng ko có sai. Những năm tháng sau khi về giúp đỡ mẹ làm nông thì bố tôi có lao vào chơi cờ bạc, cá độ. Từ những ván cờ tướng ăn thua 20-50k cho tới những ván bài tá lả, 3 cây, xóc đĩa, lô đề…v…v..chơi ở ngoài ko chán, bố còn chơi trên điện thoại, chính chiếc điện thoại mà tháng lương đầu tiên sau khi ra <a href="https://confession.vn/9873-thang-ban-than-minh-thay-oi-that-roi-e-hom-nay-co-toi-ko-the-thoi-chung-may-cu-ngoi-i-tao-ra-uo/" title="trường tôi" alt="trường tôi">trường tôi</a> sắm cho bố…và từ ấy nợ nần đeo bám gia đình tôi, xã hội đen, những người đòi nợ tìm đến nhà tôi…cứ nửa năm – 1 năm, lại có người đến đòi nợ, lúc đầu chỉ là 20-30tr, sau đó lên tới cả 50-60tr. Tôi cứ thế vừa đi làm vừa, suy nghĩ lo âu cho gia đình, cho mẹ, tiết kiệm được bao nhiêu sắm mấy đồ lặt vặt rồi lại trả nợ cho bố sạch ko còn đồng nào. Còn về phần mẹ, khi tôi ra trường 4 năm, là lúc tôi có 1 công việc cũng gọi là tốt, đã có thu nhập cao hơn…thì ung thư phổi lại tìm đến mẹ…mẹ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ấy 2 năm rồi mất...tôi đã cố gắng rất nhiều, tất cả số tiền tôi để dành được đều để cho mẹ chữa trị và mua thuốc nhưng có lẽ ông trời chỉ cho mẹ nhìn thấy tôi trưởng thành tới lúc đó thôi. Tôi còn nhớ lời mẹ dặn trước lúc đi “Con cố gắng khuyên bố đừng chơi cờ bạc nữa nhé vì sau này còn cuộc sống của con nữa… Sau khi mẹ mất, tôi lại tiếp tục vòng quay cuộc sống, tiếp tục đi làm kiếm tiền nuôi em ăn học đại học, tiếp tục trả nợ cho bố và khuyên bố đừng chơi cờ bạc nữa, ko cần có n.y cũng chẳng cần mua sắm gì cho bản thân nhiều, cũng ko đi du lịch đâu cả, ko hề muốn gì cho bản thân mà chỉ mong gia đình mình yên ổn…<a href="https://confession.vn/10068-lan-au-vui-khi-thay-nyc-that-su-hanh-phuc-minh-k61-bk-nyc-cung-tuoi-hoc-o-neu-2-ua-hoc-chung-l/" title="và ngày" alt="và ngày">và ngày</a> hôm nay, lần đầu tiên tôi cảm thấy tôi sụp đổ hoàn toàn khi bố tôi cầm tờ giấy nợ 150tr về…và chỉ nói được câu “Bố xin lỗi, bố sai rồi!” Tôi phải làm sao…tôi đã gần 30 tuổi vậy mà trong tay vẫn chỉ là con số 0, về cả vật chất lẫn tinh thần, thứ tôi có ở đây có lẽ chỉ là tình cảm của anh em trong gia đình. Em tôi vẫn đang học đại học…làm sao nó có thể gồng gánh số nợ ấy cũng tôi được. Tôi ko biết tâm sự với ai nữa nên lên đây tâm sự. Tôi từng ước 1 ngày có nhiều hơn 24h để tôi được bên mẹ nhiều hơn, để đi làm và kiếm đc nhiều tiền hơn để chữa trị cho mẹ, lo những khoản phát sinh nhưng cuộc sống mà, ai cũng chỉ có 24h 1 ngày mà thôi.