Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15398: Gần hai năm trôi qua, đêm nay nỗi sợ hãi ấy lần nữa lại
Hình mô tả cho bài confession
#15398: Gần hai năm trôi qua, đêm nay nỗi sợ hãi ấy lần nữa lại ập đến với tôi. Cảm giác đau đớn đến tê dại, thất vọng, hụt hẫng có chút gì đó thật ngột ngạt khó chịu cứ quẩn quanh trong lòng mà không thể nào dứt ra được. Hai năm trước, khi tôi đang háo hức chuẩn bị để làm cô dâu, chuẩn bị tinh thần để làm vợ thì mọi thứ thực sự sụp đổ khi anh ấy bỗng nhiên không liên lạc với tôi trong vòng một tuần và sau đó nói lời chia tay trong sự ngỡ ngàng bàng hoàng của tôi. Tôi và anh yêu nhau gần được một năm thì tôi về ra mắt nhà anh ấy khi tôi vừa ra đi làm. Ngày đó tôi rất hiền, ai cũng bảo tôi dễ thương, vậy là gia đình anh giục cưới, anh đã động viên tôi rất nhiều để chúng tôi tiến đến hôn nhân, vì thật sự dù yêu anh nhưng tôi vẫn chưa sẵn sàng làm vợ. Tôi run run khi a nói aex cưới tôi, anh nói bố mẹ anh đã xem ngày cưới và ngày đến thưa chuyện với gia đình tôi. Lúc đó tôi vẫn ngây dại lắm, anh hơn tôi 5 tuổi đi nhiên trưởng thành hơn tôi rất nhiều, anh đã động viên tôi không sao đâu mọi chuyện để anh lo hết. Rồi tôi cũng vui vẻ và không còn lo lắng nữa, chúng tôi chọn chỗ chụp hình cưới, chọn nhà để thuê sau cưới, chọn nơi để đi tuần trăng mật, tôi đã dẫn anh về nhà tôi và bố mẹ tôi cũng rât thích anh. Vậy là chưa đầy tuần nữa gia đình anh sẽ qua thưa chuyện vơi gia đình tôi. Tôi có gì đó cứ bồi hồi và mong chờ và rât hay tưởng tượng về mọi thứ. Cứ nghĩ một đám cưới thật hạnh phúc minh chứng cho tình yêu của chúng tôi sẽ sắp diễn ra. Nhưng không, một ngày chúng tôi đi ăn cưới em họ của anh xong thì sau khi về tôi không thể liên lạc được với anh nữa mặc dù anh vẫn online, chuông vẫn đổ. Tôi cứ ngỡ a muốn làm gì đo bất ngờ vơi tôi, một ngày, hai ngày rồi một tuần sau, a mới gọi lại cho tôi. Tôi cũng không còn nhớ một tuần đó đã trôi qua với tôi như thế nào nữa,nhưng bỏ qua tất cả, anh hẹn gặp tôi, dĩ nhiên tôi đến, tôi đã nghĩ gặp anh tôi sẽ tha hồ mà trách anh mà mắng a mà hỏi anh tại sao một tuần qua lại để tôi bơ vơ như vậy. Nhưng khi gặp lại chưa noi đước câu gì thì anh đã bảo chúng ta dừng lại đi.Thật sự lúc đó tôi khôn dám tin vào tai mình nữa, tôi vẫn không thể tin, cứ giống như ai đang bóp nghẹt cổ họng tôi vậy. Đau đớn, hụt hẫng quá mức, tôi im lặng giống như cái xác không hồn, anh bảo anh không thể quên được người cũ, dù tôi rất tốt nhưnh cũng không thể lấp đầy khoảng trống đó được khi anh gặp lại cô ta trong đám cưới em họ. Tôi im lặng, ra về trong nước mắt, tất cả đa chấm dưt, không còn đám cưới, không còn gì nữa cả, tôi vẫn không dám noi gì vơi gia đình chỉ là khi ai hỏi đến tôi chỉ lắc đầu. Không lâu sau đó tôi đã rời xa quê hương của mình đi một nơi thật xa, và thật may mắn tôi đã tìm được công việc mới với mức lương khá cao. Băt đầu lại từ đầu dù trong lòng vẫn mang nỗi đau khó tả. Một ngày mưa, đi làm về tôi vào facebook anh ta thì thấy ảnh cưới và video cưới ngập tường.Tôi đã khóc khóc thật to, à hoá ra <a href="https://confession.vn/10207-me-chong-tung-mang-toi-la-ke-an-bam-sinh-ra-trong-1-gia-inh-khong-phai-kha-gia-gi-nhung-toi-lu/" title="nhày" alt="nhày">nhày</a> cưới ấy là của anh, gia đình anh đã đi coi ngày cho anh cho em nhưng cô <a href="https://confession.vn/12036-noi-long-cua-minh-a-chon-dau-gan-3-nam-nay-hom-nay-nghi-le-minh-va-cu-bin-i-nha-trang-nghi-duo/" title="dâu lại" alt="dâu lại">dâu lại</a> là một người con gái khác mà em không hề biết khi quen anh. À hoá ra tất cả là giả dối,rõ ràng anh động viên em lấy anh, rõ ràng anh muốn cưới em mà sao cô dâu lại là người khác , là một người đang mang giọt máu của anh. Đau đớn đến cùng cực, đêm đó tôi đã khoc rất nhiều hoá ra khi yêu tôi khi noi cưới tôi thì anh đã ngủ với người con gái khác. Tôi không giận nữa không hận nữa, tôi vẫn bình thản đi làm như không có chuyện gì. Tôi sống vui vẻ hơn trước và tôi không hiền như trước <a href="https://confession.vn/viet-cho-may-thanh-nien-moi-ra-truong-1-em-co-quen-voi-may-chuyen-rot/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a>, và tôi cũng không để ai bắt nạt mình nưa. Đi làm có tiền tôi hay sắm đồ cho mình và gửi về cho gia đình nữa. Tôi lấy đó là niềm vui và là động lực để quên đi tất cả. Và rồi hơn nửa năm sau, tôi có quen một người, chỉ quen qua mạng thôi nhưng cũng cùng quê nên dễ nói chuyện, ban đầu tôi nghĩ là người xa lạ cũng có người để tâm sự đơn giản như vậy nhưng lâu dần lâu dần , chúng tôi nói chuyện hơn một năm thì anh noi thich tôi và tôi cũng vậy mặc dù chưa gặp mặt vì anh đang ở trời tây. Chunga tôi vân gọi cho nhau hàng ngày, anh rất hiểu và chiều tôi, nhưng rồi một ngày gần đây chúng tôi cãi nhau vì chuyện không đâu, cả hai im lặng đa hơn một tuần. Tôi thật sự rất sợ cảm giác đó, tôi đã chủ động nhắn tin cho anh và kết quả lần nữa cũng giống như hai năm trước. Anh bảo anh đã yêu người khác. Nghe đến đó tôi chỉ biết im lặng và im lặng. Cảm giác đó tôi đã từng trải qua và bây giơ lần nưa lại tới với tôi. Thật hài hước. Cái tôi nuối tiếc của những gì đã qua không phải hai người đàn ông tôi đã yêu mà là tôi tiếc vì đã đánh mất niềm tin. Tuổi trẻ của tôi, niềm tin của tôi liệu có còn để tiếp tục được nữa hay không. Một cô gái tuổi 27 công việc ổn định thu nhập khá, ngoại hình ổn, tốt bụng có thừa nhưng mãi lận đận như vậy Thanh xuân ơi