Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15392: Ngày nào chị cũng nhớ em... Đã 6 tháng qua đi kể từ phút
Hình mô tả cho bài confession
#15392: Ngày nào chị cũng nhớ em... Đã 6 tháng qua đi kể từ phút giây định mệnh đó - cái phút giây mà thề rằng cả đời không bao giờ quên được. Vậy nhưng mọi thứ vẫn chỉ như ngày hôm qua. Những nỗi đau giằng xé, những tiếc nuối khôn nguôi, chẳng có điểm dừng... Trải qua đau đớn quá rồi con người ta trở nên mạnh mẽ hơn, hoặc là gục ngã. Chị biết mình đã chấp nhận sự thật, nhưng chị không thể ngừng tiếc nuối, mỗi ngày trôi qua, đi ngủ, và tỉnh dậy, chị đều thấy mông lung không hiểu là thực hay là mơ. Lúc nào chị cũng giá như. Giá như giá như..thì vui biết mấy. Chính vì cái mong mỏi thực tâm ấy mà chị đã mơ, mơ rất nhiều, mơ rằng mọi thứ không phải thật, mơ về mái hiên cũ ngày xưa, mơ về những năm tháng vui vẻ và tươi đẹp, mơ về ngày em trở về. <a href="https://confession.vn/12145-chang-le-2-con-nguoi-voi-2-the-gioi-khac-nhau-khong-the-dung-hoa-minh-k53-ra-truong-i-lam-cung/" title="Bởi chị" alt="Bởi chị">Bởi chị</a> mong mỏi như thế, mong mỏi lắm, mong đến nghẹt thở. Chị chưa bao giờ nghĩ rằng, một người mạnh mẽ như chị, lại oà khóc sau khi nghe điện thoại, lại oà khóc trong mơ <a href="https://confession.vn/12081-khong-gia-inh-toi-ra-truong-uoc-6-nam-k49-hoi-con-i-hoc-tai-neu-nha-kho-khan-lam-nha-o-huyen-m/" title="rồi" alt="rồi">rồi</a> giật mình tỉnh dậy nước mắt rơi lã chã. Trong suốt 6 tháng, 180 ngày qua, em có biết không ngày nào chị không nghĩ về em không? Em có thấy mẹ lúc nào cũng buồn khổ, chân mày không giãn nổi ra. Bố mái tóc bạc phơ cố gắng vượt qua nỗi đau mà thỉnh thoảng lại ngồi đăm chiêu xa xăm. Không phải là 6 tháng đâu, như bác Th, 18 năm trôi qua rồi cũng không thể nào mà quên nổi. Nỗi đau có thể nguôi ngoai một phần nhỏ, chỉ rất nhỏ thôi, nhưng vẫn còn đủ để nghĩ đến lại đau ứa nước mắt. Thật sống trên đời này, chẳng ai nghĩ đến tai hoạ sẽ ập xuống nhà mình. Vì không nghĩ đến nên thật là đau đớn quá. Chị đã từng rất mừng vì nhà mình có hai chị em, không như nhà bác T hay bác Th. Ấy vậy mà... Giờ đây nỗi sợ của chị, nỗi cô đơn của chị, sự đau lòng của chị khi nhìn thấy bố mẹ, em có cảm nhận được chút nào không? Bố mẹ buồn lòng vì em, chị nhìn thấy cũng buồn. Mà bố mẹ cố gắng vui vẻ, sống tốt vì chị, chị nhìn thấy lại càng thương. Chị là người nội tâm, chị chưa bao giờ trải lòng với xã hội. Vậy mà hôm nay, chị làm điều đó, bởi chị biết em cũng hay đọc neu cfs, em cũng toàn chia sẻ với chị. Cuộc đời chị tại sao trải qua những cảnh như phim vậy. Chị không muốn. Mấy hôm trước trời bão em à. Cái trí nhớ ngắn hạn 3 năm của chị, dạo này sao hồi tưởng được nhiều thứ thế, chị nhớ quá ngày mình đi nhặt bòng bòng rụng sau bão. Rồi một hôm đi chợ, chị mua được vài con ghẹ, chợt nghĩ em rất thích ăn mà trước chẳng có điều kiện để mua cho em. Hôm trước chị dọn phòng, sót lại tấm ảnh 4 người nhà mình, khi mà mẹ còn bế em trên tay nụ cười rạng rỡ, và tóc bố còn chưa bạc. Em có biết tấm ảnh em và chị cứ đòi đi chụp trước khi chị cưới ấy, bố đã đốt rồi em à. Sao mà những dòng chữ này lủng củng và ngổn ngang đến thế nhỉ. Em còn nhớ hết mọi thứ và biết là chị viết dành cho em phải không? Chị nên làm gì bây giờ? Lại mạnh mẽ trước mặt mọi người giấu diếm những giọt nước mắt đau đớn cho riêng mình sao. Chị buồn và nhớ em lắm. Chị chỉ ước mọi giấc mơ là hiện thực, ước hiện thực này chỉ là giấc mơ.... Trước kia còn đi học, miệt mài với những cố gắng, chị luôn giữ châm ngôn sống Không gì là không thể, để tự nhủ mình phải luôn cố gắng. Vậy mà đến giờ dòng đời xô đẩy chị đến với nhiều đau thương quá đến nỗi chị phải tâm niệm “mọi chuyện rồi sẽ qua thôi”. Đến bao giờ mọi chuyện mới qua thôi. Em ở đâu. Em đọc được nữa không. Chị unfollow hết bạn bè của em <a href="https://confession.vn/10910-ta-a-ngheo-nhung-ngoai-kia-con-bao-nhieu-nguoi-ngheo-hon-hom-qua-i-lam-them-ve-muon-gap-1-cau/" title="rồi" alt="rồi">rồi</a>. Giờ sẽ unlike page này nữa. Đây là lần đầu tiên chị không dám đối mặt với sự thật, với nỗi đau. Trời thì vẫn mưa. Đến bao giờ mới thôi nghĩ về em. Nhớ ngày mẹ mua tiết luộc cho 2 chị em ăn. Nhớ ngày chị dẫn em đi ăn món dồi mà em thích. Nhớ lúc chơi trò chơi mạo hiểm cùng em. Nhớ nụ cười ngây thơ, vô tư, cùng đôi mắt không nhìn thấy tổ quốc đâu của em. Nhớ lúc em đèo chị đi ăn bít tết ở HN, ăn chả tôm, bún thịt nướng ở TH. Nhớ lúc em muốn gửi nem chua sang mà chưa kịp gửi. Nhớ mỗi đêm giao thừa sum vầy cả gia đình mà giờ chỉ còn tiếng thở dài của cha và nước mắt của mẹ. Mấy chục năm, với hàng vạn, hàng triệu thước phim cùng những miền ký ức. Lần đầu tiên chị muốn quay trở về quá khứ mặc những khó khăn thử thách phải làm lại từ đầu. Đêm qua. Chị lại mơ đến e. Là một đứa trẻ...chạy 1m ra cầu ông. Hnay bkav gọi cho chị, họ bảo gia hạn e à. Chị biết nói với họ sao đây. Giọng chị trùng hẳn xuống khi nghe họ gọi.