Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15388: Các bạn sẽ xử lý như thế nào khi có con gái chủ động
Hình mô tả cho bài confession
#15388: Các bạn sẽ xử lý như thế nào khi có con gái chủ động tán tỉnh :| Tôi năm nay 22 tuổi, sinh viên năm cuối sắp ra trường, cô gái ấy là bạn của bạn tôi và chúng tôi quen nhau <a href="https://confession.vn/9638-trong-am-gi-ep-bang-sen-o-neu-ko-co-ua-do-nhu-nguoi-yeu-em-ac-iem-nhan-dang-oi-tuong-k56-cao-1m/" title="trong một" alt="trong một">trong một</a> lần đi phịch chung à nhầm phượt chung. Có lẽ tôi nên bắt đầu từ việc mình biết yêu như thế nào. Tôi biết thích một người khi mới bước chân vào cấp 3, hồi ấy tôi thích cô bạn cùng lớp (ngồi cạnh), tuy không xinh gái nhưng lại được cái nết đáng yêu, nên có lẽ việc tôi có thêm một đối thủ cũng là chuyện thường tình. Chính vì thế tôi tự rút mình khỏi cuộc chiến đấy để bảo vệ tình anh em chí cốt. Đến lớp 11, lớp tôi có thêm 2 thằng (2 THẰNG CÁC BẠN NHÉ) chuyển từ lớp khác sang, và 1 trong số đó sau này lại là CRUSH của tôi. Tôi cũng không hiểu tại sao lại vậy, thằng đấy vốn dĩ không phải gu bạn bè của tôi, đừng nói gì đến yêu đương vậy mà DUYÊN TRỜI ĐỊNH, chúng tôi thân nhau, thân đến mức tôi có thể tắm giúp nó (chúng tôi ở nội trú) tắm giúp bởi nó ham bóng đá mà cứ mỗi lần đá về là đầu gối tay chân toác hết mảng này đến mảng khác, lại là mùa đông nên khó khăn trong việc tắm táp, chính thế mà tự nhiên tôi phải thực hiện cái sứ mệnh giúp nó cởi đồ và tắm (lột sạch), từ tắm cho đến việc giữa đêm tôi phải lò mọ dậy để lôi hộ nó mảnh da chim bị vướng vào khoá quần do ko mặc chíp, rồi chăm nó lúc ốm (nằm chung giường), tôi cất tiền, cất đồ ăn, mua đồ giúp nó... lúc nó về nhà xuống trường muộn thì tôi lại ngóng, chưa bao giờ, đúng là chưa bao giờ tôi tự nhận thấy mình lại có cảm giác muốn được quan tâm và che chở cho một người đến vậy. Bản thân lúc ấy vẫn là cái lứa chưa bước qua được cái thế trẻ con, nhưng cũng chưa với tới được sự trưởng thành. Nên cái suy nghĩ về tình yêu lúc đó nó đơn giản lắm chỉ là cần yêu, cần nắm tay, nhớ nhau và HÔN là CẢNH GIỚI cao nhất trong tình yêu mà tôi đã từng nghĩ đến lúc ấy. Thậm chí tôi còn không biết đến thứ tình cảm giữa hai người con trai có tồn tại chứ đừng nói gì đến việc NỆN, CHỊCH, PHỊCH, XOẠC như bây giờ. Cứ thế bước ra đại học, tôi và nó dần lãng quên nhau, có thể do khoảng cách quá xa, hay tại những giận hờn ngày xưa quá nhiều, tình cảm của chúng tôi lúc ấy có lẽ đánh giá chính xác hơn đó là thứ tình cảm đã vượt qua tình bạn nhưng lại chưa chạm được tình yêu. Nó có người yêu mới xinh gái và học giỏi, còn tôi vẫn lặng lẽ giấu đi bản thân, âm thầm tìm hiểu về thế giới mới. Ở đó tôi tìm được mối tình nam-nam đầu tiên của cuộc đời, và tìm ra được giới tính của bản thân... Tôi là TOP. Tôi và cậu ấy ở bên nhau được hơn 3 năm, chia tay đến giờ được hơn 1 năm... kể từ đó tôi đã thử yêu thêm những người khác, nhưng <a href="https://confession.vn/10101-em-buon-qua-cac-bac-a-yeu-nhau-uoc-gan-2-nam-ma-chua-bao-gio-hieu-het-uoc-tinh-khi-co-ay-may-u/" title="cũng chỉ" alt="cũng chỉ">cũng chỉ</a> được một thời gian ngắn, bởi cái bóng mối tình đầu nó quá sâu, quá nặng, quá nhiều yêu thương, nhiều niềm vui kể cả nỗi buồn. Cho đến hôm nay khi đã gần hết đại học tôi vẫn còn chưa thể tìm được một người phù hợp cho bản thân. Không phải là không có ai mà thực sự là không hợp. Trai có, gái có... và con gái thì <a href="https://confession.vn/full-combo-ca-4/" title="tôi thực" alt="tôi thực">tôi thực</a> sự không biết mình phải làm gì, tôi từng nghĩ mình sau này sẽ lấy vợ sinh con, nhưng càng về sau tôi lại nhận ra bản thân không hề có cảm xúc với con gái, chính vì thế khi nhận được những tín hiệu XANH của các bạn gái thường thì tôi sẽ lờ đi hoặc cố gắng lái nó sang câu chuyện khác cố gắng không để họ lầy sâu vào tôi, để họ có cơ hội tìm kiếm người khác tốt đẹp hơn. Và hôm nay tôi lại nhận được một tín hiệu XANH nữa từ chính cô bạn của thằng bạn. Không phải chỉ hôm nay mà rất nhiều ngày trước tôi đều biết cô ấy có ý gì, bởi lẽ không có một cô gái nào lại tự nhiên nhắn tin yêu thương với một thằng con trai không phải người yêu dai dẳng đến vậy, rồi còn đăng ảnh của tôi với hàm ý chờ đợi... mọi thứ tôi có thể cảm nhận được. Nhưng bản thân tôi bây giờ không còn biết mình muốn gì nữa rồi, mọi thứ trở nên rối hơn khi tôi đang phải đối mặt với cuộc sống sau này, với bố mẹ, ông bà... những người luôn yêu thương và che chở tôi. Thực sự bản thân tôi hôm nay cũng không biết mình định nói gì, mọi thứ trở nên rối khi cầm điện thoại lên để nói về tâm tư của chính mình... có lẽ tôi vẫn muốn hỏi: CÁC BẠN SẼ LÀM GÌ NẾU LÀ TÔI?