Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15356: Chào các em trong diễn đàn, chào các em tân sinh viên! Hôm nay
Hình mô tả cho bài confession
#15356: Chào các em trong diễn đàn, chào các em tân sinh viên! Hôm nay cơ quan anh có ít công việc nên có thời gian rảnh rỗi, trải lòng cùng các em chút ít. Anh đã theo dõi diễn đàn này từ những ngày đầu thành lập, thực sự anh cảm thấy cuốn hút hôm nay anh muốn chia sẻ câu chuyện của riêng mình với các em. Chuyện của anh kể với các em dưới đây 100 % là sự thật, không có chút ngôn tình nào cả. Nó là tuổi trẻ, là thanh xuân của anh và của nhiều thế hệ 8x. Anh xin được xưng anh với các em vì anh cũng ngoài 30 và chị ấy (vợ anh) cũng đã ngót 30 tuổi rồi. Anh và chị đều không học NEU chỉ học một trường đại học top 2 ở Hà Nội, cũng không phải là người Hà Nội, càng không phải là gia đình khá giả, chỉ là bình thường, trong xã hội bình thường. Anh bình thường lắm, học hành bình thường nên hết cấp 3 thi anh chỉ đỗ cao đẳng và học tập ở Hải Phòng, học 02 năm anh nhận thấy công việc, ngành mình theo học không phù hợp và anh đã từ bỏ, từ bỏ để lên Hà Nội thi lại Đại học và lựa chọn một ngành nghề phù hợp với mình hơn. Và anh đã đỗ sau 02 năm học cao đẳng ở một nơi khác, lên Hà Nội anh được gặp chị, chị ít hơn anh 2 tuổi, thi năm đầu là đậu luôn, anh thuộc top nhiều tuổi trong lớp nhưng chẳng tỏ ra là trưởng thành hơn các em, các bạn, thậm chí anh còn nhút nhát hơn nhiều bạn, có lẽ do anh tự ti vì học sau. Ngày ấy lên Hà Nội thật nhiều bỡ ngỡ và mới lạ. Anh trọ xa trường và ngày ngày đi học bằng xe buýt hơn 10 cây số, ngày ấy bọn anh dùng vé tháng, vé ngày khi đó chỉ có 3.000đ/1 vé. Chị cũng đi xe buýt và cùng tuyến với anh. Mặc dù hằng ngày đứng chờ xe cùng nhau, biết là cùng lớp nhưng tới vài tháng anh mới có đủ can đảm để bắt chuyện với chị. Chị đẹp và mong manh nhưng tuổi 18 hồn nhiên vậy, có lẽ trong mắt anh chị vẫn đẹp vậy. Anh để ý tới chị rất nhiều, dần dần anh chị nói chuyện với nhau nhiều hơn, những chuyến xe buýt cùng nhau và những câu chuyện nhiều hơn. Mùa thu Hà Nội đẹp lắm. Ngày ấy bọn anh thường phải học muộn, 6,7 giờ tối mới bắt được xe về nhà trọ, trời mùa thu Hà Nội thật đẹp và lãng mạn, cái xe xe lạnh, man mác khiến người ta có cảm giác gần nhau và được chia sẻ nhiều hơn. Những chuyến xe, những câu chuyện trên xe, vừa nghe những tình khúc về thu Hà Nội của chị Hồng Nhung và Mỹ Linh, … đi qua những con đường thoang thoảng mùi hoa sữa, cái cảm giác đó thực sự khó tả, cho tới bây giờ nghĩ lại anh vẫn không thể nào quên và diễn tả nổi. Hết kỳ học năm thứ nhất, anh và chị quen thân nhiều hơn, qua những câu chuyện thấy cảm mến nhau. Những chuyến đi chơi cùng nhau, cùng nhau khám phá phố phường Hà Nội. Anh yêu Hà Nội và yêu chị, yêu những ký ức đẹp đẽ đó. Anh chị đã cùng nhau đi khám phá phố phường Hà Nội, những món ăn ngon, những địa chỉ quen thuộc, cùng nhau đi ăn ốc, uống trà đá, ăn nem rán, ăn kem Hồ Tây, bánh tôm Hồ Tây … cùng nhau đi chợ đêm, đi xem đá bóng và những địa danh quanh Hà Nội như Bát Tràng, Đường Lâm,… cùng nhau học tập, cùng nhau ôn thi, cứ mỗi lần kỳ thi đến là cả 2 đều lặn lội lên giảng đường đề cùng nhau ôn tập. Chị thông minh hơn anh nên học nhanh hơn anh, còn anh thì học chậm hơn, nhưng chẳng hiểu sao đi thi thì gần như lần nào anh cũng điểm cao hơn chị; Gần hết năm thứ nhất, anh chính thức ngỏ lời yêu chị và được chị đồng ý. Tình yêu của anh chị đơn giản lắm, nhưng cũng có những nồng nàn, những say đắm và có những sóng gió. Đã nhiều lần mâu thuẫn tưởng như có thế dừng lại mọi thứ nhưng rồi cuối cùng thì tình yêu vẫn là điều chiến thắng tất cả. Anh ham đi làm thêm và đi tình nguyện, có lần anh đi tình nguyện MHX ở miền núi gần 1 tháng, anh không quan tâm hỏi han tới chị, và khi đó tưởng như chị đã muốn chia tay, nhưng chị lại càng kéo anh gần chị hơn. Thời sinh viên bọn anh ngày đó vui và đơn giản lắm. Điện thoại không có nhiều như bây giờ, toàn là cục gạch, chỉ nghe gọi và nhắn tin, có những lần anh chị nhắn tin với nhau tới 2, 3 giờ sáng mà không hết chuyện. Rồi chị bắt <a href="https://confession.vn/binh-tinh-giai-quyet-moi-van-e/" title="anh" alt="anh">anh</a> phải chép lại những tin nhắn đó vào sổ, để thỉnh thoảng mang đọc lại. Anh ngại không chép, chị giận anh mãi. Rồi có những lần gọi điện thoại và hát cho nhau nghe, mấy đứa cùng trọ còn cười bảo bọn anh bị dở hơi. Ngày ấy còn dùng YAHOO, khi nào thấy nick em sáng đèn là anh đều vào nói chuyện với chị. Sinh nhật ngày ấy đơn giản lắm, không có tăng 2, tăng 3 như giờ. Bọn anh chỉ tổ chức ở công viên hoặc ở xóm trọ thôi, chỉ có cây đàn ghi ta để hát hò cho nhau nghe, vài ba đĩa hoa quả, mấy chai nước ngọt và bánh kẹo thôi, nhưng đơn giản và ý nghĩa lắm. Anh chị đã cùng nhau đi qua thời sinh viên như thế. Lúc đầu anh nghĩ chị là người yếu đuối và mong manh, nhưng thực ra chị là người mạnh mẽ hơn anh các em ạ. Chị luôn là người động viên anh những lúc khó khăn nhất, có lần anh bị ốm, phải bỏ thi, chị cũng bỏ thi để chăm sóc anh, cùng anh vượt qua. Có lần chị bị cúm nghi cúm H5N1 phải nằm cách ly ở bệnh viện Đống Đa, anh cũng vào chăm sóc chị và cùng nhau vượt qua,…. Thế rồi năm cuối, rồi ra trường, giữa bộn bề lo toan của cuộc sống và tương lai, trong khi cả hai chưa định hướng gì, chưa biết làm gì để kết thúc thời sinh viên bước vào thách thức thật sự. Anh vẫn làm thêm và làm nhiều công việc để lấy kinh nghiệm và duy trì cuộc sống. Chị thì cũng tìm kiếm cơ hội cho mình. Khó khăn nhiều lắm, chị đặt vấn đề về thăm nhà anh và mời anh về thăm nhà chị, anh chị về nhà nhau. Nhà 2 đứa đều là tỉnh lẻ, kinh tế khó khăn, cách Hà Nội hơn 100 km, và cách nhau gần 200 km, Anh cũng có lúc nghĩ tới xa xôi mà nản chí, nhưng chính chị là người cứng rắn hơn và làm cho anh vững tâm hơn. Gia đình 2 bên cơ bản ủng hộ, nhưng vẫn có những đắn đo vì gia đình hai bên ở quá xa, nhất là gia đình nhà chị, mọi người lo lắng cho chị lấy anh sẽ chịu khổ. Nhưng rồi bằng tất cả tỉnh yêu và quyết tâm, anh chị đã về với nhau 1 năm sau ra trường. Nói về giai đoạn này thực sự là khó khăn, khó khăn nhiều lắm các em ạ. Có những lần anh chị phải đi xe máy hàng trăm km về nhà 2 bên, rồi lại lên Hà Nội làm, có những lúc nản, ngại,… Thực sự trước những khó khăn trong tình yêu nếu 2 người không có quyết tâm thì sẽ không thể thành được, nhất là người con trai. <a href="https://confession.vn/1-cong-oi-viec/" title="Rồi chị" alt="Rồi chị">Rồi chị</a> về quê anh, đám cưới cũng đơn giản thôi vì anh chị chưa mạnh về kinh tế, mới ra trường 1 năm mà, còn phụ thuộc nhiều vào gia đình,… Sau khi cưới anh chị cũng đi làm 1 số công việc ở quê nhưng không phù hợp, rồi 1 năm sau anh chị sinh cháu đầu lòng, cùng thời gian đó anh chị thi công chức và cả 2 cùng đậu. Khi biết tin cả hai cùng đỗ, chị là người vui mừng hơn cả, chị ôm chặt anh và cười, rồi khóc, vậy là bao quyết tâm, bao ngày tháng vừa ôn thi vừa nuôi con, anh chị đã làm được, tuy không mỹ mãn, nhưng nó cũng mở ra một tương lai mới cho cả 2. Làm nhà nước, tuy lương của anh chị không cao nhưng bù lại anh chị được ở quê, gần bố mẹ, có nhiều thời gian cho các con, cho gia đình. Cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh chị còn phải phấn đấu nhiều lắm, phấn đấu xây nhà, mua xe, ….Anh chị đã có 2 cậu con trai khỏe mạnh và kháu khỉnh. Cháu lớn sang năm cũng bước vào lớp 1 rồi. Mỗi năm thường anh chị sắp xếp về quê <a href="https://confession.vn/11658-ung-that-ung-co-bao-gio-day-con-gai-choi-game-cha-la-minh-co-ham-ho-game-lol-ma-co-em-nguoi-ye/" title="chị chơi" alt="chị chơi">chị chơi</a> khoảng 2 lần trừ những trường hợp đột xuất. Còn tết thì mỗi năm ăn tết ở một quê, anh không khắt khe chuyện bắt buộc phải ở nhà nội nên chị cũng thoải mái. Chuyện tình yêu của anh chị thực ra rất bình thường và giản dị, nhưng nhiều lúc anh cũng cảm thấy vui khi nghĩ lại, những tháng ngày đã trải qua, thanh xuân của anh chị gắn bó với nhau, với Hà Nội và những ký ức đẹp đẽ. Cuộc sống không quá hoàn hảo nhưng nhiều khi ngồi nhâm nhi bên ly cà phê anh có thể mỉm cười và hài lòng về những điều đó. Các em sinh viên, nhất là các em tân sinh viên thân mến. Các em hãy cứ mở lòng, hãy yêu khi cho phép vì tình yêu sinh viên đẹp lắm, các em hãy cứ trải lòng ra, đón nhận những thanh âm dịu ngọt của tình yêu, cảm nhận nó. Nhưng các em phải có thái độ nghiêm túc, bản lĩnh và trân trọng nhau trong tình yêu, đừng yêu như chỉ để biết, yêu tính toán, yêu vụ lợi,… Yêu nhau, cùng nhau trải qua những khó khăn, thử thách, cùng nắm tay nhau vượt qua, còn gì hạnh phúc hơn nào ?. Năm sau anh có dự định đưa các cháu thăm Hà Nội, anh sẽ đưa chúng đi thăm quan Hà Nội, kể cho chúng nghe về những câu chuyện và tất nhiên chúng sẽ yêu Hà Nội như anh và chị đã yêu. Thanh xuân khi đó anh có em!