Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15303: Nhiều người nói " Hổ dữ không ăn thịt con", " Cha mẹ nào
Hình mô tả cho bài confession
#15303: Nhiều người nói " Hổ dữ không ăn thịt con", " Cha mẹ nào chẳng muốn tốt cho con"... nhưng đó là vì họ chưa thấy mặt sau của câu nói đó thôi. Không phải cha mẹ nào cũng sẽ vì con đâu các bạn ạ, và trường hợp của mình là 1 trong số đó. Mình <a href="https://confession.vn/14086-cuu-chia-tay-ua-thanh-that-gap-gap-lam-roi-chuyen-la-nhu-nay-em/" title=" sinh" alt=" sinh"> sinh</a> ra trong gia đình có 5 chị em, 4 gái và 1 trai, nhưng e trai mình đã mất cách đây hơn 13 năm rồi. Mình vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh đó, cho dù khi ấy mình mới có 7 tuổi. Hôm đó bên họ hàng nhà mình có đám cưới, mặc dù bà nội mình đã bảo chỉ cần ông bà với bố mình đi là đủ nhưng mẹ mình vẫn nhất quyết muốn đi theo chỉ vì muốn khoe cái áo mới. Chị cả mình đã lấy chồng, 2 chị còn lại thì đi học nên mẹ mình bắt mình trông e trai lúc đó mới có 4 tuổi. Vì đã nghe lời mẹ dặn nên mình đóng kín cửa nhốt e ở trong nhưng đến trưa 1 mình bố mình về trong tình trạng say rượu thì cửa bị mở ra, lúc đó bố sai mình đi phá nước chanh để giải rượu nên mình đã không chú ý đến em. Đến lúc mình tìm thấy em thì đã quá muộn, e lỡ dại chạy xuống ao và bị đuối nước. Hôm ấy bố mình đã đánh mình rất đau, gần như đánh gãy chân mình, mẹ thì gào khóc nói mình là kẻ giết người rồi bắt mình trả còn cho mẹ, còn bà nội tát mình 2 cái bạt tai, khi ấy mình đã rất sợ hãi chỉ dám chốn 1 góc để khóc. Rồi càng ngày mọi người trong gia đình càng đối xử với mình lạnh nhạt hơn, không biết mẹ nó gì với 2 chị không còn trò chuyện với mình nữa, thỉnh thoảng các chị còn đánh mình nói mình giết chết em H. Mình không được ăn cơm đầy đủ, sáng mẹ không cho mình tiền ăn sáng , đến trưa mình đi học về thì mn đã ăn cơm xong, có khi hết cơm hoặc hết đồ ăn thì mình phải nhịn. Thỉnh thoảng bố say rượu và mình lại phải nếm những trận đòn. Mình đã quỳ xuống cầu xin nhưng không ai quan tâm, họ Coi mình người dưng trong nhà. Mình cứ như vậy trong vòng 1 năm trời cho đến khi mình lên lớp 3 thì mẹ bắt mình nghỉ học, mẹ bảo nuôi tốn cơm gạo mà lại đi giết em. Mình đã khóc cầu xin mẹ nhưng bà ta không chịu mãi cho đến khi mình lên cơn sốt co giật <a href="https://confession.vn/10248-ban-gai-gau-chao-cac-ban-nho-co-lan-vo-chia-se-stt-ma-minh-biet-en-trang-cfs-truong-cac-ban-ne/" title="thì họ" alt="thì họ">thì họ</a> mới đưa mình đi bác sĩ. Rồi sau đó bà ngoại cầu xin để bà nuôi mình. Vậy là từ đó mình ở với bà ngoại, bà nuôi mình ăn học bằng tiền bà bán chổi( bà có 2 con trai nhưng các bác không ai chịu nuôi bà nên bà ở mình), những ngày tháng sống với bà mặc dù cơ cực nhưng cũng là ngày hp nhất. Mình cũng không liên lạc với " họ" từ đó nữa. Rồi mình lên đại học, mặc dù mình nói sẽ đi làm công ty không đi học nhưng bà nhất quyết không đồng ý nên mình quyết định học sư phạm. Đi học xa lại bận làm thêm nên mình ít khi về cho <a href="https://confession.vn/15070-chia-tay-vi-che-nguoi-yeu-nha-que-minh-voi-ny-yeu-nhau-uoc-3-tha/" title="đến khi" alt="đến khi">đến khi</a> nhận được tin bà bệnh nặng thì đã quá muộn, bà chỉ kịp chút hơi thở cuối cùng khi căn dặn xong rằng bà muốn giao lại căn nhà bà ở cho mình. Những tưởng mọi chuyện đã rõ ràng, nhưng không ngờ bà mất chưa tròn 1 năm thì các bác cùng bố mẹ và chị bắt mình phải giao lại căn nhất cho họ. 1 bên thì bảo lúc bà bệnh thần trí không tỉnh táo nên nói vậy 1 bên thì nói mình là " Con" họ nên của mình cũng là của họ, 1 bên thì bảo bà giao cho m mà không giao cho t là không công bằng. Mình đã rất cố gắng nhưng không thể đấu lại họ, thực sự bây giờ mình rất mệt mọi chỉ muốn đi theo bà mãi mãi sống cuộc sống yên bình ở thế giới bên kia thôi.