Bình luận

Chuyện của bạn như trên phim ý nhỉ? Tội cho bạn quá, chắc bố mẹ bạn nhiều con quá nên nghĩ rằng mất một đứa rùi mất đi đứa nữa cũng ko sao. Vậy mà biết bao người mong cho được đứa con mà săn sóc thương yêu. Sau bao năm mà gd bạn vẫn ko một ai tỉnh ngộ nữa thì cái giá của họ là ko đẻ thêm dc thằng con trai theo ý họ là ý trời rui. Bạn cũng lớn rồi, đã tự lập dc nên đừng nghĩ bi quan bạn ạ. Hãy cố gắng lên, sau này bạn sẽ gặp nhiều ng tốt giúp đỡ bạn
Đọc mà thấy xót cho e quá. Đừng ngĩ quẩn e gái ạ . Cô lên. Ơ nuôi suối vàng bà luôn ủng hô e. Đừng phụ công bà. Nếu ko có di chúc thì hơi khó cho e. Nhưng hay tỉnh táo và suy ngĩ tích cực !
Quả báo thường đến muộn nên ngta tưởng k có. Chị phải cố lên, sống cả phần của bà. Cố gắng giữ lại căn nhà theo ý bà. Nếu thực sự k giữ đc vì thấy c chỉ có 1 mình, bà lại k có di chúc giấy rõ ràng thì cố gắng lên hà nội học r lập nghiệp tự nuôi thân, hương khói cho bà.
Mạnh mẽ lên chị ơi, những người đó cũng có nuôi bà của chị đâu, tại sao họ lại đc quyền hưởng căn nhà đó, tài sản bà tin tưởng giao cho chị thì chị phải bảo vệ tới cùng, cứ kêu luật sư tới giải quyết, thích thì đưa lên toà giải quyết, chả có gì phải sợ hết, mạnh mẽ lên nha chị :3
Họ hàng bố mẹ ko cần em thì em cần lại họ làm gì.hãy coi họ như người dưng.và khi người dưng định cướp nhà của em thì chả lẽ em mặc kệ họ.bà em nuôi em ăn học đến bây giờ chả lẽ uổng phí.đứng dậy mà đấu tranh đi.đừng có nghĩ quẩn
Mình cuộc đồng cảm với bạn .nhưng ko đồng ý với bạn về suy nghĩ của bạn. Bà đã vất vả nuôi bạn ăn học như ngày hôm nay. H bà mất bạn đã là cô gái trưởng thành rùi .hãy sống tự lập và cố gắng học cho xong .để bà dù có mất củng sẽ an lòng. Mình đây sống xa gia đình từ năm lớp 5 nếm đủ mọi thứ trên đời .đôi lúc phải nhịn đói cho qua ngày .cơm ăn ăn trong nước mắt bạn ạ. Bạn đã may mắn có bà bên cạnh cho đến lúc trưởng thành . Nên hãy cố gắng nhé. Còn việc ngôi nhà . Bạn y đúc mình. Mình củng phải cố gắng giành giật lại từ trong tay những người thân của mình. Mình đã nhờ pháp luật can thiệp vào và sau này ngôi nhà đấy củng thuộc về mình. Nên bạn à đừng nên bi quan .mạnh mẽ lên và hãy sống cho thật tốt .họ càng xem thường mình .mình càng phải sống tốt hơn. Đừng nên nghĩ quẩn và đi lạc đường nhé. Nếu bạn đọc đc bl này thì có thể nt nói chuyện với mình.
? sao mà buồn đến thế. E cũng từng như c, nhưng e hp hơn vì mẹ k còn trách e những năm sau này nữa,hp hơn là ô trời vẫn k đem e của e đi.Nhưng e lại tự trách bản thân. Vì vậy e cố gắng sống tốt, cố gắng hết sức của mk dạy e tốt. Mong rằng mọi điều tốt đẹp sẽ đến vs c.?
Tại sao lại có những gia đình như vậy nhỉ, cũng là mau mu ruột thịt mà còn phân biệt đối xử lẽ ra nếu có trách nên trách ông bố bà mẹ mới phải, là người lớn mà họ đã dung muc chưa ,hay họ ham vui mà phó mặc cho trẻ nhỏ . lẽ ra thì thằng cha lu thì thằng chu nó phải khôn chứ đang này lại lu một giuộc, thôi cháu ạ hãy nghĩ đến công lao bà ngoại nuôi cháu ăn học nên người cháu hãy sống tốt bo qua tất cả, tự lập cuộc sống của mình nếu còn là những con người thì rồi sau họ phải hiểu vì cái gì cũng có giá của nó, có luật nhân quả cả đấy chúc cháu mạnh mẽ và an nhiên
Số phận lâm li bi đát..mong sau này bạn sẽ gặp dx một người tốt một người tử tế che chở và bảo vệ cho bạn suốt cuộc đời. Ông trời đối xử phải thật công bằng nhé.
Sau những j b đã trải từng ấy năm mình tin b có đủ mạnh mẽ để vượt qua chuyện này. Cố gắng lên cho dù tất cả ng thân có quay lưng lại vs b thì hãy nhớ rằng bà luôn dõi theo những bước đi của b. Chúc b sẽ gặp đc nhiều ng tốt và ng yêu thương b thật sự. Cố lên!!!
quá hiền rồi. chắc bác trên là gái chứ riêng em mà gặp cảnh này chắc ko viết được mấy lời này nữa rồi thay vào đó thì chuyện gì xảy ra vs những người kia thì chưa biết đâu
mình thì không đc bà nội yêu thương lắm. Ngay từ nhỏ mình mấy lượt bị bà đổ tội cho là ăn trộm rồi, nhưng thực ra là bà cất đồ, cất tiền nhưng không nhớ kĩ. Bà mắng ai thì rất là ngoa, mình đc bà dùng những từ không dễ nghe cho lắm ngay từ ngày còn nhỏ rồi, bà lúc nào cũng chỉ quý 2 anh nhà nác cả. Năm mình học lớp 9 thì bà nội cuxgn mất rồi. kể về bà thì kỉ niệm đẹp ko đc nhiều cho lắm. haiz...
Đã có lúc không thiết sống mà tới bh bạn vẫn sống tốt thôi.luôn có ng ở bên quan tâm lo lắng cho bn... hãy chờ ng ấy tới đi biết đâu sau này bn sẽ là ng hp nhất ?
Nếu bạn muốn theo bà bạn, thì bạn lại làm mọi công sức nuôi bạn thành người của bà ngoại đổ sông đổ bể rồi, bạn cũng đến tuổi có thể làm chủ cuộc đời mình rồi bạn à, hãy đứng lên đấu tranh giành lại nhưng thứ thuộc về mình, hãy cố gắng sống thật tốt vì bà bạn, và mình rất mong đợi bạn thành công, chúc bạn may mắn
Chia sẻ cùng chị Dẫu biết lời nói ở xa ko giúp dc nhiều nhưng hy vọng chị cố gắng vì tương lai bản thân và vì cả bà ngoại nữa Em xin đóng góp là chị giữ lại một phần căn nhà hoặc một chút đồ đạc gì đó để phòng thân Rồi sau hãy rời đi và buông bỏ những người không còn thương yêu mình nữa ạ. E chúc chị vững bước trên tg lai chị nhé
Có di chúc thì sợ gì Ra toàn án nếu di chúc ghi bà để lại cho bạn thì là của bạn Còn không thì bạn không thể đấu lại vớ họ được vì theo luật pháp Hàng thừa kế đầu tiên là vợ - chồng Hàng tiếp theo là con cái Đừng đổi cho hoàn cảnh đi học xa mà bà thì già yếu Ít nhất tuần cũng phải gọi về cho bà 1 lần/1 tuần!!!!!
Đã hơn 1nam rồi nên nếu k có giấy tờ j thì chắc bạn k lấy lại dc căn nhà đó đâu.bây h việc của bạn là cg sống thật tốt và kiếm thật nhiều tiền để sau này mua lại căn nhà đó b ah.còn bây h bạn cứ để cho 2bac và mẹ của bạn tranh giành nhau đi. Rồi thì ắt sẽ có quả báo đến với họ thui.
Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh Đòi lại công bằng đi , nếu bạn là người bất hiếu chỉ trách gia đình bạn bất nhân 7tuoi mà bm đã cư xử nz bạn thiệt thòi quá Vậy mới thấy bm mình còn quá tuyệt vời ?
Điều duy nhất để bà chị được mỉm cười ở thế giới bên kia là chị sống thật tốt, tốt hơn cả những người đang k xem chị ra gì, để họ phải chống mắt lên xem cuộc đời của chị đã thay đổi như thế nào. Nếu chị đi theo bà thì bao nhiêu năm bà vất vả lo cho chị ăn học để làm gì? Đó k phải là điều bà muốn...
Thương bạn. Hãy mạnh mẽ lên bạn nhé. Mọi chuyện sẽ ổn thôi, hãy sống cuộc sống thật hạnh phúc. Rồi sẽ có bên cạnh bạn dù đắp cho bạn những gì bạn đã mất. Chúc bạn may mắn
Nghe nói NEU cf nổi tiếng nên mình lướt wa thì đọc đc cmt của bn thật sự cs này wá khắc nghiệt vs bạn nhưg bạn cx đã may mắn vì có bà đồng hành bên bạn trong 1 chặg đườg khá dài....có lẽ nỗi đau wá lớn trong wá khứ đã lm quáng lí trí của nhữg người thân trog gia đình bạn mặc dù bk rõ lỗi k phải của riêng mình bn...nhưg đừg trách đừg hận họ vì chỉ làm bạn đau đớn và k thể sống thanh thản thôi... bạn bây giờ phải mạnh mẽ cố gắng giữ lại căn nhà nơi lưu giữ những kỉ niệm của 2 bà cháu...và hãy quên đi những điều đau buồn kia....mong rằng bạn sẽ sớm có cs nhẹ nhàg thanh thản hơn, bà bn đã mất đi nhưg hãy tin r nhữg điều tốt đẹp kì diệu khác sẽ thay bà đến chăm sóc bn...mình cx vừa mất bà tròn 3 năm....tâm sự của một người cx từg có khoản tgian khó khăn vs chính gia đình ..mong bạn đừg cười
Cố gắng giữ căn nhà mà thờ phụng báo hiếu bà ngoại. Còn những kẻ kia chỉ sinh bạn ra không hề có tình cảm nuôi nấng k chấp nhận bạn thì hãy bỏ họ đi chẳng có gì phải luyến tiếc nghĩ suy cả. Cố gắng mà học hành cho nên người sau này lo cho bản thân.
Thương chị . Em hiểu cái cảm giác bị hắt hủi . Vô cớ đánh đập kiếm cớ chửi rủa mà :( chỉ mong 1 lần được bame yêu thương cư xử công bằng thôi khó lắm rồi. Nhìn gia đình gạt em sang 1 bên thật sự đau lòng lắm.
Ko gì đau đớn bằng sự ghẻ lạnh từ người thân ruột thịt. Không phải xúi dục hay xui dại. Cá nhân t nghĩ b nên từ ngôi nhà và mảnh đất nơi đó. Cố đi làm để khi trở về mảnh đất đó khiến cho ng khác có cách nghĩ khác về bạn.
Bà ngoại bạn cứu bạn chết một lần rồi, nay bạn muốn buông xuôi thì không được, gì thì ra Toà nhờ Pháp luật, mà mình đéo ngờ trên đời lại có câu truyện như vậy, chuyện gì cũng có thể xảy ra mà :))
Hãy suy nghĩ tích cực đi bạn. Những người đấy kể cả bố mẹ bạn họ cũng khổ lắm. Cái sai của họ là trút hết lên bạn. Họ vừa đáng thương nhưng cũng rất đáng trách. Giờ bạn hãy buông bỏ, hãy lấy đấy là nghị lực để bạn sống, học tập và làm việc. Lòng hận thù của bạn không đem lại cho bạn hạnh phúc. Còn câu chuyện ngôi nhà, bạn hãy buông tay, không đấu tranh gì nữa. Dành thời gian đấy để làm việc khác. Rồi cuộc đời này sẽ trả cho bạn tất cả. Nếu có thể hãy đàm phán để có 1 phần chia trong ngôi nhà đó, để bạn tiếp tục chiến đấu cho cuộc đời bạn.
Sự vô trách nhiệm của bà, bố, mẹ khi để 1 đứa trẻ con 7t trông 1 đứa trẻ là con trai hiếu động 4t. Rồi lại đỗ hết lỗi lên đầu 1 đứa bé 7t thì ko hiểu họ có tự trách bản thân mình k. Mà biết tự trách bản thân đã ko ghẻ lạnh mà đổ lỗi lên đầu 1 đứa trẻ như thế. Khổ thân em. Mất 1ng con trai họ đau lòng đến lỗi k nhận ra lỗi 1 phần là của họ và sẵn sàng vứt bỏ đi 1 người con bé nhỏ mới 7t mà k 1 chút đau lòng? Mong em mạnh mẽ để vươn lên như những gì em đã cố gắng trong 13 năm qua nhé!
Họ muốn lấy thì cho họ luôn, tại sao giành giật làm gì, công ơn sinh thành nuôi dưỡng đến lúc 7 tuổi cũng ko ít. Nếu gia đình là nguyên nhân của đau khổ thì tự mình tách ra khỏi gia đình sống tự lập hoàn toàn. Sẽ rất khó khăn đấy nhưng ko phải ko làm được khi còn là sinh viên :))). Hãy nghĩ đến công ơn sinh thành đó một chút báo đáp một chút và sau đó sống chết của nhau chẵng còn liên quan gì nhau nữa :)))))
Tóm lại là như v: thèn ku kia là của ba mẹ m ráng thêm lần thứ 5 mới lòi ra dc, nên m là cục cứt còn nó là cục vàng, mà cục cứt với cục vàng thì cái nào quý hơn m tự hiểu đi, m nên snghi cho bản thân, tiền m làm ra dc cần det gì cái nhà đó=))) t dám chắc bọn họ sẽ lại xâu xé nhau sau khi có căn nhà từ m
Chị k có lỗi gì trong biến cố đau đớn ấy . Chỉ là gia đình chị quá yêu thương đứa e trai mà họ mong mỏi từg ngày , thực ra ai cũg đều rất đau đớn khi nghe chuyện ấy . Nhưng mà họ đã mù quáng làm tổn thương chị . E mog mọi điều tốt lành đến vs chị hãy sốg vui vẻ và hạnh phúc nhé .
Lúc đó bạn mới 7 tuổi, cũng đã biết cái gì đâu mà "họ" lại có thể đối xử với bạn như vậy được, thật k hiểu có phải bố mẹ k nữa. Mạnh mẽ lên bạn, 13 năm đủ để bạn phải mạnh mẽ hơn bây giờ chứ...
Kệ ngta bạn ạ. Cho hỏi bạn ra trg đi lm chưa ạ. Nếu ra trg r hay chưa ra thì cũng vẫn nên thuê phòng mà ở. Đấu tranh giành giật ngôi nhà đó lm j cho thêm đau. Đấu tranh vs họ càng lm bạn thêm mệt mỏi và đau hơn thôi. Chỉ cần ngày lễ Tết và giỗ bà bạn về ngôi nhà ấy để thắp hương cho bà là được. Câu chuyện của bạn lm tớ thương bà nội tớ quá. Từ bé bà nội bế bồng tớ nhiều nhất. Bà đi 1 bước tớ theo 1 bước. Bà cho tớ bn thứ cả tình cảm và vật chất. Tớ nghĩ đến cảnh sau này t ra trường kiếm tiền biếu à đưa bà đi ăn những thứ ngon ở Hà Nội. Mà giờ t sắp ra trường rồi bà nội tớ lại bị bệnh ung thư. T ko bjo chấp nhận đc mỗi khi nghĩ đến kb bà tớ sẽ sống đc bao lâu. Cảm giác như tuyệt vọng và bất lực ấy. Lúc quên đi thì ko sao.nhưng khi nhớ đến lại thấy buồn đến chán đời. Từ khi lên đại học bà suốt ngày gọi điện thoại: Alo con à dạo này có ăn đc ko. Ăn khỏe vào con nhé. Đừng sẻn. Phải bảo đảm lấy sức khỏe con ạ. Cố mà ăn con ạ. Như bà đây cũng cố ăn mỗi bữa 2 bát. Lần khác: alo con à dạo này hết chóng mặt chưa con. Đã ăn khỏe chưa con. Lần khác: alo bà vừa xem trên thời sự đấy cái này cái kia.... Bala bala ko đc ăn ....... Lần khác video call từ fb của mẹ: bà lại: alo con à sao mặt gầy thế. Mắt sâu hoắm. Chịu khó ăn vào con nhé. Lần khác: alo con à. Thỉnh thoảng cứ nghỉ về với bà cho bà đỡ buồn nhé- con về liên tục làm gì có tiền đi xe cộ hả bà- bà lại bảo cứ về đi bà cho tiền. Lần khác: alo con à sắp thi xog chưa. Thi xog thì về qua nhà mấy hôm đã r hẵng lên hn đi lm nhé. Rồi những lần khăn gói quả mướp lên hn bà lại thì thụm dấm díu cho tiền... Lần khác: khi nào bà lên hn con dẫn bà đi ăn món ngon nhất nhé. Lần đấy 2 bà cháu dong nhau ra đầu đường bắt xe lên hn vì bme ko có nhà. Bảo bà cứ ở nhà vì từ nhà ra chỗ bắt xe có 200m. Bà lẽo đẽo xách đồ theo cháu. Cháu dong chiếc xe đạp đừn gạo. Bảo tí nữa cháu lên ô tô bà biết dong xe về ko. Bà bảo có. Đứng đợi xe bảo bà về đi. Bà nhất định đứng đợi cháu lên xe bằng đc mới chịu về. Lần báo là hnay cháu về. Bà căn giờ mang ô mua nước mía mag ra đầu đg đón cháu vì sợ cháu về nắng mệt. Mà đi bộ có 200m là về tới nhà thôi mà. Bà là người khi tớ gọi đn thoại cho bà và khóc về chuyện nào đó. Bà bảo đừng khóc con, hại skhoe. Và bà là người duy nhất ngăn cản và ko muốn nhìn thấy tớ khóc....
Ngoại đã nuôi bạn bấy lâu, không nên suy nghĩ nông nổi. Còn chuyện căn nhà thì có cũng được không có cũng chẳng sao, chỉ là bạn nên nổ lực một chút để giành lại nó vì đó không chỉ là tài sản mà còn là kỉ niệm và tình cảm ngoại dành cho bạn. Nếu không được thì gắng học, gắng làm mà mua lại chính căn nhà đó, coi như số tiền đó là để trả nợ cho việc họ đã sinh ra bạn.
Di chúc miệng được coi là hợp pháp, nếu người di chúc miệng thể hiện ý chí cuối cùng của mình trước mặt ít nhất hai người làm chứng và ngay sau đó những người làm chứng ghi chép lại, cùng ký tên hoặc điểm chỉ. Trong thời hạn năm ngày, kể từ ngày người di chúc miệng thể hiện ý chí cuối cùng thì di chúc phải được công chứng hoặc chứng thực.
Gia đình là nơi về nhà để vứt bỏ mọi khó khăn bên ngoài điều đó thật vui.... nhưmg đôi khi nó cũng làm ta nghĩ chảng có nó thì sẽ tốt hơn.... chúc chị thành công
Hồi còn bé, mình cũng suýt giết chết e mình. Nó đi cấp cứu mà bác sỹ bảo chỉ cần chậm mấy phút thôi là nó không qua khỏi rồi. Lúc đó, mình sợ hãi, không dám đến bệnh viện thăm e vì sợ gặp bố mẹ, sợ bị mắng, bị đánh... Nhưng không, bố mẹ mình lại động viên, an ủi vì bố mẹ hiểu mình đang rất sợ!
Em biết ko? Có những thứ duyên nợ. Hết rồi ắt đi. Có lẽ kiếp trước e đã nợ họ thật nhiều nên kiếp này e phải trả họ. Vậy thì trả cho bằng hết đi em. Việc e làm chỉ cần lo tốt bổn phận và ko ngưng phấn đấu. Trời cao ắt có an bài. Hãy luôn mang cho mình những suy nghi. Tích cực nhất. Em nhé! Cố lên!
Khi cả nhà đã ko còn xem bạn là con nữa, thì bạn hãy rời khỏi họ, sống cuộc sống của mình, bạn cũng đã trưởng thành rồi, bạn có bằng chứng ngôi nhà là do ngoại để lại cho bạn thì hãy để pháp luật giải quyết. Mạnh mẽ lên
Giờ đừng có theo hướng di chúc miệng bạn ơi, cái đó thực sự khó chứng minh. Giờ có kiện ra toà chỉ có thua thiệt thôi, bạn phải chứng minh đc rằng từ thời điểm bà ngoại mất đến đây là 1 năm, mọi người gần như đã công nhận về việc bạn được thừa kế căn nhà đó và ko có tranh chấp gì. Chỉ có đi theo hướng này mới mong giữ lại, bằng không chỉ có chia đều theo pháp luật thôi
Mình k bàn đến cách hành xử của gđ bạn, nhưng mà mình k thấy đc sự hối hận của bạn khi em bạn mất. Nếu con mình vì ai đó mà qua đời, thì dù họ có là ng mà mình yêu thương nhất, mình cũng sẽ hận họ tận xương tủy.
Trong trường hợp của bạn, gia đình bạn chính là nguồn cơn của nỗi khổ đau sâu nặng nhất trong bạn. Cách duy nhất để bạn thoát khỏi khổ đau lúc này không phải là oán hận hay đấu tranh, mà là tách mình ra khỏi họ, cả trong tư tưởng và trong cuộc sống. Về căn nhà, nếu có người hỗ trợ và giúp đỡ, bạn hãy cố gắng đấu tranh, còn nếu thực sự không giữ lại được, bạn cứ buông bỏ đi, nhưng hãy tìm cách đàm phán để lấy đc 1 phần nào đó, đủ cho bạn trang trải cho đến lúc ra trường ! Tất cả những gì bà của bạn mong đợi, cũng chỉ là bạn sống hạnh phúc thôi, đừng bán víu vào cái gì cả bạn ạ. Mỗi ngày cố gắng thêm 1 chút, cái gì rồi cũng sẽ qua. Đừng để chính suy nghĩ của mình giết chết mình!
Khổ thân em gái. Lỗi là ở tất cả mọi người , ko riêng j em. Mà em lại bị mặc định như vậy. Cô gái này đáng thương hơn đáng trách. Em hãy sống tốt và cố gắng kiếm nhiều tiền bằng chính sức lao động của mình. Một mình e có thể sẽ không lấy lại được căn nhà đâu em, vì nghe e nói thì họ là những người con ko tốt khi bà còn sống. Rồi 1 ngày e sẽ về và lấy lại đk căn nhà và mảnh đất. Còn bây giờ cứ tạm gác nó lại. A tin cs rồi sẽ trả lại công bằng cho em
Em biết là chị thực sự bất hạnh khi có một gia đình như vậy, thật sự thì sự ghẻ lạnh và cay độc trong chính gia đình còn khủng khiếp hơn những cạm bẫy bên ngoài xã hội gấp nghìn lần. Nhưng cuộc sống k lấy đi của chị tất cả bởi chị còn một ng bà ngoại luôn thương yêu hi sinh cho chị. Chị đã vượt qua chừng ấy gian khổ r thì đến h phút này chị đừng ngã lòng nữa, cương quyết lên cái gì của bà cho chị nó mãi mãi là của chị chả phải vì một cái lí do vô lí mà chị phải nhượng bộ. Chị đã chịu đựng họ đủ lắm r đến lúc chị cần mạnh mẽ đấu tranh vì chính bản thân chị. Em biết nói thì dễ làm mới là khó nhưng chị hãy nhìn lại đoạn đường chị đã đi qua thì em tin chị làm dc. Cố lên nha chị
Không phải bà mẹ nào sinh con ra cũng yêu thương con họ. Mẹ bạn thật tàn nhẫn, người mẹ là nơi để con tựa vào nhưng mẹ bạn làm bạn sống khổ hơn cả sống với người dưng nước lã. Đất bà bạn cho bạn là của bạn. Không ai thèm đoái hoài tới bạn và bà bạn thì khi bà bạn mất đi đừng có hòng mà xâu xé. Bạn còn phải thờ phụng bà. Suy nghĩ cho kĩ để đừng làm bà bạn buồn nhé. Cuộc sống của bà ở trần gian đã quá mệt mỏi rồi, làm sao cho bà mỉm cười nơi chín suối nhé bạn. Những người đã cự tuyệt bạn, bạn đừng nên mềm lòng mà làm điều ngu xuẩn. Ơn sinh thành đời này, coi như bao cay đắng tủi nhục của bạn đã trả. Chúc bạn những gì tốt đẹp nhất. Và mình hy vọng bạn đọc được cmt này của mình
Thương em!! a hiểu những năm tháng bị người thân, ruột thịt đối xử với mình tàn nhẫn như vậy... Mạnh mẽ lên nhé cô gái, mong nếu có thể chia sẻ cùng em.
Bạn mà nghĩ k thông thì sẽ có lỗi với bà ngoại của bạn lắm đấy. Bao nhiêu năm bà hy sinh cho bạn là để bạn có cuộc sống tốt đẹp hơn chứ kp để những con thú kia thỏa mãn được mong muốn của chúng nó. Hãy làm hết sức mình đi. Yên ổn thì đến 1 nơi khác để bắt đầu cuộc sống mới cho bản thân. Sống cho mình và cho cả ước mong của bà ngoại bạn nữa.
Sao chưa gì đã định buông xuôi thế cô gái.họ hàng bố mẹ k cần mk thì mk càng phải cố gắng sống để cho họ thấy họ sai chứ nhỉ.công lao của ngoại bạn.bạn định để đổ hết xuống sông xuống biển à.phải là 1 cây xương rồng có gai.ai muốn bẻ gục mk thì mk sẽ làm họ đau.hiểu không.bà ngoại bạn dưới suối thấy bạn yêu đuối thế là không vui đâu.mạnh mẽ lên.yếu đuối ai xem.
Bạn có bằng chứng ngôi nhà đó của bạn ngoài lời căn dặn của bà k. Nếu có hãy đưa ra toà. Bà của bạn vất vả từng đấy năm nuôi bạn ăn học là muốn bạn thành công nên người, mạnh mẽ lên bạn ơi
Trường hợp này của em hơi khó, nhưng không phải là không có cách giải quyết ! Đây là một hình thức di chúc miệng, nên muốn lời di chúc đó có giá trị thì em phải có được 2 người làm chứng lúc bà em di chúc ngôi nhà cho em. + Trong trường hợp chỉ có 1 hoặc không có ai ( nếu người nhà em không công nhận bà từng nói ) thì coi như em thất bại + Nếu em có được 2 người làm chứng ( họ hàng, làng xóm ) thì bảo họ làm một biên bản ( hôm nay, ngày giờ....tại ....bà ABC có thừa kế cho cô EDF ....ngôi nhà )....rồi em ra phòng Tư pháp xã...xác nhận...chứng thực....( À,e có 5 ngày từ ngày bà mất thôi, để lâu là di chúc miệng hết hiệu lực đấy ) Nếu được xã chứng thực thì coi như 90% là em giành được ngôi nhà. Tiếp theo, trong trường hợp người thân em vẫn quyết đòi nhà....em tiếp tục gửi đơn lên xã...nhờ xã giải quyết ( yên tâm, em có 2 người làm chứng, đã chứng thực ) thì yên tâm. Xã sẽ có trách nhiệm làm lại sổ đỏ cho em. Nếu kiện lên cấp cao hơn...em yên tâm...em sẽ giành phần thắng Trong trường hợp...em cảm thấy yếu đuối, cảm thấy bất lực...muốn buông xuôi..muốn dĩ hoà vi quý....Thì còn cách nhỏ nữa là muốn chia tài sản ngồi nhà bà....tức là các cô bác muốn lấy thì phải để cho cháu ít tài sản ( con gái phải có chút gì phòng thân )...làm cứng vào...không được ngôi nhà thì phải có ít tài sản nhé . Chúc em chân cứng đá mềm !
Tớ gần giống với hoàn cảnh của bạn nhưng tớ không bị mọi người nói như vậy. Chính bản thân mình suy nghĩ như vậy. Hôm đó là ngày khai giảng của em mình. Bố mẹ sau khi ăn cơm xong và đi làm thì chỉ còn mình và em ở nhà, trong lúc mình rửa bát thì e mình đã ra đầm và tắm rồi đuối nước ở đó. 10 năm nay mình luôn tự trách mình rằng mình đã hại em, mọi người không trách mình bảo mình còn nhỏ nên đừng mắng chửi mình, nhưng mình sẽ tự ý thức đc. Ở bên mộ mình chỉ nói vs em mình rằng a sẽ sống cả phần của e nữa. Bạn đã cố gắng 13 năm rùi, cố gắng nữa đi bạn ạ. Hãy sống cả cho mình và cho người bà thân yêu của mình nữa chứ!
Sai rồi cô bé à. E đã học đến tầm này a nghĩ e đủ tri thức để hiểu biết. Nếu họ không coi em là gì nữa thì hãy để pháp luật đứng ra giải quyết. Bà đã vất vả nuôi em đến nhường này rồi thì đừng có suy nghĩ tiêu cực như vậy, hãy mạnh mẽ lên và làm theo ý nguyện của bà em!