Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#153**: Tôi là 1 bác sĩ, tốt nghiệp HMU được 5 năm rồi, hiện đang
Hình mô tả cho bài confession
#153**: Tôi là 1 bác sĩ, tốt nghiệp HMU được 5 năm rồi, hiện đang làm ở Hà Nội. cfs này viết về mối tình đơn phương của tôi từ hè năm 3 đại học, tôi vẫn giấu kín, nhưng giờ đây quá mệt mỏi, chỉ muốn viết ra cho nhẹ lòng. Hồi hè năm 3, tôi ở lại Hà Nội học anh văn, k về hè. Trong lớp học thêm, tôi ngồi gần 1 bạn nữ, cậu ấy học cùng lớp với tôi ở hmu, nhưng khác nhóm khác tổ, tạm gọi là A. Tính tôi trầm, ít tham gia hoạt động, cũng ít nói chuyện với con gái, A cũng vậy, lạnh lùng lắm. Đôi khi đi nhận học bổng với nhau, biết sơ sơ thôi. Nay ngồi gần, dần quen nhau hơn. Nói ra thì hơi ngại, nhưng người cậu ấy cứ có mùi thơm gì dịu dịu, rất dễ chịu, hình như là mùi tóc, những khi A vô tình lại gần tôi, mùi hương đó làm tôi có chút xốn xang,. Tôi dần để ý cậu nhiều hơn, cô gái nhỏ nhắn, trắng trẻo, tóc ngang vai màu đen, thực sự rất xinh. vậy mà sao bao lâu nay học cùng lớp mà tôi chẳng để ý. cậu ấy toát lên một vẻ vừa mong manh vừa bí ẩn mà làm tôi cứ muốn tìm hiểu nhiều hơn nữa. Cũng k biết từ bao giờ, tôi mong chờ đến những buổi đi học anh văn, dù chỉ là đến ngồi bên cạnh, thi thoảng nói chuyện với nhau 1 ít câu thôi mà cũng làm tôi vui nhiều lắm. Nhiều lúc ngồi học, cứ ngẩn ngơ nhìn, có lần vô thức còn lấy tay vuốt tóc A, rồi cậu ấy quay lại và cả 2 đều bối rối, đến h tôi vẫn còn nhớ, vì tất cả đều nằm trong cuốn nhật kí của tôi... Khóa học kết thúc, lòng tôi buồn lắm, kể từ đó bắt đầu những chuổi ngày tôi yêu đơn phương. Những buổi học trên giảng đường, chỉ cần nhìn thấy cậu ấy tôi đã vui, lúc tan học, chờ ngoài cửa để đôi khi được chào hỏi nhau 1 câu. Nghe bạn bè kể, nhà <a href="https://confession.vn/14219-lam-con-gai-kho-nhi-hom-qua-minh-vua-moi-vao-can-giup-chi-phong/" title="cậu ấy" alt="cậu ấy">cậu ấy</a> kinh doanh giàu lắm, vậy mà A thật giản dị. Cậu ấy ít bạn bè, hầu như lúc nào cũng 1 mình, cảm giác A thật sự cô đơn. Nhưng chẳng hiểu sao, tôi chưa hề nghĩ đến chuyện sẽ tán tỉnh A, hay trở thành ny của cậu ấy, đối với tôi, nhìn cậu ấy từ xa cũng đủ làm tôi hạnh phúc, đến giờ cũng k hiểu sao lúc đó lại khờ như vậy. . Suốt mấy năm, tôi cứ vậy, lao đầu vào học và thời gian rảnh rỗi thì để ý đến A. tình yêu là thật lạ, tôi k hiểu sao, tôi lại yêu A nữa. Tại sao chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của A đã làm tôi đã thấy vui, cậu ấy mỉm cười với tôi thôi là sung sướng đến phát điên. Tất cả, tôi đều nhớ: những lần nhìn A trên giảng đường, những lần vô tình gặp trên viện, những hôm trời mưa cố tình về sau cùng, chỉ để chắc chắn rằng ai đó đã có áo mưa để về chưa, kiếm được tài liệu gì cũng cố gắng share cho cả lớp để A cũng có, k nói chuyện với những đứa con gái từng nói xấu A mà tôi biết,rồi hôm lần đầu lớp làm prom thấy A mặc váy, cậu ấy ngại ngùng khi thấy tôi khen, và còn hôm thấy cậu ấy nắm tay ai kia đi dạo trên phố làm tim tôi tan nát, nhưng k hiểu sao, tôi vẫn yêu, vẫn nhớ, vẫn âm thầm đứng sau cậu ấy…. Đợt chúng tôi tốt nghiệp, cả lớp có đi biển. buổi tối k thấy A, tôi đi quanh quẩn tìm, cậu ấy ngồi trên cát cách đó khá xa, chứ k chơi vs lớp. đêm đó, chúng tôi ngồi cạnh nhau, nói nhiều về những dự định tương lai. Rồi ngồi im lặng thật lâu, tôi quay sang,.. thấy cậu ấy gục đầu lên đầu gối và ngủ. Tôi gọi A k trả lời, tôi lấy hết can đảm hôn nhẹ lên tóc cậu ấy, vẫn mùi hương đó, tôi vẫn nhớ , đã 3 năm trôi qua nhưng 1 câu tỏ tình vẫn chưa được nói… thời điểm đó tôi biết A chia tay ny rồi, nhưng tôi đã im lặng vì cảm thấy, bản thân tôi chưa có gì cả, tôi k xứng đáng với A , nhất là A cũng định đi du học rồi, nói ra chỉ làm cậu ấy thêm bận lòng. Tốt nghiệp, Tôi học tiếp nội trú, A đi du học. Tôi mất liên lạc với A,số đt k gọi đc, fb cậu ấy cũng k còn dùng nữa, nhà cậu ấy cũng k ở chỗ cũ. Mấy năm, tôi chỉ lo học, công việc, cứ rảnh ra tôi lại nhớ A, tôi phải cố gắng để quên. Nội trú xong, đi <a href="https://confession.vn/con-ko/" title="làm" alt="làm">làm</a>, bố mẹ giục tôi cưới vợ, nhưng thực sự vẫn chưa có cảm xúc với ai cả. Rồi 1 thằng con trai nhìn ngoài mặt mũi cũng sáng sủa đẹp trai, kiểu thư sinh, công việc cũng ổn định, 30 tuổi rồi mà chưa từng có ny, không có bạn là con gái. Đồng nghiệp, rồi bạn bè đồn tôi bị gay, có vấn đề, tôi cũng chẳng quan tâm...Lúc đó,tôi nghĩ tôi đã quên A, nhưng chỉ là chưa tìm được người phù hợp thôi. Rồi, tối hôm qua, tôi trực phòng cấp cứu, 1 bệnh nhân <a href="https://confession.vn/10881-tai-sao-chia-tay-roi-van-nho-mong-nhieu-en-the-anh-trai-e-nam-nay-22-roi-cac-bac-a-ang-la-sv-n/" title="được" alt="được">được</a> đưa vào, bị tai nạn giao thông, máu chảy nhiều. Mất vài giây để tôi nhận ra, đó là A, lúc đó, chân tôi muốn quệ xuống, tim đau nhói, bản lĩnh nghề nghiệp của tôi giường như chẳng còn, k biết diễn tả sao để các bạn hiểu cảm xúc của tôi lúc đó. Tôi lấy chút sức còn lại đi ra ngoài, nhờ cả vào đồng nghiệp. Tôi đã nghĩ rằng, nếu A có chuyện gì, tôi sẽ ntn đây? Nhưng thật may, cậu ấy k bị nguy hiểm, nhờ đưa vào viện kịp thời. Nhìn cậu ấy xanh như tàu lá, nằm trên giường bệnh, tôi xót xa, ngần ấy năm k gặp lại, sao lại trong hoàn cảnh này, sao lại làm tôi đau lòng ntn. Hôm nay, qua đồng nghiệp tôi biết A đã tỉnh. Lúc tối, tôi qua thăm, nhưng cậu ấy ngủ rồi, tôi nch với mẹ A. A du học thạc sĩ về, đi làm tình nguyện khá lâu, mới về làm việc tại hà nội trong năm nay, đặc biệt A vẫn còn độc thân. Cả ngày hôm nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều. Bây giờ đây, nếu tôi còn bỏ lỡ cậu ấy 1 lần nữa, tôi sẽ hối hận và k tha thứ cho bản thân mình cả đời mất … Viết đến đây thôi, từ ngày mai sẽ k còn đứng đằng sau cậu ấy nữa, mà sẽ đến bên cạnh, làm một người đàn ông thực sự, hi vọng vẫn còn kịp! ‘’Anh yêu em, yêu em thôi’’ Hà Nội 1:40 8/8/18 Cảm ơn các bạn đã đọc!!! ________________________ #HMUConfessions