Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#153**: Câu chuyện của tớ, thế giới thứ 3 viết cho nhẹ lòng thôi. Xin
Hình mô tả cho bài confession
#153**: Câu chuyện của tớ, thế giới thứ 3 viết cho nhẹ lòng thôi. Xin đừng nói lời cay đắng. Tình yêu đầu tiên là mạnh mẽ nhất. Nó khiến chúng ta trưởng thành hơn và có thể tách rời chúng ta ra. <a href="https://confession.vn/12296-nhanh-that-y-chua-gi-a-1-nam-1-ngay-tu-ngay-anh-y-cau-hon-chi-cung-nhu-chi-viet-confess-8694-r/" title="Nhưng" alt="Nhưng">Nhưng</a> cuối cùng, chúng ta vẫn không thể quên được tình đầu với những ngây ngô, khờ dại, lãng mạn, đau thương, mất mát và nuối tiếc. Chúng tôi lớn lên cùng nhau từ nhỏ, anh hơn tôi 2 tuổi, nhà cách nhau chỉ có vài bước chân, nên thân nhau như 2ae ruột vậy. Chúng tôi bên nhau suốt những năm tháng thơ dại ấy, anh mạnh mẽ đô con còn tôi thì ngược lại nên đi với anh chẳng bao jo sợ ai bắt nạt. Khi anh lên cấp 3 tôi lên lớp 8 mặc dù khác trường, 2 trường lại ngược đường nhau nhưng sáng nào anh cũng đạp xe qua nhà tôi để đưa tôi đi học xong mới quay về trường cứ đều đặn như thế suốt 2 năm liền.Cuối cấp 2 là khoảng thời gian tâm sinh lý bắt đầu thay đổi, tôi bắt đầu thấy mình khác lạ và hay giận dỗi mỗi khi anh đi với 1 ng con gái nào đó, hồi đấy chưa dùng internet nhiều nên cũng k hiểu tại sao lại vầy, tôi chỉ biết mình thương anh nhưng không dừng lại ở thương yêu của hai ae, cái gọi là yêu đơn phương theo tôi suốt cả mấy năm trời. Anh đẹp trai, cao ráo, hiền lành mà lại học giỏi, khắp xóm ai ai cũng biết, anh như tấm gương cho mấy đứa như tôi vầy, anh thuộc dạng con nhà người ta rồi. Xung quanh anh đầy ng theo đuổi nhưng anh chẳng có nổi 1 người yêu trong suốt thời gian học sinh. Hết 12 anh thi vào trường công nghiệp thái nguyên còn tôi lên 11 lại sắp bắt đầu những năm tháng tôi chẳng còn được ở cạnh anh nữa, đến hôm anh lên lên nhập học, tôi chẳng buồn làm việc gì nữa, đêm cuối cùng anh ở quê chúng tôi có hẹn nhau ra bờ đê ( đây là chỗ mà tôi với anh hay ngồi để kể chuyện trên trời dưới đất, dường như hêt thanh xuân cũng không hết chuyện để nói) anh im lặng không nói một lời nào, chỉ có tiếng tôi sụt sịt khóc, tôi thương anh, thương rất nhiều. Tất cả cảm xúc giấu kín bao lâu như vỡ òa không thể giữ được nữa, khóc lên như một đứa trẻ vậy, anh ấm áp và tình cảm lắm, chúng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ nên anh dường như hiểu hết suy nghĩ của tôi, anh cũng là người hiểu tôi nhất. Anh ôm tôi vào lòng, anh nói anh yêu tôi, anh nói anh cũng không muốn xa tôi, anh nói anh chỉ muốn 2 đứa mãi chẳng lớn bao giờ, anh nói...đó làn lần đầu tiên tôi không còn cảm giác yêu đơn phương, không còn phải cố giấu đi những yêu thương của mình nữa, có lẽ anh là món quà mà thượng đế mang đến để lấp đầy những khoảng trống mà người tgt3 như tôi. chúng tôi không phải người Thái nguyên nhà cách trường tận hơn 300km nên mỗi năm anh chỉ về nhà được 4 5 lần đồng nghĩa với việc số lần tôi và anh được gặp nhau cũng thế, nhưng yêu xa không làm tình cảm của chúng tôi cứ thế nhạt dần, những hôm nói chuyện thâu đêm, nhưng hôm face time cả mấy tiếng đồng hồ. Yêu vào rồi lạ lắm, làm con người ta zai sức hơn, có đêm nói chuyện khỏi cần ngủ luôn. Năm cuối cấp tôi cũng nộp hồ sơ thi vào Tnut với lý do duy nhất là chúng tôi có thể được ở cạnh nhau. Lần đầu đặt chân lên đất thái nguyên mảnh đất mà đang có cả thế giới của tôi ở đấy, anh <a href="https://confession.vn/11912-con-gai-say-cung-vui-phet-lau-lau-hom-nay-moi-ve-truong-gap-lai-thay-co-tren-khoa-tien-hoi-vie/" title="đón tôi" alt="đón tôi">đón tôi</a> ở bến xe cũ – là Vincome bấy giờ. Cái cảm giác được nhìn thấy anh, được ngồi sau xe anh làm tất cả sự mệt mỏi sau 7 8 tiếng ngồi xe tan biết hết, lại lần nữa chúng tôi được gần nhau, cùng nhau đi ăn đêm, ăn kem ăn đủ thứ đồ ăn vặt xung quang trường này. Khoảng thời gian quan trọng nhất anh vẫn luôn ở bên cạnh tôi. tiết trời tháng 7 năm ấy mưa nhiều lắm, Thái nguyên bị ngập nặng, nhưng những cơn mưakhông ngớt ngày ấy chẳng ngăn được tình yêu của chúng tôi. Chúng tôi bên nhau vẻn vẹn 6 ngày lại phải xa nhau, tôi lên xe về quê với lòng nặng trĩu, không muốn xa anh nữa đâu. Đúng là thượng đế chẳng cho ai hoàn hảo cả, người nhẹ <a href="https://confession.vn/14492-co-nen-tiep-tuc-ko-cac-bac-d-em-va-nguoi-yeu-em-chung-cho-lamno/" title="nhàng mang" alt="nhàng mang">nhàng mang</a> anh đến bên tôi nhưng cũng rất tàn nhẫn khi cướp anh khỏi cuộc sống của tôi, cướp anh đi bỏ mặc người mẹ già than khóc van xin, mang anh đi xa tôi mãi mãi.:( Đó là lần cuối cùng tôi được nghe giọng nói ấm áp của anh, anh mất trong một vụ tai nạn khi đang trên đường đi học. Cả bầu trời giống như đổ sập xuống, tôi không còn đủ sức để đứng dậy, tại sao cứ phải là anh. Người tàn nhẫn lắm, anh còn cả tương lai phía trước, còn mẹ của anh nữa người nỡ lòng nào lại làm như thế chứ. Ngày anh trở về với mọi người mưa nhiều lắm, có phải người mang anh đi những vẫn thương xót cho số phận của anh không. Tôi khóc, khóc nhiều lắm lần đầu tiên cảm nhận được nỗi đau đớn khi phải mất đi một thứ quý giá nhất trên đời này. Anh vẫn cứ nhắm mắt mặc cho mọi người khóc lóc gọi anh, anh ngủ và chẳng bao giờ anh thức dậy nữa. Anh <3 hôm nay là tròn 4 năm rồi đấy anh nằm đó và chẳng còn cười nói với em một câu nào nữa, nhiều lúc mệt mỏi quá em chỉ muốn chạy đến ôm anh thật chặt thôi, em sinh viên năm cuối rồi nhưng vẫn còn trẻ con lắm, vẫn rất cần sự quan tâm và bảo vệ của anh. 4 năm rồi mà em cứ ngỡ như mới hôm qua vậy, em vẫn thương anh nhiều như thế mối tình đầu của em. Tình yêu, thường chẳng có lý do. Trái tim cũng không muốn giải thích vì sao mình lại yêu một ai đó hết lòng, vì sao mình lại giữ lại một chút tình ngọt nhạt, vì sao chúng ta lại chẳng thể đến với nhau. Nếu được lựa chọn lại em vẫn chọn yêu anh. Mối tình đầu đã qua, nhưng em đi mãi, vẫn cứ thấy nó vẹn nguyên trong sâu thẳm trái tim mình.<3 #1m75 _________________ Tnut