Bình luận

Mẹ m thì chưa bjo mắng mình cả. Có lần nghe e gái kể lại là mẹ mắng m hư m đã bùn thúi ruột rùi. Haizzz. Mỗi lần m lười mẹ chỉ cằn nhắn lười với nói sau này lấy ck thì thế này thế nọ thôi. Mỗi khi mâu thuẫn thì mẹ bảo chắc do mình vs mẹ k hợp tuổi chứ chẳng bao giờ nói nặng lời. Haizzzz. Chẳng bít nói sao để an ủi bạn. Cố gắng quên đi b.
Không sao đâu bạn ơi, xa mẹ rồi bạn sẽ thèm được nghe mẹ chửi thôi. Mẹ bạn hẳn đang nóng trong người, rồi trời lại mưa chướng mắt nên buột miệng chửi, mà kiểu đó thường sẽ không ý thức được là vừa chửi luôn. Bạn nên nói cho mẹ biết, thế thôi, đừng giận mẹ nhé
Mẹ chửi thì giận còn xã hội chúng nó chửi có giám bật lại không ? chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau chỉ cần bảo là hôm nay mẹ bức xúc chuyện gì à con thấy có bao giờ mẹ dùng từ này đâu thì mẹ bạn cũng phải thấy cái sai,Chúc bạn học giỏi và là người con ngoan!
Mình còn được nghe những câu kinh khủng hơn từ chính bố, mẹ và e trai cơ. Đến giờ vẫn còn ám ảnh. Nhưng khuyên thớt là đừng nghĩ ngợi làm gì, càng nghĩ về nó càng khiến bản thân trở nên kém cỏi, thô lỗ, cục cằn hơn thôi.
Đọc mà thấy buồn. Mẹ mình thì chưa bao giờ nói với mình như vậy. Nhưng cũng hay gọi mình là : Vịt. Nói thật hồi nhỏ mình chả thích. Nhưng lớn rồi cảm nhận đc, thấy nó thân thương lắm. Đến một ngày chuyện xấu xảy đến, và chẳng bao giờ đc nghe mẹ gọi Vịt như vậy nữa. Sẽ buồn lắm. Sau tất cả, bố mẹ vẫn là người thương bạn nhất thôi. :)
Có thể e nhạy cảm quá. C cũng thế. Bố mẹ c chẳng khi nào xưng " mày -tao" vs con cái. Xong có lần mẹ nói nv , Mà chị khóc , khóc tới độ sáng hôm sau lên lẹo mắt luôn ý. Mấy hôm sau mẹ c hỏi sao hôm đó lại khóc. Chị có nói lại vs mẹ chị suy nghĩ của chị là mẹ xưng nv con buồn quá... Sau đó mẹ c kbg nói nv vs chị nữa. E nên bình tĩnh, mấy hôm nữa nói vs mẹ quan điểm của e vs mẹ nhé.
Dù sao đi nữa vẫn là mẹ.mẹ làm điều gì cũng muốn tốt cho con.bạn hãy nghĩ mẹ mh vất vả nuôi mh đến trưởng thành chỉ để nge con đánh trả lại thôi à.uh thì có thể là mẹ có lỡ lời nhưng bạn đòi công bằng gì ở mẹ.sao giỏi thì ra tranh đua với đời ấy.đời còn những cái lỡ lời hơn nữa mà bạn vẫn nhĩn nhục chịu đựng được cớ sao k nhĩn nhục được với chính người sinh thành ra mh
Ngày đ nào chị cũng nghe mẹ c chửi c thế e ạ :)))) Nghe nhiều như gió thoảng qua tai :)))Tống Hương nhỉ. Mà cũng lâu lâu r k thấy mẹ chửi ce mừn là con "đ*" nữa... :))) chắc tại giờ lớn r.
Thực sự là mẹ tớ cũng hay tức rồi chửi tớ 1 cách rất đay nghiến.Nên nhiều lúc tớ cảm thấy rất xúc phạm và tủi thân.Nên tớ đã góp ý với mẹ là mình là con của mẹ ,mẹ ko thể mắng mình như thế,m cảm thấy ko đc tôn trọng.Sau nhiều lần góp ý nên mẹ tớ đã hiểu dần.Hôm nào lỡ mắng quá đáng quá,là nhắn tin xin lỗi mẹ ko cố ý.Cứ đóng góp ý kiến vs phụ huynh nhé!
Làm con thì phải chịu thôi em, em nghĩ nhiều thì người khổ vẫn là em. Nhưng nếu là anh thì anh sẽ không nói chuyện với người ko tôn trọng mình, dù đó có là ai, khi chưa có lời xin lỗi và hành động chuộc lỗi. Trách nhiệm làm con mình vẫn phải đảm bảo.
Sống bao nhiêu năm mà tự nhiên thay đổi như vậy chắc chắn mẹ em có chuyện gì rất bực bội nên giận quá mất khôn thôi. Có thể mẹ ngại nói lời xin lỗi nhưng mẹ chắc cũng biết sai rồi. Em nên thông cảm bỏ qua cho mẹ.
Từ ngày đi học xa nhà, năm về 1 lần, thời gian bên gia đình ít ỏi nên không còn được nghe chửi nữa, lại rất ...thèm và nhớ những "câu chửi thân thương" ấy. Đi xa về chỉ thầm mong mẹ chửi con đi, sai con làm nhiều việc vào... để cảm nhận được mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn..
Mẹ t hay chửi t kiểu "học ngu như m sau đi làm cave mà sống à" các thứ các thứ... Lúc tức giận lên mẹ t còn chửi ác hơn nhiều. Không sao đâu đừng xúc động quá, phụ huynh ai chẳng thế =)))))))
Mẹ mình được cái cũng hay chửi lắm, cũng hay sử dụng mấy từ thô tục nhưng may thay chưa bao h mẹ dùng từ này với mình. Lần nào mẹ dùng từ hơi quá một chút thì để mẹ nguôi giận mình trao đổi với mẹ luôn và sau đó em cũng kg sd từ đó, ít nhất là trước mặt mình. Đôi khi vì một phút nóng giận mà làm mất bản thân thôi bạn.
Trừ bố mẹ và anh chị ruột k thể dứt mối quan hệ được.... chứ bất cứ 1 ai nói cái từ đấy với tao thì sau đó đều là K QUEN BIẾT.. tao nhớ ngày trước bạn trai cũ tao nói cái câu " ác quỷ đội thiên thần" hay cái gì đấy...và dĩ nhiên ngay sau tin nhắn đấy tao chỉ nhắn lại " ok. Dừng lại" tao k tha thứ cho họ dù về sau họ có làm những điều bất ngờ hay xin lỗi do bị tác động rồi bạn bè đổ thêm dầu vào lửa rồi nóng tính.... xàmmmm...vô tác dụng....
Thực ra cái từ "đĩ" không hẳn lúc nào cũng tiêu cực , trong nhiều tác phẩm của Nam Cao cũng hay xuất hiện "cái đĩ", mà từ ấy là chỉ con gái 1 cách thân mật mà ~~
Nếu mẹ chửi thường xuyên thì trách nọ trách chai. Nhưng dù gì cũng là mẹ mang nặng đẻ đau. Mẹ nói là buột miệng ròi thì thôi đi. Còn ở đấy suy diễn lung tung để lên đây phân trần cho mọi người phán xét mẹ đẻ ra mình. Có đáng không???
Tui và em tui bị mẹ nói vậy hoài. Nghe từ nhỏ tới lớn luôn ấy chứ :( Lớn lên mới thấy mẹ mình rất ư là quá đáng, riết rồi muốn tâm sự với mẹ chuyện của tui mà tui k dám :( t toàn giữ trong lòng. Nói ra lại bảo đ* này đ* nọ :((((
1: bạn k phải con của mẹ bạn 2: mẹ bạn đến tháng ? Mà mẹ t còn chửi t là thằng này thằng nọ có sao đâu. T nhiều khi còn bật lại bảo mẹ là bà... rồi bảo là gọi thay con của con. Lâu lâu phải cãi nhau tí mới có chuyện mà kể chứ im lặng mãi sao được. Quá là bình thường
Rất mệt mỏi với những lần thiên hạ "nuột miệng" rồi lại coi chuyện người đối diện phải nghe mình chửi là lẽ đương nhiên. Không, chả có cái gì là đương nhiên cả. Chuyện mình làm tròn bổn phận làm con là chuyện mình phải làm, còn tổn thương thì em có quyền trả lại nếu cần em ơi =)))
Ngày trước, mình cũng bị mẹ chửi những câu rất khó nghe. Tính mình lại rất nhạy cảm nên nghe những lời đó cảm thấy đau như dao cứa vào tim và đã nghĩ bỏ nhà đi bụi nhưng vì nhát với lại vẫn thương bố mẹ nên ko đi nữa. Quãng thời gian đó rất là khó khăn, cộng thêm việc thất tình nữa nên càng đau khổ. Điều đó ảnh hưởng rất nhiều đến việc học và thi lên đại học của mình. Hồi đó viết nhật ký nhiều lắm, toàn là chuyện buồn. Sau vài năm bị cuộc đời vật lên vật xuống giờ cảm xúc trở nên chai lì, vẫn khóc được nhưng ko viết nhật ký nữa, mọi thứ gim hết vào não rồi. Đang ở tuổi đẹp nhất của thời con gái vậy mà lúc nào cũng ủ rũ như bà già 80. Nhưng mọi thứ chỉ mình mình biết, gặp mọi người vẫn chào nói cười như bình thường. Công nhận mình giấu giỏi vãi, nhiều khi nghĩ hay mình đi làm diễn viên nhỉ?
Ấm ức gì nên mẹ bạn mới nói zị thôi. Tớ thì lm trái ý cái là lại bị nói: " Uhm, mi giỏi rồi, muốn lm chi thì làm" Nhiều khi cũng tủi lắm. Dần miết rồi quen. Sau lớn biết là mẹ lo cho mh nên mới nói zị, đôi khi cũng chửi thề các thứ nữa. Chúng ta còn thương yêu nhau nên rất đau lòng khi bị nói bạn ạ. Chứ ng dưng nước lã nói sao tớ cũng éo quan tâm. Chỉ đau lòng khi ng thân nói mh thôi.
Bạn thông cảm cho mẹ bạn, lắm lúc ức chế quá thì lỡ lời thôi, chứ có gì to tát đâu. Bạn đừng vì câu nói mà suy nghĩ lung tung buông lơi bản thân r theo ngành là được. Thân ái !
Có gì đâu, trong lúc nóng giận ấy mà, t ngày xưa còn bị chửi là đẻ ra cái loại quái thai, biết thế này bóp chết cụ nó ngay lúc ấy cho xong,... còn nhiều nhưng sau cùng cũng đâu vào đó ấy mà, nên nhớ ko ai qtam vô điều kiện như bme mình đâu
Mẹ t thì chửi là óc chó óc lợn. Xong m ko có não ak. Nghe suốt rồi chửi xong lại đâu vào đấy. Lại nhăn nhở với mẹ. Mẹ t mà méo có t thì buồn lắm đấy. Hehe. Căn bản t lười nên mới hay bị nghe chửi. Mẹ t mà chửi thì chửi từ ngày này qua ngày khác
"Xin lỗi" đã mang phận làm con mà muốn người dứt ruột sinh ra mình phải xin lỗi thì bạn xem lại bản thân trước cái đã... Tui thấy câu chửi này bình thường chỉ là bạn đang CỐ làm quá nó lên, suy nghĩ cho tiêu cực nhìu vào rồi đổ lỗi hết phần bố mẹ =))
Được bố mẹ nâng chiều quá, đôi khi chỉ một câu mắng mỏ hay trút giận cũng đủ để t khóc như một con điên và tự kỉ. Nhưng những lúc như vậy t toàn tự trấn an mình ""ngoài kia chúng nó còn bị bố mẹ đánh cho lên bờ xuống ruộng, mà chúng nó vẫn vui cười ấy thôi, sao chỉ vì một vài việc nhỏ nhặt thôi mày đã nghĩ vớ vẩn rồi"" :)
Mẹ m nuôi m 18 năm trời, chửi có 1 câu thì có làm sao mà lên cfs tỏ thái độ. Đùa chứ ra ngoài đường có khi bị đầy người chửi như thế m cx ko cảm thấy gì đúng ko, về nhà mẹ mắng vài câu là đã cảm thấy oan uổng à...chẳng oan gì đâu nhé, mẹ nuôi m tốn công vch, thỉnh thoảng bực dọc trong người 1 tí thì chửi thôi... Ngày xưa t cx thỉnh thoảng bị mẹ chửi này, lúc đấy cx thấy oan uổng, bực bội vch nhưng chỉ 30' sau là bthg lại rồi...m còn có tgian lên cfs mà kể lể à, ngồi mà suy nghĩ xem lm cái gì sai đi, mẹ mắng ko có oan đâu:v ahihi, mk chả bh cmt dạo kiểu này, nhưng mà năm nay b lên đh hả, sống xa gia đình rồi ms thèm về nhà, thà về nhà nghe chửi còn hơn nhé :))) Thân
Mẹ t chưa bao h gọi t thế, kiểu lúc nào mẹ t cũng rất tôn trọng ý kiến của t ấy nên kiểu đọc đc bài này t thấy shock vì ko biết tại sao lại có chuyện như vậy luôn. C hỏi mẹ c xem c có phải con nuôi ko chứ con đẻ thì ai lại lm thế nhỉ? (Thuyết âm mưu thôi hihi)...mẹ t hay gọi t là "cục cứt thối của mẹ" hoặc "con chó nhỏ" haha
ngày xưa mẹ mình chửi ghê hơn nhiều . Nhưng nói ra lại sợ các bạn bị shock văn hóa đấy . Mà khi còn nhỏ cơ. Nhưng sau này ko vậy nữa , chửi ntn thì chửi , có thể là lúc tức giận quá thì nói v thôi. Chứ ko ai yêu mình bằng bố mẹ đâu.
Mẹ t cũng vậy, nhiều lúc toàn dùng những từ rất xúc phạm và thiếu tôn trọng. MẸ cũng chỉ gọi tên hoặc con này con kia chứ có bao giờ gọi được chữ CON đúng nghĩa. Mẹ rất nóng tính và luôn ''giận cá chém thớt ''. Hồi bé ngày nào cũng bị chửi, còn lớn hơn thì mỗi lần chửi làm mình rất tổn thương...
Bạn nghĩ nhiều vcc. Lúc nóng giận thì mẹ ko kiềm chế đk chửi Thế là bthg. Mai kia bạn cứ làm mẹ đi rồi biết. Mà Thế hệ các mẹ ko nghĩ như chúng ta bây giờ đâu, ko có chuyện xl đâu. Suy diễn lung tung rồi sứt mẻ tc là ko tốt tý nào. Khi bạn lấy Ck bạn sẽ thấy thg mẹ vô cùng, lúc nào cũng muốn về vs mẹ. Còn ngày nào thì cố gắng sống tốt vs mẹ đi. Ah mà bạn lì kinh, sai rồi còn cứ cãi, ăn chửi và tát là đúng quy trình rồi
Người lớn đôi khi thật khó hiểu. Mình còn nhớ như in lần mẹ nói với người ngoài rằng mình là đứa ko biết suy nghĩ cho bố mẹ. Mình nghe được và trăm ngàn lần dằn vặt mình đã làm gì sai. Từ khi vừa sinh ra đã là chị, luôn luôn phải nhường nhịn các em, chưa 1 lần dám đòi hỏi dù chỉ là bộ quần áo mới, hay thậm chí là các bánh cái kẹo ăn vặt. Giờ lớn rồi, xa nhà rồi. Trách nhiệm làm chị làm con lại càng ko quên được. Ko quên đc thế nào là lo cho bố mẹ. Tuổi thơ qua rồi. Ai hiểu cảm giác chưa 1 lần được thiên vị, được chiều chuộng, đc xem là quan trọng nhất tổn thương biết chừng nào.
Với bố mẹ thì mình ko nên câu nệ lời nói và từ đó có suy nghĩ xấu về họ, n~ ng luôn đùm bọc em trong mưa bão như thế đâu em ạ . Sau này em ra ngoài, gặp nhiều người , nhiều chuyện r thì em mới thấy dù bố mẹ có thể khẩu xà tùy tính cách từng người nhưng họ luôn tâm phật đối với em. Bố mẹ có thể trút giận hoặc không suy nghĩ trong lời nói đối vs em, nhưng họ lại là người bất chấp con người em tốt hay xấu hay thậm chí xã hội không cần e, thì họ luôn cần em và che chở cho em . Nghĩ thoáng và bao dung vs bố mẹ 1 chút nhé e gái <3
Có thể mẹ lỡ lời hoặc mẹ cũng như bạn, sống trong đời tiếp xúc đủ loại người nên bị lây nhiễm. Thay vì ấm ức nói thẳng luôn, quát luôn, giỏi đánh thêm phát nữa, bạn vẫn găng, thì mẹ sẽ nhận ra là đã sai. Sống đến chết vẫn luôn là học hỏi, bạn thế thì mẹ cũng thế, thấy đúng học theo, thấy sai thì sửa. Đừng vì một câu nói sụp đổ hình tượng như thế, mẹ và bạn sẽ chỉ xa cách thêm thôi.
Nói thật bạn đừng quá thất vọng hay có cảm xúc gì tiêu cực. Vì bạn luôn thấy mẹ hoàn hảo nên khi mắc lỗi bạn hụt hẫng ngay. Mẹ bạn dù là hình tượng gì thì cũng là con người, mà phàm là con người thì ai cũng ko hoàn hảo và ai cũng có lỗi, mình còn bị mẹ tát cho chóng mặt vì cái tội làm thằng e 3 tuổi ngã dập mặt. Đừng quan trọng hoá một việc nhỏ, vì nhìn vào cả quãng đường dài mẹ bạn vẫn tuyệt vời đúng ko.
Cả ba chị em nhà t k đứa nào là k bị chửi như vậy. Nhiều là đằng khác. Trước giờ từ bé đến lớn chắc nghe chửi quen r nên cũng k để ý bao giờ. Cũng đi học xa nhà mấy năm rồi nên ít phải nghe chửi hơn. Chỉ là gần đây nghỉ hè về nhà t lại được nghe câu chửi ấy từ mẹ t chửi đứa em út, nó làm t suy nghĩ. Rồi t lại nhớ đến lúc mẹ t chửi đứa em thứ hai trong lúc gọi đt cho t vì k gọi được cho nó. Vẫn cái từ ấy. T thấy buồn mẹ t lắm.
Mình nghĩ là bố mẹ của bạn có vấn đề rồi. Nên có lẽ khi đó mẹ bạn nghĩ về chuyện đó nên mới buột miệng. Bao lâu nay không bao giờ như thế thì phải xét lại. Biết đâu có sóng ngầm trong nhà ấy
Ngày xưa lúc tao còn hiền,tao cứ để cho mẹ tao càm ràm chán , tao lại đi rót nước cho mẹ uống đỡ khô cổ lấy sức nói tiếp.Sướng,đi đâu cũng khen tao ngoan. Bây giờ do tính chất công việc tao phải tiếp xúc với nhiều loại người nên về nhà chỉ muốn yên tĩnh,mẹ tao mà càm ràm tao cục xúc oẳng lại thế là mẹ tao biết ý không bao giờ nói nặng lời với tao.
C từng bị k những mẹ mà cả bố đều chửi như vậy hoăc cả 2 cùng tấn công c bằng vô số lời lẽ ghê gớm hơn nữa. C gọi đó là bị bố mẹ bạo hành ngôn ngữ. C cũng thuộc tuýp ng nhạy cảm, 1 câu nói chỉ qua 1tn là biết đối phương đang nt vs mình đang chay xe hay nhậu dù k 1 tn cách nhau 1p. C từng đau khổ và khóc cạn kiệt lòng với cái sn cja sinh mẹ đẻ còn nói v thì mong ai tôn trọng mình. Trong khi c đi làm r về nhà, đi đâu cũng lo ở nhà có ai không, ăn gì cũng nghĩ mua về cho các cụ. C hoc 5 năm dh, k biết 1 cái gì ngoài làng dh và bị mẹ nói ngu ngơ khờ khạo. C chăm mẹ từ cái áo tới cái cột tóc, lo từng cái ghế ngồi tới bàn chải đánh răng mỗi khi mẹ đi đâu. Những lời ng lớn khiến m tổn thương, có lần xin lỗi có lần không. Nhưng, nghĩ tới việc mẹ có thể k dám ăn tô bún nhưng luôn tự đi mua hủ tiếu cho mình ăn, có thể tiếc tiền cho bản thân đi khám nhưng c đi khám bằng taxi, c rót nước sợ c bỏng, c sốt thì đút c ăn, thức canh cho c ngủ. Em à, ng lớn có thể k tâm lý, nhưng e thử nuôi 1 đứa trẻ hoặc chứng kiến ai đó nuôi 1 đứa con đi, e sẽ hiểu cái cảm giác của mình nó nhỏ bé, ngốc nghếch ntn khi đọc lại cfs này. Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể...
Trên này tập hợp của những đứa trẻ ko bao giờ lớn. Các bạn đã xem lại mình làm gì cho bố mẹ chưa mà lên đây trách móc. Tuổi thơ của bố mẹ cũng bị ông bà mắng nhiếc như thế thôi. Chuyện bé xé ra to làm gì. Có khi bị ny chửi như chó ko dám ho he, nhưng bố mẹ nặng lời tý là lên face khóc lóc.:)
mẹ t thường chửi t là thứ chó thứ hành báo r biết v hồi xưa đẻ t bót mũi cho r.v..v nhưng đó là lúc tức giận thôi vì chả bao giờ mẹ t bỏ hay cho t chịu thiệt thòi cái gì. giữa mẹ và con thì đừng nên mẫn cảm trách móc quá
Chỉ là cảm thấy đôi khi người lớn thật khó hiểu, cho mình cái quyển làm tổn thương con cái có thể bằng vũ lực cũng có thể bằng ngôn từ. Lúc êm ấm thì không sao nhưng cứ lúc có chuyện lại lấy con cái làm gánh nặng rồi có những lời lẽ không phải. Nhưng suy cho cùng bố mẹ vẫn là người thân thiết nhất của mình :(
Bạn nhạy cảm quá đó :)) khi ấy bạn chỉ cần hỏi “ sao mẹ lại nói con như vậy?” Là đc mà! Rồi mẹ con sẽ nc trong vui vẻ thôi! Mẹ mình hay gọi mình là “con nhách con, con khôn mồm, con chó của mẹ , ....” nhiều lắm, đủ thể loại? Nhưng mà mình biết là mẹ vẫn luôn yêu thương chúng ta mà :))
em ơi, mẹ sinh em ra chẳng kể công, nuôi nấng em chẳng đòi hỏi. vì 1 câu chửi lúc nóng giận mà em đã sụp đổ hình tượng mẹ rồi thì quá nhanh và quá ấu trĩ. cái câu đấy chỉ là câu thuận miệng đúng như mẹ nói, nếu ngay lúc đấy em vừa cười vừa bảo:"sao mẹ lại nói con thế?" thì câu chuyện lại trở nên vui vẻ. chị đoán được cái kiểu vào phòng đóng chặt cửa của các em rồi. nó là một sự đả kích và hành động rất đáng gét. đồng ý là con cái có không gian riêng. nhưng càng ngày con trẻ càng không tôn trọng người lớn. nhất là mẹ. công nặng đẻ đau, để đến khi vừa chửi một câu đã về phòng đóng cửa. người mẹ nào thì cũng bực lên để đánh con trong trường hợp đấy thôi em, trừ khi là quá nuông chiều con. hi vọng sau này em đừng có giận hay xúc động 1 chút là đã về phòng đóng cửa, em hãy bình tĩnh, nếu nghĩ được vui vẻ thì nghĩ luôn, còn nếu thấy bị xúc phạm thì cũng bình tĩnh, đợi mẹ nguôi nguôi rồi bảo mẹ rằng em không muốn mẹ mắng như thế. mẹ cũng là người, cũng có chuyện bực mình ngoài xã hội, nếu k san sẻ được, hãy cho mẹ xả 1 đôi lần, em mất gì?
Bố t chửi t là " đồ mất day , đồ vô học " suốt Tronv khi học 17. Năm vẫn chưa co dấu hiệu dừng Bm bực noi vậy thôi chứ bm k muôn lm tôn thương mình đâu Mình ntn minh tự rõ chứ
từ bé đến lớn nghe rất nhiều câu "khó nghe" từ chính bố mẹ của mình , nhiều lúc còn tự hỏi liệu mình có phải con ruột của bố mẹ ko ? và tự hứa với lòng sau này sẽ ko bao h nói vs con mình những từ đó , có lẽ bố mẹ ko biết chỉ 1 câu nói lúc nóng giận cũng làm tổn thương đứa trẻ ntn , nhất là con gái
Mình cũng từng bị như bạn, nhưng có một người Thầy đã giảng cho mình hiểu rằng, mẹ mình vất vả mưu sinh, lo toan nhiều thứ nên cũng có những bực bội trong lòng, hơn nữa nhiều khi môi trường mẹ tiếp xúc có vài người hay nói như vậy nên đôi khi mẹ có lỡ lời chứ thật tâm cha mẹ nào cũng không muốn nói ra nhưng từ không tốt đẹp với con cái đâu. Bạn đừng suy nghĩ nhiều và cảm thấy bị tổn thương nữa nhé, hãy hiểu và chia sẻ cho những áp lực của cha mẹ.
Tao chỉ muốn nói là , có những chuyện ng lớn vô tình gây tổn thương cho con trẻ rất nhiều nhưng ng lớn ko hiểu điều đó , và rồi lũ trẻ lại làm ng lớn đau lòng hoặc tự làm mình tổn thương và T thuộc trường hợp 2
Nếu sống với mẹ hàng chục năm trời mà đây là lần đầu tiên mẹ nói như thế thì chắc cũng chỉ là lỡ lời hoặc là ấm ức gì đó mà mẹ bạn chưa nói ra thôi. Hãy cứ nghĩ nó bình thường thì nó sẽ là bình thường =))) trong nhiều trường hợp mình ko nên làm quá vấn đề, sẽ gây tổn thương cho chính bản thân mình.