Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15236: Cuộc sống có nhiều thứ...thật khó khăn... Mình là một cựu SV NEU k51.
Hình mô tả cho bài confession
#15236: Cuộc sống có nhiều thứ...thật khó khăn... Mình là một cựu SV NEU k51. Mình chưa từng nghĩ là sẽ có ngày mình viết những dòng này để tâm sự về cuộc đời mình. Nhưng mình k có ai tâm sự, mình cần được giải tỏa tâm lý. Dù sao thì những ngày sống trên đời <a href="https://confession.vn/12569-tan-gai-bang-cach-hien-mau-quy-su-that-_-co-ong-nao-tan-gai-theo-kieu-a-sida-con-xong-pha-i-hi/" title="này của" alt="này của">này của</a> mình cũng đang dần đếm ngược rồi. Mình sinh ra trong một gia đình cũng khá giả, chỉ là ở tỉnh lẻ thôi nhưng gia đình mình ở trung tâm thành phố. Cuộc sống có phần đáng ngưỡng mộ khi mẹ mình là một bác sĩ, còn bố thì là một doanh nhân thành đạt. Nhưng cuộc sống đâu tươi đẹp được đến vậy. Năm mình còn là một cậu bé 9 tuổi thì bố mẹ ly hôn. (Sau này mình mới biết là vì bố có người mới). Vì mẹ là bác sĩ nên rất bận rộn, hay phải đi làm về muộn và hay trực đêm ở bệnh viện nữa nên mẹ đã gửi mình về với bà ngoại. Bà ngoại thì sống ở vùng nông thôn, mình về đây sống cùng bà, và đi học ở trường ngay cạnh đó. Ở đây thì mình không có bạn, lũ bạn đều xa lánh mình. Mỗi ngày mình đều không muốn đến lớp một chút nào. Và vào năm mình học lớp 5 thì trong một lần đi chơi gần nhà mình đã bị một bác bắt cóc. (Bác này ở cùng xóm với bà, và cũng qua nhà bà mình mấy <a href="https://confession.vn/14450-yeu-xa-va-niem-tin-mong-manh-toi-va-em-quen-nhau-uoc-gan-5-thang/" title="lần nên" alt="lần nên">lần nên</a> mình không nghi ngờ gì). Mình bị cho uống thuốc ngủ hay thuốc mê gì đó nên ngủ li bì suốt. Đến giờ mình vẫn nhớ như in những đòn đánh, những cái tát khi mình kêu gào hoặc có ý định bỏ trốn. Sau thì mình tỉnh dậy ở bệnh viện. May mà công an đã bắt được bọn buôn người đấy. Sau lần đó thì mình bị trấn động tâm lí nặng, mình k giao tiếp với ai. Khi đến lớp thì cũng chỉ ngồi rồi về. Khi đó lần nào có người bị cô giáo phạt thì trong đó chắc chắn là có mình. Mình chán nản, Chỉ muốn quay về sống cùng bố mẹ như trước kia. Đã nhiều lần mình nghĩ đến cái chết, nhưng vì k đủ dũng cảm và thương bà nên lại thôi. Mỗi lần mẹ về thăm mình đều khóc lóc đòi đi theo mẹ nhưng k được. Bà ngoại thì rất thương mình, 2 bà cháu ngày ngày quây quân bên nhau. Ngoài giờ học ra thì mình k có đi đâu hết, phần vì vẫn còn ám ảnh, phần vì mình cũng chả quen ai nên cũng k có chỗ để đi chơi. Chuyện chưa dừng ở đó khi mình học năm lớp 8, mình đã bị xâm hại tình dục. Kẻ đó là cô hàng xóm ngay cạnh nhà bà. Cạnh nhà bà mình có 1 gia đình cũng gọi là khá giàu có, thời đó mà họ đã xây được nhà 3 tầng rồi. Vợ chồng cô ta có 1 đứa con lúc đó hơn 2 tuổi rồi. Chồng cô ta thì như mình biết là làm quân nhân, lâu lâu mới về nhà một lần. Mình được hưởng gen của bố nên lúc đó cũng gọi là có chút nhan sắc. Và đó là lí do vì sao mình lại bị xâm hại. Ở cái tuổi mới lớn, lại thêm những trấn động tâm lí hồi nhỏ thì khi đó mình hoàn toàn suy sụp. Mình cũng từng có ý định nói chuyện này với bà và với mẹ, nhưng làm sao mình mở lời được đây. Cô ta luôn có cách kêu mình qua đó, dù cho mình có muốn hay không. Hôm thì gọi mình qua trông con hộ, qua sửa cái này, cái kia, hoặc qua lấy cái này cái nọ về ăn. Vì có bà ở nhà nên mình đành nghe lời bà qua đó. Nhưng mỗi khi bước vào cánh cửa đó thì những bước tiếp theo luôn luôn là như vậy, giờ nghĩ lại mình vẫn còn rùng mình. Đã có lần mình phải nhập viện vì suy nhược cơ thể. Mình như cái xác khô k có sức sống. Khi bắt đầu sang kỳ 2 năm lớp 9 thì cô ta có bầu nên mình mới được tha. Lúc đó mình vui mừng lắm. Như được sống lại. Với sức học của mình lúc đó thì việc thi vào trường cấp 3 là cũng rất khó khăn. Bà và mẹ mình khuyên mình nên học ở trường cấp 3 gần nhà(cách đó 5km), nhưng cứ hễ nghĩ đến việc sau này sẽ lại bị bà hàng xóm xâm hại là mình lại cảm thấy sợ hãi. Mình đã quyết tâm. Mình phải xuống thành phố học. Nhưng để thi được ra đó thì điểm phải cao lắm. Mình đâm đầu vào học. Động lực khi đó rất lớn, là nếu muốn thoát thì phải đỗ và học xa nhà. Năm đó thì toán văn và đến khi biết môn thi thứ 3 mình vui lắm. Vì đó là môn tủ của mình. Chỉ cần học thuộc thôi. Không cần học lại nhiều kiến thức như môn tự nhiên. Năm đó mình may mắn đỗ một trường ở thành phố với điểm suýt soát. Cuộc sống mình thay đổi từ đây. Mình bắt đầu thuê trọ và tự tập (khi bố mẹ mình ly hôn thì mẹ đã chuyển công tác sang tỉnh khác nên mẹ mình k còn ở thành phố nữa). Mình bắt đầu cởi mở hơn, với việc bạn bè mới, cuộc sống mới, k ai dị nghị, k ai ỳ thị, mình thực sự đã tìm lại được nụ cười đã vụt tắt bao lâu. Ở đây thì thỉnh thoảng mình có qua chỗ bố mình, nhưng mình chỉ đứng từ xa nhìn ngôi nhà của bố. Thấy bố đi cùng một ng phụ nữ nữa, mình nghĩ đó chắc là vợ mới của bố. Con của họ khi đó cũng tầm 3 4 tuổi rồi. Mình hận ông, nhưng cũng không khỏi nhớ ông. Mình đã thiếu thốn tình cảm của cha và mẹ nên những lần yếu lòng, mình lại k chủ định mà đến đó. Chỉ cần nhìn thấy ông ấy 1 chút thôi là cảm thấy ấm áp hơn rồi. Thỉnh thoảng mình mới về thăm bà, những lần như vậy mình thường chỉ chỉ ở nhà thôi, k đi ra ngoài. Mình vẫn sợ, sợ cô hx biết mình đã về. Rồi với quyết tâm mình đã đỗ NEU. Ở đây mình tham gia CLB và cũng hòa đông lên phần nào. Người bạn luôn bên mình, cổ vũ mình mỗi khi mình buồn là H, người bạn cấp 3 của mình. Người mà đã làm mình có quyết tâm vào NEU. Cô ấy luôn tỏ ra là một người biết quan tâm người khác. Cô ấy hiền lắm, nhẹ nhàng, và vui vẻ nữa. Cô ấy đã lấy cắp trái tim mìnhtừ lúc nào không hay. Nhưng với mặc cảm về quá khứ bí mật đau thương của mình, mình không đủ tự tin để tỏ tình. Mình và cô ấy vẫn vậy cho đến khi mình học năm 4. Khi đó mình đã khá thành công trên con đường của mình. Mặc dù chưa ra trường mình đã giữ chức vụ trưởng phòng của 1 công ty(cty nhỏ thôi). (Mình đi làm từ năm hai nên đến khi đó về công việc mình nắm bắt rất chắc r). Khi đó mình tỏ tình, cô ấy chấp nhận. Những ngày tháng hẹn hò, cả 2 thực sự rất hạnh phúc. Cho đến 2 năm sau đó thì mình đã thực sự cao thêm khi cô ấy nói có bầu với anh giám đốc và họ sẽ cưới vào tháng sau. Mình thực sự sốc. Cô ấy gần như là nguồn sống của mình, là lí do để mình tồn tại. Mình xin nghỉ việc, rời Hà Nội và vào Sài Gòn nghỉ ngơi. Ở SG được hơn 1 tháng thì mình sốc lại tinh thần, nghĩ về những gì đã xảy ra với mình, và mình đã từng đối mặt và quyết tâm như thế nào. Mình tìm một công việc và lao vào cày cuốc. Mình đã dành tất cả time cho công việc, được xếp coi trọng và thăng tiến. Cũng có nhiều người bảo: “sao đẹp trai tài giỏi như này mà lại k có người yêu. Cứ kén cá chọn canh hoài. “. Mẹ, bà mình đều giục mình lấy vợ. Mình cũng đã thử mở lòng với người con gái khác. Nhưng k được. Tim mình dường như đã bị chai sạn rồi. 2 tháng trước mình được công ty cử ra nước ngoài học thêm. Đây là cơ hội hiếm có của mình. Và cũng từ đây mà mình phát hiện ra bệnh của mình. Mình đi khám sức khỏe và bác sĩ nói có thể mình bị ung thư. Qua vài lần đi khám lại thì bác sĩ báo là mình bị UT giai đoạn cuối. Tỉ lệ thành công cũng chỉ 5%. Mình sốc nặng. Mình tự giam mình trong phòng vài ngày liên. Rồi cũng lấy hết can đảm vực dậy. Mình chỉ còn sống được ít ngày thì tại sao k sống thật vui vẻ chứ. Mình xin nghỉ việc trong sự can ngăn và ngỡ ngàng của đồng nghiệp. Mình trở về quê thăm bà, thăm mẹ, và đến thăm cả bố nữa. Giờ thì mình k trách ông ấy nữa, mình đã hoàn toàn tha thứ và mỉm cười với ô ấy. Mình tha thứ cho tất cả. Khi về thăm bà thì tình cờ <a href="https://confession.vn/14810-nguoi-ta-en-voi-nhau-vi-duyen-va-o-ben-nhau-vi-no-phai-chang-la/" title="mình gặp" alt="mình gặp">mình gặp</a> đứa con của cô hàng xóm kia. Mình thực sự bất ngờ, đưa nhỏ đã học lớp 6 rồi và nhìn nó thì thực sự là rất giống mình. Lúc đó mình rối bời lắm. Mình đã bí mật đi xét nghiệm AND thì kết quả là nó thực sự là con mình. Mình ngay lập tức tạm biệt bà vì mình sợ mình sẽ yếu lòng và nói ra sự thật. Khi đó thì tất cả sẽ rất đau khổ. Mình đi du lịch những nơi mà trước nay mình muốn đến. Và giờ thì mình đang nằm trên giường bệnh, k một ai bên cạnh, thực sự mình tủi thân lắm, cô đơn lắm. bác sĩ bảo mình có thể khỏi nhưng mình biết mình chỉ sống nhiều nhất là nửa tháng nữa thôi. Nhân lúc còn đủ tỉnh tảo thì mình viết ra những dòng tâm sự này để nhẹ lòng hơn, để có thể an yên mà rời khỏi cuộc sống này. Lời cuối cùng mình muốn gửi đến con trai mình: "Con trai à, chắc con k hề biết đến sự tồn tại của người bố này đâu nhỉ. Bố hy vọng mỗi ngày con đều có thể vui vẻ nói cười, cảm nhận tình yêu thương mà bố vẫn luôn từng mong ước. Dù thế nào thì con cũng phải luôn luôn mạnh mẽ lên nhé. Cố lên con trai. Bố sẽ luôn ở bên con. Yêu con " Tạm biệt mọi người, tạm biệt bà, tạm biệt ba mẹ,tạm biệt con trai. Vĩnh biệt thế giới