Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15221: CÓ AI CHỢT NHẬN RA RẰNG, TỪNG ẤY NĂM CỦA CUỘC ĐỜI, MÌNH CHẲNG
Hình mô tả cho bài confession
#15221: CÓ AI CHỢT NHẬN RA RẰNG, TỪNG ẤY NĂM CỦA CUỘC ĐỜI, MÌNH CHẲNG CÓ GÌ CHƯA ? Em, một cô gái tuổi 24, một cái tuổi mà người ta nghĩ rằng tuổi trẻ chỉ vừa mới bắt đầu trong chốc lát... Đêm nay, khi được thả người trên chiếc ga giường đã sờn màu mà cả ngày nóng nực em chỉ mơ về nó, chợt nhận ra, ở tuổi 24, em chẳng có gì... Đối với một đứa con gái, thứ cơ bản chẳng qua cũng chỉ cần một gương mặt ưa nhìn, em cũng chẳng có, một gương mặt kém sắc, cả tuổi học trò, em luôn bị trêu ghẹo bởi gương mặt đó, đôi khi chỉ uất ức, mà nước mắt tuôn trào ra. Những lúc vấp ngã trên dòng đời xô đẩy của cuộc đời, chỉ mong có gia đình ở bên để có thể làm chỗ dựa, nhưng không. Cả tuổi thơ em chỉ quay quanh <a href="https://confession.vn/14387-bi-gian-vi-oi-vat-ti-nguoi-yeu-cac-anh-o-ay-co-ai-gian-ny-bao-gi/" title="những trận" alt="những trận">những trận</a> cãi vã về đồng tiền của cha mẹ. Đôi khi em chỉ ước giá như những trận cãi vã đó không vượt qua "hàng rào" của gia đình thì thật tốt. Vì sự nóng tính của cha, cha cãi nhau với bất kì ai cha không ưa, nhưng cha đâu biết rằng những trận cãi vã đó, em mất đi thứ mà những con người khác dễ dàng có được, là 'tình bạn'. Em luôn cố gắng giấu đi gia đình mình, để có được những người bạn, luôn lo sợ rằng họ biết được gia đình <a href="https://confession.vn/thanh-pho-ha-noi-chinh-thuc-duyet-e-an-cam-xe-may-ubnd-thanh-pho-ha-noi-vua-chinh-thuc-thong-qua-e-a/" title="mình" alt="mình">mình</a> như thế nào. Và chỉ vì sự thiếu thốn của đồng tiền mà chúng ta phải từ bỏ đam mê, em cũng đâu phải ngoại lệ. Ngày báo đậu NEU, cũng là ngày mà em buồn, bởi gia đình em cũng chẳng đủ chi phí để có thể trang trải học hành. Ở một thành phố xa lạ, em chẳng còn cách nào cố gắng đi <a href="https://confession.vn/23459-2/" title="làm" alt="làm">làm</a> thêm để kiếm tiền trang trải, nhưng sức em rồi cũng cạn kiệt, em đã không thể nào có thể kiếm thêm tiền để đi học, và rồi, giấc mơ học đại học cũng chỉ có thể đứng ở một vị trí như vậy. Ở một độ tuổi nhất định, thứ mà họ cần là tình yêu. Em cũng vậy, nhưng chẳng qua cũng chỉ là tình đơn phương. Tại vì sợ rằng, nếu họ biết được tình cảm mình, rồi họ sẽ phản ứng ra sao? Hay lý do đơn giản hơn... là vì mình không xứng với họ... 24 tuổi ? Rồi em nhận ra rằng, khi những người cùng trang lứa đã có một công việc ổn định, thì em vẫn bôn ba trên những nẻo đường đêm hôm để đi dán tờ rơi, nơm nớp lo sợ bị người ta phát hiện, những hôm trắng tinh mơ khi mọi người vẫn say giấc nồng thì em lại đi phát báo từng nhà, rồi hằng ngày vẫn tới những quán ăn phục vụ mọi người... Thực sự, đôi khi bất lực, nhìn dòng đời tấp nập vậy mà ước phải chi mình chưa từng được sinh ra ?