Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15220: “Đố anh thấy em khóc đấy, em sinh ra chỉ biết cười thôi”. Em
Hình mô tả cho bài confession
#15220: “Đố anh thấy em khóc đấy, em sinh ra chỉ biết cười thôi”. Em giỏi, bản lĩnh từ nhỏ rồi, chính em đã tiếp thêm nghị lực cho tôi, nhưng từ khi thi ĐH tới giờ, em chẳng còn là em <a href="https://confession.vn/11589-chuyen-la-nhu-nay-minh-la-girl-k56-hom-truoc-co-qua-nha-thang-ban-choi-minh-thi-hoc-neu-ma-no/" title="nữa" alt="nữa">nữa</a>, em khóc miết thôi…. Con người em <a href="https://confession.vn/11661-gui-anh-nguoi-bo-i-vao-qua-khu-minh-la-k53-yeu-anh-ay-tu-ngay-hoc-nam-thu-3-ai-hoc-cho-en-nay/" title="lúc" alt="lúc">lúc</a> trước là thế này….. Chắc má sinh cái miệng em ra trước, ăn nói rất mạnh dạn. Lúc em mới lớp 5 6, đi đám cưới 1 người quen thì khâu MC bị lỗi, đâu ai nhờ đâu mà em tự nói “dạ chú ơi, con có thể thay thế MC á chú, chú đưa nội dung đây con nói được nè”. Mới đầu ai cũng chề môi, nhưng em năn nỉ quá người ta mới cho nói, rồi ai cũng từ ngạc nhiên đến khen hết lời. Chưa đâu, thành công xong việc hết rồi thì ông quản lý ngớ người nghĩ kiểu em còn nhỏ vậy chắc cảm ơn thôi là dc rồi, ai dè em tự động quy định giá tiền luôn “Dạ chú ơi, dạ con chỉ lấy 80% tiền của cô MC mà con thế thôi ạ”. Phong thái em thuyết trình, phản biện trước tập thể toàn người lớn rất chuyên nghiệp. MẠNH MẼ, NGHỊ LỰC, CHẲNG BAO GIỜ KHÓC.“Này em làm dư chút ít mong phần nào giúp má anh chữa bệnh. Em chăm bác giúp anh nha”. Thấy tôi ngại thì “Em coi bác để anh có thời gian đi làm thêm trả nợ em, chứ em kg tốt lành gì đâu” ; “Bộ tính cho má anh chịu cảnh kg nhà kg cửa đến chết hả, anh bỏ học ĐH rồi sao có tương lai, thứ cạn nghĩ” ; “Đi, đi năn nỉ người ta cho anh thiếu tiền nhà, bần cùng thì em với anh quỳ xuống van xin, chứ bả đuổi thì má con anh ra gầm cầu ở hả”. Lúc đấy em như đứa em gái bên tôi lúc tôi là thằng nhà nghèo. Sự mạnh mẽ trong em khiến tôi phục, em đã truyền lửa ý chí cho tôi rất nhiều… Lúc em mới đồng ý yêu tôi thì 2 gđ phản đối rất gắt. Má em cầm chổi đuổi tôi ra khỏi nhà vì tôi có hình xăm khá to ở cổ chân (lúc ĐH tôi rớt môn, buồn quá nông nỗi đi xăm), tôi lớn hơn em khá nhiều tuổi (em 2000, tôi 92). ba em người Tàu, muốn em lấy chồng Tàu để kg là “nữ sinh ngoại tộc”, má tôi phản đối vì em với tôi khác đạo. Thế mà em vẫn cười, rồi 2 đứa vẫn vượt qua. Rồi hàng tá chuyện khác, 1 đứa lớp 10 vừa học vừa làm, bị lừa, bị đì, em mạnh miệng nói lại quản lý <a href="https://confession.vn/12511-chia-tay-vi-nha-nguoi-yeu-che-lun-cac-ban-a-oi-khong-nhu-mo-au-ai-ma-tin-vao-chuyen-trai-m8-ye/" title="thì bị" alt="thì bị">thì bị</a> tát rướm máu, mà em chẳng bao giờ khóc: “Em rất ghét nước mắt, vì khóc chả giúp được gì, chỉ tệ hại thêm thôi” Đằng sau thành công của tôi luôn có em hỗ trợ. Em quyết tâm học để đổi đời. Em tự đặt nặng áp lực cho mình, nào là má kì vọng mình em, em có tiếng học giỏi từ nhỏ tới lớn, rớt là nhục, bên nội em người Tàu, thi này chỉ có 1 lần, rồi cả “Giờ anh đã có sự nghiệp rồi, em muốn xứng với anh” Nghe những lời đó tôi rất đau, vì chính tôi cũng gián tiếp đặt nặng áp lực cho em. Em học rất siêng, có hôm em học nhức bưng cả đầu, tôi đến nhà đưa đồ ăn đưa thuốc bổ, hay chở em đi dạo 20 30phút thì “Em kg sao đâu mà, em có điên đâu mà anh lo dữ vậy. Thi xong đi rồi công việc giấy tờ của anh em phụ lại cho nghen” rồi cười. Thiệt kg hiểu nỗi, em ít nghĩ cho mình, em giả vờ mạnh mẽ chi vậy? 2 ngày thi xong em khóc nhiều lắm, e kg bình tĩnh làm bài, bị loạn trí (em chỉ tự trách mình, nhưng thực ra, ba em có lúc kg dc bth, em là con đầu bị ảnh hưởng, em dễ bị rối loạn tâm lý nặng) Em nói vô phòng thi đầu óc em quay cuồng, tay cầm máy tính còn k nổi…. Em hiện tại là thế này…… 2 tuần thi xong ngày nào em cũng khóc, đi đứng như mất hồn, băng qua đường thì cúi gầm mặt xuống ai muốn tránh thì tránh, má em kể em bị ám ảnh tới nỗi mơ mình thi ĐH rồi giật mình, mặt tái xanh, mồ hôi chảy, rồi sau giấc mơ đó em lại khóc. Em chẳng còn là em, chỉ vì ĐH! Hôm biết điểm em kg khóc mà cả ngày kg nói câu nào. Tôi làm đủ trò hề, an ủi, tôi rủ gđ em đi biển, thì em chỉ hơi cong miệng cười thôi mà lòng tôi mừng lắm……… C à, em thường xuyên líu lo anh nghe những cfs của NEU, xin mượn NEU để nói, em hãy là em của trước đây, mạnh mẽ, bản lĩnh, tháo vát, điểm em ĐH công vẫn rộng mở, bao nhiêu khó khăn mà nhiều đứa 18 tuổi chưa hề gặp phải, vậy mà em đã vượt qua hết thảy, em từng nói “Em rất ghét nước mắt, vì khóc chả giúp được gì, chỉ tệ hại thêm thôi” ; thì mắc gì em buồn khổ vì ĐH? Đâu phải sự cố gắng nào cũng dc đền đáp, nó đến sau vì đó là sự đền đáp tuyệt vời hơn thì sao? Bẩm sinh em siêng năng, cầu tiến thì cơ hội sẽ đến với em! Anh rất mong nghe em nói lại câu “Người anh thương đã làm được rồi này, anh thấy em giỏi hong”. Cố lên! Có anh ở đây, anh thương em <3