Bình luận

Привет всем участникам! Нашел прикольные новости на этом сайте: http://agentorange.ru : http://agentorange.ru/art-foto-interesnoe/488-dnevnik-kota.html Дневник кота http://agentorange.ru/art-foto-interesnoe/2527-nadezhda-savcova-dlya-zink-magazine.html Надежда Савцова для Zink Magazine http://agentorange.ru/interesnoe/6856-kak-delayut-baggi-v-rossii.html
Берегите любовь - если она взаимная. Берегите дружбу - если она верная. Берегите родителей и без "если"
Có cô chị gái đi làm trên hn tháng cũng về 1-2 lần. Mình thì về thường xuyên. Mẹ mình thì k dùng đt k gọi điện cho con gái đc. Cú khi nào đến t7 mình về mẹ lại hỏi hnay chị gái mình có về k... Vậy mới biết bm mong con về ntn
Bố mẹ mình tận 5 đứa con. Mấy đứa bé có 2-3 tuổi thôi. Mẹ mình bảo lũ lớn trên HN hết, may còn mấy đứa bé. Hồi xưa mẹ bệnh xong rồi mới lên HN hôm t2 chiều t3 đã gọi hỏi về thế là t3 lên rồi t6 về == giờ mẹ có đt gọi đc video, gọi đt về mẹ toàn bảo trông như con khỉ ( đít đỏ) ==
2 tháng nay, cuối tuần nào cũng xếp đồ về quê. Chả đâu thoải mái, bình yên như ở nhà. Tiền đi làm thêm chủ yếu là trả xe khách Nam Định - Hà Nội. Ahihi
T nhớ mẹ t. Đi làm t khóc t nghĩ nhanh về để gọi đt cho mẹ để nói nhớ nhưng khi gọi t chì nc cục cằn ngắn gọn . Hỏi han đôi câu rồi thôi
Đang đọc thì Mẹ tao quát:'ko ngủ đi mai còn dậy sớm.nghịch dt chói mắt ko ai ngủ dc cả.mai t còn phải đi làm'.có ai như t ko?24 t r mà vẫn ngủ với mẹ :))
Mẹ mình trước cũng bán tạp hóa ở chợ , nay gần 80t , có lương hưu , nhà còn 2 ôb nữa nhưng thỉnh thoảng vẫn :"tau thích đi chợ cho vui" nên bạn cứ để mẹ bạn ra chợ cho bà đỡ buồn .
E vs a đồng cảnh thật đấy ,,đọc xong có vẻ hơi ích kỉ nhưng thấy mk ko cô đơn nữa ,,,e năm nay ms bc vào đh thoai ,nghe tâm sự của a cũng cho e bài học qúy giá ,,cảm ơn ..!!!
Mạnh Trần Vì rứa mà mẹ hay nhắc cái câu đi đến nơi về đến chốn. Đáp sân là phải thông báo liền. Dù mình lớn rồi nhưng mà đó là nỗi lo thường trực của những ông bố bà mẹ đông con cái như nhà ta. Cuộc gọi gần nhất của anh cho mẹ là vì lí do chi ??? tự suy luận nghe :(
Linh Dang Chim Sẻ em thấy giống giống 3 anh em ta quá. Hoàn cảnh k giống nhưng mà thời gian k dừng lại là thật. Mai mốt đi xa cả nên thay nhau mà về với cha mẹ ha anh.
Cưới một cô vợ sinh cháu cho mẹ rồi đón mẹ vô ở chung chăm sóc, có cháu chắc mẹ sẽ ở, nhưng phải cưới một cô vợ hiền dâu thảo xem mẹ như mẹ ruột thì ven cả đôi đường. Ba mẹ sẽ vui khi thấy con mình yên bề gia thất và có cháu bế bồng. Giờ trc là quan tâm mẹ nhiều hơn, bảo cả thằng em nữa.
Em hiểu cảm giác không cho nhưng cứ cố đi làm . Nhiều khi đi làm cũng không phải vì đồng tiền mà đi làm để đổi không khí , để có người nói chuyên, để bận rộn khỏi suy nghĩ linh tinh . E nghĩ anh cứ chiều theo ý mẹ anh nhưng cũng nhắc cô bán ít thôi chú ý sức khỏe để còn sống lâu với con cháu.Anh là một người may mắn đó :)))
Nhà mình cũng thế ấy, hai chị em đứa đi làm đứa đi học, ở nhà còn mỗi 2 bố mẹ. Cuối tuần nào cũng gọi điện hỏi xem có về ko, có gì ngon cũng để dành đợi 2 đứa về. Nhiều lúc bảo đợi cả nhà đông người ăn mới ngon chứ có mỗi 2 người thì nấu nướng đơn giản cho nhanh. Nhiều lúc nghĩ mà thương thắt lòng, ấy thế mà, hết một đời vẫn chẳng hết lo.
Đọc xong ứa nước mắt tôi lại thấy thương mẹ tôi. Quanh năm vất vả giờ con cái trưởng thành đi lấy ck hết thì lại khổ vì bệnh tật. Cứ kiểu này thì có lẽ mẹ tôi khổ đến lúc chết, mà bản thân tôi cùng khóa với bạn nhưng lại ko dc giỏi giang như bạn. Lấy ck rồi phụ thuộc nhà ck ko lo nổi cuộc sống cho mẹ tốt đẹp hơn. Tự thấy thẹn với lòng, thấy xấu hổ với đời.
Mẹ t tính sau này lấy ck rồi ở nhà t. Nhà có 2ce gái nên mẹ muốn ở nhà rồi sau này thờ cúng luôn. Mẹ bảo chẳng cứ gì con trai, con gái thì đã sao, lo đc cho bố mẹ là đc r, cũng chẳg cần giàu sang, sống tốt là đc
Ba mẹ nào chẳng thương con đâu, trong mắt lúc nào cũng như đứa trẻ bé tý. Mình 24 tuổi, đi làm rồi mà hầu như ngày nào cũng gọi hỏi thăm. Còn những lúc bệnh là gọi liên tục. Bản thân thì sợ ba mẹ lo nên có gì cũng giấu. 2 anh em đi làm, ba mẹ ở quê nên cũng buồn. Rảnh là gọi đt hủ hỉ nhau có khi cả tiếng đồng hồ. Có những lần mẹ nhớ, nói chuyện đt mà nghe mẹ hít hít. Hỏi mẹ khóc hả, là mẹ cười lên. Nước mắt mình cũng rưng rưng.... Lâu lâu về thăm nhà, cảm giác bình yên, buong bỏ hết bực dọc ở nơi thành phố nhộn nhịp. Đúng là chẳng đâu bằng trở về nhà.
Không thể ở bên bố mẹ thì nhớ thường xuyên gọi điện về nhà. Bạn trưởng thành rồi, có thế giới của riêng mình. Nhưng bố mẹ già rồi, bạn chính là cả thế giới của họ. Bố mẹ không cần chúng ta kiếm thật nhiều tiền mà cái họ cần đó là có con cái ở bên cạnh, bởi con cái chính là chỗ dựa lớn nhất của bố mẹ khi về già. Bố mẹ còn thì vẫn còn nơi để về. Bố mẹ ko còn nữa thì chỉ còn nơi để đi thôi..