Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15200: Khi bạn nghèo, khó khăn, người khinh thường bạn nhất chính là người thân
Hình mô tả cho bài confession
#15200: Khi bạn nghèo, khó khăn, người khinh thường bạn nhất chính là người thân của bạn... T là nữ. Cho t xưng chị với các em ờ page. (Vì t cũng là K50 của trường) Nhà chị ở quê, thuần nông. Nhưng bme vẫn cố gắng tần tảo nuôi chị học đại học. Với kì vọng chị sẽ làm được điều j to lớn. Thoát khỏi cảnh nghèo hèn của gđ. Năm <a href="https://confession.vn/12414-gui-cau-chang-trai-nam-17-tuoi-cua-toi-chang-trai-so-mi-trang-toi-va-cau-quen-nhau-tu-nam-14-t/" title=" 2012" alt=" 2012"> 2012</a> chị ra trường may mắn được nhận vào 1 tập đoàn lớn. Cùng với sự nổ lực của mình. Lương chị hồi đó rất cao. Cao hơn những gì chị đã tưởng tượng khi ngồi ghế nhà trường. Và chị bắt đầu mua sắm cho gia đình, từ cái tủ, bộ bàn ghế, đến <a href="https://confession.vn/10517-co-nhung-nguoi-an-ong-khong-bao-gio-u-truong-thanh-du-ho-bao-nhieu-tuoi-i-nua-minh-la-neu-k51/" title="cái cửa" alt="cái cửa">cái cửa</a>, cái giếng, giúp ba mẹ sửa sang nhà cửa và nuôi em gái học đại học. Lúc đó chị nghĩ đơn giản là bố mẹ đã dành hết tâm huyết và sức lực để nuôi mình, để mình có được ngày hôm nay, bme đã sống trong cảnh thiếu thốn nghèo nàn mãi. Giờ mình làm ra tiền thì mình nên bù đắp lại cho bme. Để bme thoải mái tâm lý già. Chứ sau này lỡ có chuyện gì khi ông bà nằm xuống rồi mình có muốn báo đáp cũng trễ rồi. Thế nên tuyệt nhiên chị không giữ lại gì cho mình. Dù chỉ là 1 chỉ vàng. Mọi chuyện bắt đầu <a href="https://confession.vn/10590-mat-ban-vi-nhung-gi-minh-cho-chao-moi-nguoi-minh-la-k56-va-neu-la-ngoi-truong-mo-uoc-cua-minh/" title="thay đổi" alt="thay đổi">thay đổi</a>, vì có một số vấn đề xảy ra. Chị quyết định nghỉ việc khi chưa tìm được việc mới. Thu nhập của chị không còn như trước, chị có nói với bme nhưng thay vì hỏi có chuyện gì đã xảy ra? Lý do gì mà đến mức chị phải từ bỏ cv yêu thích....Thì bme nói là "công việc bao người mơ ước mà còn nhảy", "đứng núi này trông núi nọ" hay " "đúng là tuổi ngựa" rồi lắc đầu. Đỉnh điểm là tết vừa đây....Chị xin được công việc mới. Tạm ổn nhưng lương không cao. Chị không biếu tiền bme tiêu tết như thường lệ. Mà chỉ mua được sắm bia bọt bánh kẹo...thôi...Thì chị cảm nhận rõ được sự không hài lòng từ bme. Dù không nói ra. Nhưng chị biết họ thất vọng. Bởi cái câu quen thuộc luôn lồng ghép trong mỗi bữa ăn là " con gái con lứa, chưa chồng chưa con, gần 30t đầu rồi mà chả có một xu dính đít." Còn em gái chị thì nói chị là: gần 30 tuổi, không tiền, không sự nghiệp, không tình yêu. Chị đúng là thất bại. Cả gia đình cứ đổ ập vào đầu mình dù trước đó mình có cố gắng...chỉ vì mình muốn thử 1 công việc mới...Chưa bao giờ cảm thấy buồn như này...bị khinh thường từ chính bố mẹ, chính em của mình...mà trước đó, mình đã cố gắng vì gia đình rất nhiều... Lần đầu tiên trong 28 năm nay. Chị muốn uống thuốc ngủ. Không biết là sang bên kia thế giới, mọi chuyện có đỡ mệt như bây giờ không nhỉ?