Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15104: Bố tôi là một người nghiện. Tôi nhớ, đó là khi tôi học trung
Hình mô tả cho bài confession
#15104: Bố tôi là một người nghiện. Tôi nhớ, đó là khi tôi học trung hoc, lần <a href="https://confession.vn/9984-mach-toi-vo-xin-chao-cac-em-anh-la-k45con-vo-anh-hoc-o-hoc-vien-tai-chinhanh-ket-hon-uoc-hon-3/" title="đầu" alt="đầu">đầu</a> tiên tôi nghe nghe ta nói, bố mày nghiện đấy. Tôi chẳng tin vì lúc đó tôi thấy bố tôi có biểu hiện gì đâu. Chỉ nhớ hàng ngày cứ vào tầm 9h sáng , có ông hàng xóm sang nhà chơi, bố bảo bố tôi khép cửa ra ngoài chơi để cho bố bàn công chuyện với chú. Tôi cứ ngây thơ tin như thế vì ông chú đó làm ăn cũng được, trông cũng tử tế đứng đắn. Rồi cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, tôi biết bố tôi nghiện, thật sự. mỗi lần bố mẹ cãi nhau tôi chỉ biết chùm chăn khóc. Kinh tế nhà tôi xuống dốc, một người làm lo cho 5 cái miệng ăn. Mình mẹ gồng gánh cả thế giới trên vai. 10 năm dòng dã, khuyên nhủ có, ép buộc có, tự cai, đi uống thuốc ở trung tâm, nhưng bố tôi vẫn chẳng bỏ được nó. Theo nó, bố tôi chẳng thiết tha làm ăn. Khi xung quanh đã là các toà nhà cao tầng, thì nhà tôi vẫn chỉ là căn nhà 2 tầng nhỏ bé bên trong ko có gì. Hàng xóm coi thường, họ hàng coi thường. Môi trường sống ảnh hưởng đến tính cách của 1 con người, tôi ko phủ nhận điều này. Em tôi ngày xưa rất ngoan, học hành chăm chỉ, từ khi bố tôi thế, nó thường vùi mình vào các ván game để quên đi cái hiện thực tàn khốc. Nó cũng chẳng còn thiết tha học hành, nó ghét đến trường, nó ghét các ánh mắt nhìn nó như muốn nói: à, bố mày là thằng nghiện đấy. Nó trở nên lì lợm và khó bảo. Chị em tôi ám ảnh tiếng bật lửa trong đêm tĩnh lặng. Một thời gian dài stress học tập + gia đình khiến tôi mất ngủ. Hôm nay tôi lại khóc, mẹ tôi khóc, chị tôi khóc, bố tôi khóc và bác gái tôi cũng khóc. Khóc vì bất lực, khóc vì thương bố tôi và thương cả chúng tôi nữa. Nếu như năm đó ko sảy ra tranh chấp đất cát có lẽ bố tôi sẽ ko phải suy nghĩ nhiều, bố tôi ko đi vào con đường này. Mỗi lần nghe chúng bạn kể về gđ chúng nó, tôi thèm khát lắm, giá mà gđ tôi cũng hp thế, tiếng cười thay cho tiếng cãi nhau. Hôm nay nghe bác gái nói, tôi mới biết bố tôi mới là ng khổ nhất: bị thuốc hành hạ, hàng xóm coi thường, họ hàng coi thường. Bố đi ăn cỗ lủi thủi 1 mình vì có ai họ gọi ngồi cùng đâu, cỗ bàn thì các cháu, các anh cũng mời cho có chứ Cậu/ chú đến cũng được, ko đến thì thôi. Hàng xóm dị nghị, chẳng ai nói chuyện. Cứ <a href="https://confession.vn/10931-dao-nay-oc-nhieu-cfs-ve-cac-ban-co-nguoi-yeu-la-cong-an-nhung-toan-la-ve-hinh-anh-tieu-cuc-che/" title="thế" alt="thế">thế</a> bố tôi lại càng quấn mình trong cái vỏ bọc hơn. Anh à, nếu <a href="https://confession.vn/14523-lay-chong-xay-dung-chi-voi-anh-cung-la-nhung-the-he-9x-oi-au-chi/" title="anh" alt="anh">anh</a> biết bố em thế, lấy em , anh dám không?