Bình luận

Trong vô vàn lý do để dừng lại luôn tồn tại cái lý do là khoảng cách . Khoảng cách xa nhất không phải ở tỉnh này đến tỉnh khác, từ miền bắc tới miền nam mà khoảng cách xa nhất đó là lòng người. Nhiều khi chẳng thể xác định đc là địa lý chia cắt chúng ta hay là do khoảng cách của 2 trái tim dần đẩy ta ra xa nhau làm ta thấy khoảng cách địa lý thật lớn lao. Về lý trí cũng chẳng thể vượt qua đc cái định kiến yêu xa, về tình cảm cũng nhạt nhoà theo khoảng cách. Thứ còn lại tồn tại duy nhất là cầu nối giữa chúng ta chỉ còn là những kí ức ......những nối tiếc và những nỗi buồn khiến lòng chẳng thể nguôi _ hạ đểu _ :)))
Khi học sinh giỏi văn thất tình, thì lúc đó cả một bầu trời tâm sự sẽ được viết ra. Và tưởng chừng như có thể tạo nên một bộ phim tình cảm buồn từ những áng văn đó.
Khi người ta bên nhau quá lâu, đôi khi mình vô tình quên mất. Quên mất 1 cái ôm nhẹ nhàng, quên mất lời chúc ngủ ngon, quên mất cái hôn vội trc khi đi làm. Ngta quên mất rung động lúc ban đầu và những điều be bé con con đã từng khiến mình hp. Rồi 1 ngày khi mình chỉ còn là những ng xa lạ, lướt vội qua nhau, liệu mình có vô tình nhớ đến hơi ấm vòng tay nhau ngày trc ? Hay rồi ngta sẽ chỉ nhớ về nhau như những điều vĩnh viễn ko thể ?
Đêm hôm mà nghe nhói trong lòng. Yêu xa làm con người ta cảm thấy cay đắng. Phải rồi, "con gái, có bao nhiêu cái tuổi 25 nữa để mà ưu tư và chờ đợi." Tuổi xuân thì qua nhanh, tình yêu lại chẳng thể kéo chậm lại. Chỉ mong chị sẽ sớm tìm được một chốn bình yên, mở lòng với một trái tim khác. Để sau này khỏi giật mình mà nói câu: thì ra ngoảnh mặt đã hết thanh xuân!
Tình cảm không ai có thể nói trước được điều gì. Hôm nay rất hạnh phúc nhưng có lẽ ngày mai lại đau khổ vì nó. Cảm giác từ háo hức chờ một tin nhắn cho tới khi hụt hẫng vì phải chờ đợi quá lâu. Chờ một sự quan tâm cho dù là rất nhỏ cũng khiến ta cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô đơn là đáng sợ nhưng có lẽ đáng sợ hơn là cảm giác chia ly, khi mà tất cả những thói quen cũng như hành động đều hướng về một người mà bỗng nhiên một ngày chẳng còn nữa thì sẽ rất hụt hẫng, rất đau khổ.
Đọc mà tao tưởng tao là người viết. Yên tâm đi, khi nào tgian dài cỡ 1 năm như tao bây giờ, khi mà mày bắt đầu nhận ra cuộc sống còn nhiều niềm vui hơn là tình yêu. Khi mà mày nhận ra 25 tuổi vẫn còn trẻ chán, không có gì phải vội hay nuối tiếc cả. Mày chỉ có vài năm thanh xuân tuổi trẻ dành cho riêng mày, là cái khoảng thời gian mà mày không phải lo học hành và cả mấy chục năm cuộc đời sau này mày phải lo cho chồng con. Vậy thời gian dành riêng cho bản thân mày đâu? Để mày làm cái gì mày thích mà chả phải vướng bận gì. Cho nên sao phải xoắn. Như tao đây này, cũng 25 tuổi và không 1 xu dính túi, sống nhờ trợ cấp và vẫn cắp đít đi học. Tao nghĩ tao mới 15 thôi, tới khi nào thấy tự tin để bước vào hôn nhân thì 1 người đàn ông phù hợp là đủ, đâu cần phải tình yêu
Anh xin lỗi, nhưng hôm nay lại mưa rồi. Anh không hát, không cười như anh của những ngày còn bên em nữa. Có phải giữa chúng ta có quá nhiều khoảng cách phải không em: địa lý, gia đình, hay cả trong tâm hồn nữa và rồi cả hai đã không đủ can đảm để vượt qua những rào cản ấy, mỗi người trong chúng ta đều phải có sự lựa chọn riêng cho hành trình phía trước của mình. . . . . . . . . . . . :))
T ko hiểu lắm. T nghĩ nếu bọn m cảm thấy hợp nhau ,đi đc hết quãng đường còn lại cùng nhau thì nên cưới nhau. Trong cái trai đất này mấy tỷ ng t cũng ko nhớ thì tìm nhau khó lắm ai ơi. Khoảng cách ko phải là vấn đề, tiền có thể giải quyết đc cái khoảng cách mà m tạo ra
Trái tim luôn mù quáng trong tình yêu, nhưng lí trí sẽ giúp nó đi tới cuối cùng. chỉ là cô và anh hết duyên hết nợ, chỉ là cô còn nợ một người nào đó không phải anh, chỉ là số phận đã an bài cô là của một người nào đó... vậy nên hãy mạnh mẽ, tự tin và xinh đẹp, hãy sống tốt chờ người định mệnh dành cho cô, cô gái ạ
E nhớ anh quá... thật sự a có còn yêu e k? Hay lại làm với e như cách a từng làm với nyc.... e cố tìm 1 lí do nào đó để chứng tỏ a vẫn còn yêu em , nhưng tại sao 1 chút hi vọng cũng k có thế này....
Đủ yêu thì sợ gì khoảng cách. Đi làm có tiền mua oto sợ gì cái viễn cảnh " nghĩ đến vợ chồng dắt díu nhau tàu xe về quê xa xôi mà mệt mỏi".


Mưa thì đeo 3D mask cho đỡ ướt mặt nhé, hát nó mới rõ lời, chứ khẩu trang khasc đi mưa nó dính hết vào mồm vào mặt thở không xong hát cái ... gì đc
1 câu chuyện buồn.1 tình yêu đẹp kết thúc đúng lúc.yêu xa khó lắm. lập gia đình xa lại càng khó hơn.đôi khi yêu thôi là chưa đủ.1 cuộc tình kết thúc mà chẳng ai sai.chỉ đơn giản họ có duyên nhưng chẳng có nợ.mọi thứ đã đi qua thì hãy để n chìm vào quá khứ.1 kỉ niệm đẹp thì vẫn khắc trong tim.còn ngày mai ngày mai nữa.vẫn sẽ là 1 ngày tuyệt vời.phải không chị???
Một câu câu chuyện thất tình đc đầu tư kĩ lưỡng bởi những dòng chữ đầy ngôn tình trên nền phong văn là bầu trời mưa ấm tình và cũng lạnh tình:)))
Chiếc giày đẹp nhất không chắc đã vừa chân, chiếc vừa chân không chắc đã đẹp nhất, và người ta thường chọn chiếc vừa chân ?
Thầy dạy hóa tôi nói " chỉ cần lòng người không xa nhau thì có mấy cũng quay về " đừng trách khoảng cách quá xa hãy trách tình yêu chưa đủ lớn !
vote chia tay a gấu r còn rất nhiều a báo a cáo a trống thiến ... đg đợi mà. mạnh mẽ lên cô gái r e sẽ tìm dc 1 cô gái tốt hơn yêu thương quan tâm e nhiều hơn...?
Tháng bảy như một vết cắt, cứa vào lòng rất sâu Đi dẫu bao lâu cũng chẳng thể quên được Em vẫn thường hoài niệm về những lời nguyện ước Của hai kẻ từng thương nhau hơn mọi thứ trên đời...
Mấy ai vượt qua được cảm giác phải từ bỏ gia đình để làm dâu xa. Cảm giác cô đơn, cảm giác nhớ nhà, cảm giác tủi hờn, có mấy ai...
Xa khoảng cách địa lí hay khoảng cách lòng người??? Thời điểm, duyên số, khoảng cách, hoàn cảnh...đều quan trọng, nhưng quan trọng nhất vẫn là lòng người...
lí do chia xa ko phải là khoảng cách, chỉ là chưa đủ yêu thương để hi sinh. Cũng ko biết đến bao h mới quên dc cái ng vẫn gọi m là gấu.