Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15077: Hôm nay con tôi đỗ đại học!!! Ngày đầu vào cấp 3, con gái
Hình mô tả cho bài confession
#15077: Hôm nay con tôi đỗ đại học!!! Ngày đầu vào cấp 3, con gái tôi tròn tròn, mũm mĩm, ở nhà nó năng động, hoạt bát. Hôm nay con biết điểm các môn, với số điểm khá cao, chắc sẽ đỗ nv 1, nhìn con cười típ mắt, mà tôi muốn ôm con vào lòng như hồi bé. Nhìn con gầy quá, chắc chả còn nổi 45kg. Nhớ lại quá <a href="https://confession.vn/10571-su-trung-hop-tu-2-confessions-cach-nhau-4-ngay-oc-het-2-cfs-thay-co-1-su-lien-quan-nhe-goc-boc/" title="trình học" alt="trình học">trình học</a> tập phấn đấu suốt 3 năm của con, bản thân tôi-một người phụ nữ từng trải, có địa vị còn cảm thấy "rùng rợn". Con học khá từ bé, nên gia đình đều kì vọng vào con, và con cũng chưa từng làm gia đình thất vọng, nhưng đổi lại, con không có một tuổi trẻ hết <a href="https://confession.vn/9792-tet-sap-en-nguoi-yeu-chi-hai-sap-tro-ve-chi-hai-minh-la-k54-co-anh-nguoi-yeu-ten-k-hon-3-tuoi-h/" title="mình như" alt="mình như">mình như</a> xưa tôi có, con không được trải nghiệm những điều tuyệt vời mà tuổi trẻ đem lại, con tối ngày chỉ có đèn sách, học tập. Sáng học trên trường, chiều không đi học môn chuyên thì đi học thêm, rồi tối về lại cặm cụi làm bài tập trên lớp, nhiều lúc tôi thấy quỹ thời gian của con thật nhàm chán, thậm chí, thời gian mẹ con tâm sự ko còn. Trước kia con thường nằm dài ở sofa, xem phim cùng tôi, ăn vặt, líu lo như chú chim nhỏ, kể cho tôi chuyện ở trường, ở lớp, con thích bạn này, con không thích bạn kia, thầy cô giáo giảng bài hay lắm, con lỡ thích một bạn trai cùng lớp... Vậy mà đến khi con học lớp 12, con không có một ngày nghỉ ở nhà đúng nghĩa, cả năm nay con chẳng tâm sự với tôi. Nhiều lúc tôi tự nghĩ, con có trách bố mẹ bắt con học nhiều thế không? Nhưng không còn cách nào khác, trong cái xã hội này, nếu con không học thì tương lai con sẽ hoàn toàn mờ mịt, tuy rằng học tập không phải con đường dẫn đến thành công, nhưng tôi ko đủ cam đảm để con tự trèo lái, vất vả mới thành công. Thà rằng bắt con học hành, nhưng sau này có đủ năng lực sống xa vòng tay bố mẹ, còn hơn để con đi một con đường không xác định. Tôi biết rất rất nhiều ông bố bà mẹ nghĩ như tôi, chúng ta đâu còn cách nào khác? Tôi đọc nhiều bài viết động viên gia đình không nên quá chú trọng <a href="https://confession.vn/115xx-hust-confessions-hom-naym-lay-chong-nua-emt-tinh-day-lan-au-tien-trong-suot-26-nam-qua-t-say-l/" title="vào" alt="vào">vào</a> điểm số của con, nhưng cái xã hội này chú trọng, cái xã hội này không để con phát triển theo mơ ước của con, và con không thể nào đi ngược xã hội, họ không cần biết con phấn đấu như nào, con khóc nhiều ra sao, thứ họ nhìn vào là kết quả, là thành tích, là địa vị sau này con có. Từ bé con vẫn muốn trở thành một họa sĩ, một cái nghề lãng mạn nhưng chính tay tôi đã đập tan ước mơ ấy của con, tôi hướng con đến một cuộc sống ổn định, nghề nghiệp ổn định. Là một người mẹ, nhìn con gầy đi, nhìn con phấn đấu, nhìn từng bước đi của con, tôi cũng đau lòng, nhưng tôi không thể yếu đuối, nếu tôi không đặt áp lực lên con, nếu tôi mủi lòng bảo: con ơi đừng học như điên thế nữa, thì chắc chắn con sẽ không có số điểm như hiện tại. Mẹ xin lỗi con vì không cho con một tuổi thanh xuân đúng nghĩa, trong khi bạn bè con đi chơi, thì mẹ lại bắt con đi học, tuy con không nói gì nhưng mẹ biết con buồn, mẹ cũng buồn. Nhưng con ơi, rồi đến một ngày con đạt được địa vị như mẹ, con sẽ hiểu, công sức con bỏ ra hoàn toàn xứng đáng. Mẹ luôn yêu con.