Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#15073: Đây cũng chỉ là một câu chuyện đơn thuần giữa một đứa con trai
Hình mô tả cho bài confession
#15073: Đây cũng chỉ là một câu chuyện đơn thuần giữa một đứa con trai IT miền Nam và đứa con gái Kinh tế miền Băc. Mình tốt nghiệp NEU cũng đã hơn N năm rồi. Hồi vừa mới ra trường mình được nhận vào làm tại một công ty IT trong nước. Thú thật, môi trường làm việc chung với những anh chàng kĩ thuật ban đầu khiến mình có cảm giác như bước chân vào một thế giới không phải của mình vậy. Tự nhận xét bản thân vào lúc đó <a href="https://confession.vn/13780-nguoi-yeu-chuyen-tang-thuc-pham-sach-vang-em-nghi-la-cai-gi-no-c/" title="thì" alt="thì">thì</a> mình thấy mình cũng… khá xinh, không cao lắm nhưng cũng đủ khiến cho nhiều tên phải nhìn theo. Và dĩ nhiên, mình cũng biết có nhiều anh chàng theo đuổi mình. Chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu mình không được cử vào TPHCM đi công tác. Mình gặp làm việc chung với hắn: một tên mập mập, kính cận dày cui, đôi khi hơi ngáo ngơ một chút và thêm toàn bộ đặc điểm mà những đứa con trai học kỹ thuật khác đa phần đều có, rất bình thường (nếu hong muốn nói là hơi luộm thuộm và xí trai một tẹo). Hỏi ra thì mới biết hắn bằng tuổi mình, cũng mới vừa tốt nghiệp (từ một trường cũng có tiếng ở miền Nam) và đi làm cũng chưa được bao lâu. Ấn tượng ban đầu của mình về hắn lúc đó chỉ được gói gọn trong 2 chữ: Giỏi và Bựa một cách kinh khủng khiếp! Sau cái tuần đầu tiên làm quen còn hơi bỡ ngỡ thì hắn “xung phong” đưa đón mình đi làm, cuối tuần thì chở mình đi tham quan Sài Gòn các kiểu, rồi cũng đèo mình sang thăm họ hàng trong Nam. Lúc đó mình và hắn đang có bồ hết, cũng đều là yêu xa cả nên hai đứa đi chơi cũng chả ngại ngùng gì nhiều. Kể ra thì tính mình và hắn cũng khá hợp, nếu trừ một vài điểm nho nhỏ có thể chỉnh được thì hắn đạt gần đến mẫu người lý tưởng của mình rồi. Được hơn một tháng thì mình về lại Hà Nội. Không lâu sau đó thì mình và hắn đều… chia tay, và chung quy thì cũng xoay quanh chuyện yêu xa cả!!! Mình thì buồn thật, nhưng nhìn sang hắn còn buồn hơn. Thời gian đó hắn trải qua cũng nhiều áp lực, lại mất đi người động viên an ủi nên đâm ra hoảng loạn. Hắn bắt đầu tâm sự với mình nhiều hơn, bộc lộ ra những góc yếu đuối của một đứa dường như chỉ biết vui vẻ, tạo ra tiếng cười cho người khác. Và rồi mấy tháng sau mọi chuyện cũng qua đi. Hắn bắt đầu “thả thính” mình, buông đủ lời ngon ngọt “dụ dỗ” mình vào Nam phát triển sự nghiệp ; còn mình thì chưa muốn xa gia đình nên không nghĩ đến việc đó nhiều lắm. Rồi mình đồng ý quen một anh chàng khác. Mình thì không nói hay lộ thông tin gì hết nhưng mà hình như hắn biết được hay sao ấy. Hắn bắt <a href="https://confession.vn/13320-thanh-xuan-cua-ban-co-gi-xin-chao-cac-ban-minh-la-mot-co-gai-sap/" title="đầu im" alt="đầu im">đầu im</a> lặng với mình, giữ khoảng cách… Và rồi, vào sáng một ngày mưa bão, mình kiểm tra mail thì mới biết hôm qua là ngày làm việc cuối cùng của hắn ở công ty. Hầu hết mọi người đều biết việc này trước đó, chỉ có mình là không biết gì. Lúc đó vẫn không hiểu chuyện thế nào, mình gọi cho hắn nhưng chỉ nghe được câu “Thuê bao quý khách vừa gọi…”, nhắn tin hắn cũng không trả lời. Đến khuya hôm đó thì hắn reply lại được vỏn vẹn một câu: “Tui có lý do riêng, đừng lo cho tui”. Sau lần đó thì mình cũng không còn nói chuyện với hắn nhiều nữa, chỉ biết là sau đó hắn có ra Hà Nội vài lần đi công tác nhưng tuyệt nhiên hắn chẳng bao giờ báo cho mình gì cả dù trước đó hứa hẹn khi ra sẽ gọi đủ kiểu. Mình với anh chàng mới kia cũng chẳng đi đến đâu. Sau đó mình cũng có quen thêm vài chàng nữa nhưng cuối cùng cũng chẳng nên cơm cháo gì được. Chẳng hiểu là do chán đời hay vì sao mà mình lại quyết định Nam tiến; và người đầu tiên mình nghĩ đến là hắn. Lúc mình báo tin mình chuyển vào đây thì hắn có vẻ vui và hớn hở lắm, giúp <a href="https://confession.vn/ai-i-ko/" title="đỡ mình" alt="đỡ mình">đỡ mình</a> ổn định chỗ ở, vẫn đưa đón mình đi làm đi chơi như lúc trước rất bình thường. Chuyện gì đến cũng phải đến, lửa gần rơm thì lâu ngày cũng cháy, mình và hắn bắt đầu hẹn hò. Đến đây thì mình khám phá ra kha khá điều thú vị về hắn (à mình biết mọi người đang nghĩ gì, nhưng không phải đâu). Vào thăm nhà hắn thì ôi thôi bằng khen giấy khen của hắn treo kín mấy bức tường, rồi vài ba món đồ mà hắn sưu tập… mà cái bất ngờ nhất đó là nhà hắn rất khá giả trong khi bề ngoài của hắn khiến không ai nghĩ như thế. Hắn cũng biết sáng tác thơ, biết chơi nhạc các thứ nữa. Trong một dịp đi chơi cùng mình với công ty (công ty cũ của hắn), hắn cứ để mình đi một mình với hội con gái rồi tách riêng làm cái gì đó ra vẻ bí mật lắm. Tối hôm đó thì hắn mới dẫn mình ra bãi biển, cầm cây đàn đi theo lên sân khấu đã được chuẩn bị từ trước và… ừ, cầu hôn mình. Câu trả lời của mình như thế nào thì chắc các bạn đọc đến đây cũng đoán được rồi hen! Về chung một thì cũng có nhiều vấn đề nảy sinh đôi khi làm mình với hắn cũng tranh cãi đôi chút. Nhưng ngoài vài cái tính xấu mà mấy anh làm kỹ thuật hay có thì hắn luôn cố gắng làm mình vui, lâu lâu lại tạo thêm tí bất ngờ nữa. Tính từ lúc biết mình thì hắn tốn gần 3 năm để tán đổ mình, thêm gần 1 năm rưỡi để mình chịu gật đầu, và đến nay thì cũng đã 2 năm mình dọn về ở cùng phòng với hắn. Sắp tới thì bọn mình sẽ chuẩn bị đón chào cô công chúa đầu lòng nữa hi hi. Tái bút: Thật ra mình viết cái confession này là vì gần đây mình thấy các bạn nữ kinh tế thường chê mấy bạn nam kỹ thuật khô khan khó khăn đáng ghét các kiểu, nhưng mình nghĩ nếu có duyên thì hãy thử cho các bạn ấy một cơ hội xem sao, biết đâu bất ngờ lại nợ nhau cả một đời. Và một điều nữa khiến mình viết bài này, là mình có một đứa em gái kết nghĩa vừa mới tốt nghiệp NEU đang rơi vào hoàn cảnh giống mình ngày trước. Hi vọng em sẽ đọc được và nếu cảm thấy có thể, em nên cho anh bạn béo kia một cơ hội chứ nhỉ. Chị là chị thấy anh ta cũng tốt, thương em, biết quan tâm và thú vị lắm đấy. Mong là hai em sẽ có duyên đến với nhau hén.