Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14958: Không đúng thời điểm, không hẳn là duyên phận mà chính ở tình cảm
Hình mô tả cho bài confession
#14958: Không đúng thời điểm, không hẳn là duyên phận mà chính ở tình cảm chân thành! Chị 33 tuổi rồi. Đôi lúc rãnh rỗi, chị hay lướt lướt đọc cfs trường mình. Cuộc sống muôn màu muôn vẻ, mỗi người là mỗi câu chuyện riêng. Chuyện vui, chuyện buồn, có những câu chuyện đầy hư cấu, chị vẫn thích đọc vì đâu đó có bóng dáng của mình năm xưa. Hôm nay, chị viết vội về câu chuyện của mình. Mong các bạn có cách nhìn lạc quan hơn về tình yêu, hôn nhân và cuộc sống. Năm nhất đại học, chị quen một anh lớn hơn tuổi. Là cũng bên nhau những ngày nắng mưa, buồn vui giận hờn có cả. Được hơn một năm thì anh ấy ra Hà Nội học tiếp cao học, chị ở lại SG cũng học cho xong ĐH. Xa nhau nhưng về phần chị vẫn cố giữ gìn tình cảm, không để nhạt phai. Rồi anh xuất hiện. Cử chỉ, hành động, anh không giấu nổi là mình thích chị. Anh còn gửi tặng chị bài hát trên Xonefm. Chị nói thẳng là có người yêu rồi, anh cũng ngừng tán chị. Một năm sau, chị đột ngột cao thêm cũng 10 phân. Người yêu chia tay với lý do kinh điển: “Anh muốn lo cho sự nghiệp trước đã”. Cứ như bấy lâu quen chị thì vì chị mà anh bỏ bê sự nghiệp ấy. Lúc đấy chị cũng buồn, buồn lắm, rồi nỗi buồn cũng mau qua, nhanh hơn người ta vẫn nghĩ. Một thời gian sau, nhiều anh theo tán chị cùng lúc. Một anh thiếu gia nhà thành phố bố làm to, một anh chủ doanh nghệp đồ gỗ nhỏ, một người là giảng viên ĐH. Toàn mấy anh đẹp trai, ga lăng và mỗi người đều có sức hút riêng. Đến thằng bạn thân thiết nhất từ thời cởi truồng tắm mưa cũng ngỏ lời “thôi mày lấy tao đi”, buồn cười, ai chứ nó thì không bao giờ. Rồi dù hơi muộn, anh cũng xuất hiện trở lại. Nhìn sơ <a href="https://confession.vn/chuyen-a-shipper-hom-nay-tao-goi-ship-ay-chung-may-a-cua-hang-thinh-thoang-nho-moi-goi-ship-ngoai-th/" title="qua" alt="qua">qua</a> so với ba anh kia thì anh không được khoản gì hết, người một mẫu trông kém sang, đi xe cà tang, đến câu nịnh gái cũng không biết nói. Nhưng bù lai thì anh cùng quê (chị thích người cùng quê hơn), trông cũng hiền lành tử tế, thế là chị cũng cho anh cơ hội, cũng nhắn tin, cũng gặp nhau vài lần. Dần dần, chị nhận ra anh có những thứ mà người khác không bằng hoặc không có. Đó chính là sự chân thành trong tình yêu và nhân hậu trong cuộc sống. Anh không nói đc những lời hoa mĩ, nhưng làm gì cũng luôn nghĩ cho chị trước. Việc lớn việc nhỏ, nhờ là anh giúp ngay, anh cũng không cáu gắt những lúc chị lắm lời và không kiểu em phải thế này phải thế kia, em như kia nhìn quê lắm…. Anh chấp nhận hoặc dung hòa được những tính xấu của chị, anh cũng tôn trọng thế giới riêng của chị. Kể ra thì anh cũng dại gái lắm, đi ăn thì nhường hết phần ngon, lâu lâu lại xách thứ này thứ kia qua cho chị. Nhà gửi vô hay ai đó cho thứ gì, chắc ảnh cho chị hết. Anh cũng thông minh lắm nha, về khoản này ba anh kia cộng lại cũng không bằng. Thế rồi, bọn chị yêu nhau. Thời yêu nhau kể ra dài dòng nhưng cơ bản là vui lắm. Cả hai đều đi làm nên chỉ gặp nhau được cuối tuần. “Ngày chủ nhât là của em, nhưng tối thứ 7 là của công ty anh”. Thế nhưng lâu lâu tối thứ 7, canh lúc ổng chuẩn bị vào nhậụ với công ty, chị lại gọi, bắt ổng chở đi xem phim, dạo mát. Nhìn cái mặt sùng sùng của anh mà chị vui gì đâu. Gặp nhau, lại kiếm chuyện chọc ảnh, chọc ảnh vui như chọc lũ con nít. Vài tuần, chị lại kiếm chuyện giận hờn, điều mà trước đây chị chưa từng làm. Ảnh ngu lắm, chị giân hờn vu vơ cũng đi năn nỉ, có khi bị bắt đứng ngoài dãy trọ vài tiếng. Chị thì nấu ăn ngon, cuối tuần hay rũ anh qua ăn cùng. Lâu lâu, chị cố tình thêm muối thêm đường vào phần của anh, ảnh ăn qua loa rồi cũng khen nức nở. Cái đồ dối trá. Từ ngày yêu nhau, chị thấy yêu đời, thấy mình ra trẻ hơn, cứ lo làm và chờ cuối tuần để được bên nhau. Tết năm đó, dắt nhau giới thiệu hai nhà. Ba mẹ anh mất sớm, anh sống cùng dì ruột và hai đứa em gái (một đứa con dì, một đứa em ruột anh). Nhà ngoại anh là gia đình gia giáo, lại là tập kết về nên chị cũng lo lắng lắm. Nhưng rồi ấn tượng ban đầu là anh có một người dì cũng là người mẹ tuyệt vời, hai con em gái sắc sảo nhưng cũng rất vui tính. Hồi đó nhớ là nó dám lườm chị vì cướp ông anh của nó. Họ hàng nhà anh cũng rất niềm nở, giống như xả được hàng tồn kho lâu năm. Còn anh qua nhà chị ngại ngùng ít nói. Chị dặn là qua nhà em nhiều anh lắm, chưa kể chú bác, mỗi người 1 ly là anh say đó. Anh cũng không dám uống, người lớn nói gì cũng dạ dạ. Chị ở nhà dưới lo lắm, thế này thì mất điểm rồi. Nhưng bù lại cũng biết làm gà, mổ heo... Lúc cả nhà ăn thì anh cũng nói chuyện nông nghiệp. Nhớ mang máng là bảo năm nay hạn, nói ba má chị nên trồng mè, trồng dưa, cuối năm mưa nhiều, nên mua thêm rơm trữ, nói chuyện nuôi bò sao cho lời… Kinh thiệt. Thế là màn ra mắt coi như cũng thành công. Hè 2010, hai đứa ngồi nói chuyện linh tinh thì lão dở giọng “Em không lấy anh thì lấy ai”. Nghe ngứa tai kinh. Thế là cãi nhau. Ổng bảo là biết trước đc tương lai đó, “tương lai là em chỉ đc cưới anh thôi”. Chị trề. Thế là anh gài kèo chị. Đang dịp world cup, mai có trận Đức với Serbia. <a href="https://confession.vn/13663-30-mung-1-mung-2-eu-bi-mang-sau-nay-lay-chong-chac-chan-se-chon/" title="Chị" alt="Chị">Chị</a> gọi hỏi mấy thằng bạn thì bọn nó nói bắt Đức đi. Thế là đồng ý chơi, nhưng chị phải là người bắt trước. Chị bắt Đức thắng. Anh mà thắng là hai đứa lấy nhau trong năm, còn thua cưới xin để mai tính. Anh cười, “mai Serbia thắng, chắc chắn thắng”. Thế không hiểu sao Đức lại thua thật. Định mệnh. Thế là anh xin nghỉ phép, nói chị cũng xin nghỉ vài ngày về làm lễ thăm nhà. Chị chưa muốn cưới, anh vẫn còn trẻ con lắm, chưa chín chắn, nhưng sao cũng đồng ý. Mọi chuyện tưởng êm đẹp thì thầy bảo không được tuổi, đúng hơn là đại kỵ. Bên phía nhà anh nhất quyết không cho, ba mẹ anh trước kia cũng giống như anh chị bây giờ, cũng bất chấp đến với nhau… Chị cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Anh bảo để anh lo, “cả đời này anh chỉ cho phép mình lấy em thôi”. Cũng hay thật, ổng bỏ làm, ở quê năn nỉ sao với thầy mà thầy chịu nói lại, lừa dì anh là mạng bọn chị khắc mà hợp, có cách hóa giải gì đó... Má chị cũng lo cho con gái lắm. Hôn nhân là chuyện cả đời mà. Má cũng dò hỏi nhà anh kỹ lắm, không phải chuyện giàu nghèo mà cách sống như thế nào. Rồi má chị đồng ý. Ba chị thì nói chị thương là được, nhưng chắp miệng lắc đầu đùa “có chút con gái mà gã trúng thằng rễ không biết uống”. Trước một tháng đám cưới thì nhà chị có giỗ, bọn chị tranh thủ về quê, cũng để đăng ký kết hôn. Bữa ấy, anh bảo cho anh uống nha. Chị thì đang vui, cũng ừ. Xong đám giỗ, còn người trong nhà ngồi uống tiếp. Hắn uống như chưa từng đc uống, đến nỗi ba vợ thì mửa đầy nhà. Ổng còn dám theo mấy ông anh vào quán karaoke ôm. Chị biết đc điên tiết. Cứ như vừa bị lừa đảo. Dọa trả rượu, khỏi cưới xin gì nữa. Anh cũng tỏ vẻ biết lỗi lắm. Hồi đó, chính má lại là người khuyên chị, nói anh chưa chín chắn nhưng thương chị chân thành, biết cách sẽ “khuyên bảo” đc. Chị cho hắn biết mùi giận dữ thật sự nó như thế nào, rồi cũng cho qua. Trước đám cưới một tuần, người yêu cũ tìm đến nhà gặp chị. Lúc đó cũng có chồng chị ở đó. Chồng chỉ mỉm cười và lịch sự về trước. Người yêu cũ xin chị hủy cưới đi, nói giờ anh ấy nhà ở Úc rồi,anh ấ vẫn thương vẫn muốn lấy chị, hứa đưa chị ra nước ngoài, sẽ lo cho ba má chị… Chị không ngờ con người như anh ấy có lúc lại mềm yếu như vậy, kiến chị cũng có chút động lòng. Nhưng cả con tim và lý trí chị đã lựa chọn rồi. Chị nói với anh ấy điều chị cần không phải là sự nghiệp của anh ấy mà là một người đàn ông sẽ ở bên chị hết phần đời còn lại, chính là người đàn ông mà anh vừa gặp… Hai lần anh đều không đến đúng thời điểm, cũng không hẳn là duyên nợ mà chính vì tình cảm chân thành của anh. Giờ thì cưới nhau cũng gần 8 năm rồi. Bọn chị đã về quê. Gia đình sống chung với dì. Dì thương chị lắm. Nhiều lúc không biết là chị làm dâu hay anh đang làm rễ. Hồi chị sinh đôi hai bé gái, má chị nuôi tháng đầu, sau là dì chăm hết. Dì xin nghỉ hưu sớm để chăm chị à cháu. Chị làm ở huyện, cách nhà gần 20km, thế nên bây giờ hai đứa đều do bà dì chăm sóc. Anh làm xa trong tận thành phố tỉnh lỵ, sáng 5h đón xe, tối lại về. Rèn giũa miết, la chửi cũng nhiều, giờ anh cũng đạt chuẩn chồng nhà người ta. Lo làm ăn, ngoài những lúc bắt buộc thì không nhậu nhẹt bê tha, phần nhiều thời gian rãnh là dành cho gia đình. Ổng xài cái cục gạch mấy năm, mà có Iphone ra mới là để dành tiền mua cho chị. Thấy tội, chị mua cho ổng một cái, anh cũng đem cho bé út. Đám tiệc chổ thân thiết là chở vợ đi cùng. Lâu lâu gọi cho bé út trong SG nói lựa mấy cái váy xinh xinh về cho chị mày. Lâu lâu xĩn, về cũng làm trò con bò, anh yêu em, vợ anh là nhất, cũng buồn cười lắm. Còn bình thường thì ngày nào chị cũng chọc đc anh. Ổng về phía nhà vợ, say vào mấy ông anh chị kể lại chuyện của chị lúc nhỏ. Về nhà kiểu gì anh cũng đem ra chọc, kiểu như có cơ hội vùng dậy đó. Mới hôm chị kia cảm, thấy ổng xách về hai con bồ câu, hỏi làm chi thì ảnh bảo mai đem lên công trường nhậu. Ai dè sáng dậy thật sớm, nấu cháo cho chị rồi mới đi làm. Sáng dậy thấy tin nhắn “em hâm lại cháo rồi ăn nhé”, muốn hết bệnh luôn. Già đầu, hói k còn nhiêu cọng tóc mà lễ gì cũng bày vẽ mua tặng vợ cái này cái kia, cũng không thua mấy thằng cu choai choai mới yêu. Nhiều lắm… càng nghĩ lại càng thấy thương. Vợ chồng cũng không tránh đc những lúc cãi nhau, nhưng anh đều là người chủ động giải thích hoặc làm lành, xong rồi thôi, chưa giận nhau quá 3 ngày. Chị sinh đôi hai bé gái, ổng mừng ơi là mừng. Hỏi ổng, anh ở với hai con em gái mà chưa thấy chán sao. Ổng bảo số ổng sinh là là nuôi gái. Ổng giành đặt tên luôn. Chị biết chắc một bé là lấy tên người yêu cũ của ổng, bé kia chắc cũng vậy. Thôi cũng kệ. Tên ở nhà anh đặt là Lina với Luna. Riết gọi thành Lulu, Lili. Mẹ đi chợ về, cứ Lulu Lili thì lon ton chạy ra như hai cún con. Hai đứa giống anh, đáng yêu lắm, mặt anh nếu con gái thì rất đẹp. Mà đang lo lớn lại lùn với hói như ổng thì tội chết. Hai đứa tính lại trái ngược. Li giống như chị lúc nhỏ, lanh lợi nhưng cũng lắm mồm. Còn Lu thì hệt như anh, hiền và tình cảm. Anh dạy con kiểu Nhật nên đứa nào cũng ngoan hết. Nhà chị chia làm hai phe: mẹ, cô hai, cô út một bên, phe kia là ba và hai con gái. Bà dì làm trọng tài. Ba mẹ có cãi nhau thì con Li nó bảo vệ ba nó còn hơn luật sự bào chữa trên tòa. Câu chuyện của chỉ dong dài quá rồi nhỉ. Tình yêu tuổi trẻ đậm sâu đến mấy mà chia tay cũng bình thường thôi mấy đứa à. Đừng quá buồn đau mà đánh mất cơ hội tìm được tình yêu đích thực của chính mình và của một người xa lạ nào đó. Yêu nhau là một chuyện, đến được với nhau lại là chuyện khác. Nó cần nỗ lực rất lớn từ cả hai phía. Sáng nay, chị nói chuyện với hai đứa bạn thân, bọn nó đều làm dâu những gia đình giàu có. Một đứa thì sống với nhà chồng không dễ dàng gì, một con thì sắp ly hôn vì chồng nghiện cá độ bóng đá. Buồn cho bạn, nhưng <a href="https://confession.vn/co-bao-gio-ban-cam-thayminh-ko-cho-chua-____________-tuquynguyen/" title="chị" alt="chị">chị</a> thấy mình thật may mắn. Đúng là chọn chồng thông minh không bằng may mắn. Cuộc sống nhiều khó khăn lắm chứ, nhưng với riêng chị, tối về nhà với gia đình nhỏ, những khuôn mặt, những nụ cười… mọi cực nhọc, buồn phiền cũng như tan biến hết. Cần gì nhiều tiền của, khi ở bên anh chị luôn cảm thấy bình an, vui vẻ và trẻ trung yêu đời. Giờ đây, chị mong sớm nặn đc một thằng cu, cho có đồng minh với mẹ. Chị cũng sẽ lấy tên anh người yêu cũ đặt cho nó! Hạnh phúc với chị nhiều khi đơn giản lắm, nó là cảm giác đến từ trái tim chính chúng ta chứ không phải nhận định của người khác. Mong tất cả chúng ta sẽ tìm thấy và giữ gìn đc hạnh phúc thật sự của mình nhé!