Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14816: LẦN ĐẦU ĐI CHĂM MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI Tôi là một đứa con gái
Hình mô tả cho bài confession
#14816: LẦN ĐẦU ĐI CHĂM MẸ CHỒNG TƯƠNG LAI Tôi là một đứa con gái ngành kỹ thuật - nam tính quá đà và rất thô thiển. Yêu một anh bác sĩ mới ra trường- thư sinh và nhỏ nhẹ cực kỳ. Chúng tôi yêu nhau từ lúc anh là sinh viên Y6 đến lúc anh bắt đầu làm việc tại một bệnh viện bên Gia Lâm. Tuy tính cách có vẻ trái ngược nhưng chẳng ngờ tôi lại kiếm được ông ny tâm lý, chăm chỉ, hết đi làm ở viện về lại tranh thủ đi dạy gia sư ôn thi đh, ông ý nhiều ước mơ, hoài bão lắm. Cuộc sống có vẻ khó khăn, ko thuận lợi hơn khi mẹ anh bất ngờ nhận được chỉ định nhập viện để mổ do thoái hóa cột sống, lệch đốt sống. Gia đình anh cũng là gia đình cả hai bố mẹ làm ruộng nên khá vất vả, đồng lương bác sĩ tháng đầu tiên phải dồn lại để lo cho mẹ chạy chữa. ( Gia đình cũng nhận được chỉ định này nhưng nấn ná lại, cố chịu đựng để xoay sở đủ kinh tế đã, nhưng lần này ko chì trệ được nữa). Từ ngày mẹ anh nhập viện, anh chạy đôn chạy đáo, được nghỉ trưa ăn cơm là anh cũng tranh thủ phóng xe từ Gia Lâm sang Trần Hưng Đạo chăm mẹ, mà đôi khi chỉ để chóp xem mẹ có ăn được gì ko, mẹ có đau không? lau mặt mũi, thay quần áo, bóp chân bóp tay cho mẹ đỡ mỏi... Có bố chăm mẹ nhưng anh vẫn không yên tâm, vẫn phải túc trực bên cạnh mới bớt lo. Một ngày <a href="https://confession.vn/12214-co-phai-minh-bi-thoi-mien-hay-dinh-1-loai-thuoc-nao-o-minh-k58-nhe-minh-bi-nhu-nay-tu-nam-ngoa/" title="của anh" alt="của anh">của anh</a> những ngày ấy là: sáng đi làm-> trưa sang chăm mẹ-> 1h30 lại vào làm-> 5h tan làm-> vào thăm mẹ-> đi dạy ở Cầu Giấy-> quay về viện ở lại chăm mẹ. Tôi thấy thương anh lắm! Vất vả, gồng gánh mọi chuyện. Tôi cũng muốn san sẻ với anh cho anh đỡ lo <a href="https://confession.vn/13771-lam-re-con-gai-neu-hoi-bi-kho-ay-binh-thuong-nhe-qua-nha-nguoi-y/" title="nên" alt="nên">nên</a> tôi cũng tranh thủ đi làm về là tôi lại chạy xe từ Trung Kính về 108 để chăm mẹ anh giúp anh. Ban đầu, hai bác còn ngại ngại nhưng thấy tôi hay sang giúp, hai bác cũng quý lắm. Tóc bác gái dài và dày, bác chẳng dám cắt vì sợ đi viện mổ mà cắt tóc lại đen đủi ra, nên tóc cứ rối bù ra. Tôi gỡ từng chỗ rối, rồi gội đầu cho bác gái, bón cơm, pha nước, thay quần áo lau người cho bác.... Những giây phút ấy, tôi ko còn phân biệt mẹ anh mẹ tôi hay gì nữa, không toan tính nổi điều gì, có lẽ 23 năm cuộc đời tôi chưa từng chăm ai mà hai chữ thương nặng chĩu đến vậy. Tôi hay vào quá, đến nỗi các bác cùng phòng bệnh lại tưởng tôi là con gái bác gái. Đòi xí phần làm con dâu hết. Anh cũng đỡ vất, mọi người vui vẻ, hai bác cũng có người <a href="https://confession.vn/10298-than-nhau-vi-1-quaram-va-gio-a-thanh-vo-chong-anh-voi-vo-anh-lay-nhau-cung-lau-roi-tu-hoi-moi/" title="vào" alt="vào">vào</a> nói chuyện động viên cũng phấn khởi. Bác gái sau ca phẫu thuật thành công đến nay cũng đã được về nhà. Mừng lắm. Sau bao nhiêu vất vả, tôi lại thấy anh cười, thấy chàng trai dịu dàng của tôi nở nụ cười thật tươi. "Người hạnh phúc nhất là người mang nhiều hạnh phúc đến cho người khác nhất", giờ tôi mới thấu được câu nói này. Anh tâm sự với tôi, rằng hơn bao giờ hết, trải qua khó khăn, anh mới biết, ai là người còn bên cạnh mình, ai là người quan trọng và quý giá với mình. Hơn bao giờ hết, tiền bạc, địa vị, không đổi lấy được sức khỏe mẹ cha. Liệu chúng tôi, sau bao nhiêu vất vả liệu có một cái kết ngọt ngào không?