Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14814: Viết thay em, cô gái nhỏ của tôi Ngày 18/6/2018... Đã 1 năm rồi,
Hình mô tả cho bài confession
#14814: Viết thay em, cô gái nhỏ của tôi Ngày 18/6/2018... Đã 1 năm rồi, từ ngày em ra đi, em thực sự là 1 thiên thần cô gái nhỏ ạ, chỉ vì cuộc đời lại không yêu thương em như cách em yêu thương. * Gửi cậu, bạn trai của thiên thần! Đã 1 năm rồi, liệu cậu còn nhớ đến cô ấy không, người con gái nhỏ đã vì cậu suốt những năm tháng thanh xuân. Tôi còn nhớ, cuối năm cậu lớp 12, còn cô ấy lớp 11. Cô ấy đã ngỏ lời với cậu. Cậu có hiểu không? Một người con gái cao ngạo, học giỏi, được mọi người quý mến, chả thua kém bất cứ ai lại chủ động lên tiếng ngỏ lời với cậu. Suốt những năm tháng trước đó, có lẽ cậu không để ý, nhưng cô ấy đã vì cậu rất nhiều. Những trưa nắng chói chang, chỉ vì một lời nhờ vả của cậu mà cô ấy đã đợi dưới sân trường suốt 2 tiếng đồng hồ. Cô ấy đã khóc rất nhiều rồi lẳng lặng <a href="https://confession.vn/13642-0h30p-ngay-30-tet-minh-la-nu-20-tuoi-va-hoc-o-mot-truong-trong-m/" title="đi vào" alt="đi vào">đi vào</a> lớp khi thấy cậu tỏ tình một cô bạn khác cùng khối. Cô ấy buồn vì cô gái kia thực sự không tốt với cậu. Cô ấy đã đạp xe rất xa chỉ để mua cho cậu quyển sách cậu nhờ tìm. Sau biết bao ngày ủ rũ, buồn bã, 1 ngày cuối tháng 8, cô ấy gọi cho tôi với một niềm hạnh phúc vỡ òa:" Chúng em yêu nhau rồi Ca ạ!". Tôi vui chứ, tôi hạnh phúc thay cho cô ấy. Và rồi 2 người yêu nhau. Nhưng. Thoạt nhiên trong suốt những ngày tháng ấy, tôi chưa hề 1 lần thấy cậu công khai mối quan hệ này. Cậu là 1 người hoàn hảo. Được nhiều người ngưỡng mộ và thầm thích. Có phải cậu không muốn mọi người biết cậu đã có người yêu hay không? Tôi biết cậu rất bận, nhưng một cuộc gọi hỏi thăm người yêu cậu cũng không có. Tôi biết, em tôi, tất cả đều chủ động. Tôi đã chửi nó quá ngu ngốc, nhưng cứ mỗi lần nó thực sự muốn buông thì cậu lại xuất hiện và cho nó thứ hi vọng nửa vời. Chắc có lẽ cậu chưa từng thấy dáng vẻ vội vàng, mặc dù bận bù đầu với đống bài tập nhưng chỉ cần cậu nhắn tin, nhất định cô ấy sẽ trả lời ngay lập tức. Cậu đã ở đâu? Ở <a href="https://confession.vn/chi-can-o-an-la-u-3/" title="đâu khi" alt="đâu khi">đâu khi</a> những cơn đau dạ dày của em tôi kéo đến ngày một nhiều. Cậu học y! Đúng. Cậu lo được cho những bệnh nhân khác, trừ em tôi. Cậu đi học xa, cậu nói cô ấy hay ghen, nhưng cậu không hề biết, những người con gái xung quanh cậu lúc ấy đã nói những gì với em tôi. Em tôi đã khóc rất nhiều, khi cô bạn học của cậu nhắn tin cho em gái tôi nói rằng cô ta thích cậu, cậu và cô ta rất hợp nhau, tất cả mọi người đều tưởng cô ta và cậu là một đôi. Cô ta còn khẳng định sẽ lấy đi cậu từ tay em <a href="https://confession.vn/mua-he-trong-toi-_______________-motchutcute/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a>. Vậy mà cậu lại chẳng ngần ngại quát mắng trách móc em tôi rằng đã đi quá giới hạn, can thiệp vào đời sống của cậu, ghen tuông, giận hờn vô cớ. Em tôi muốn một lần, được công khai, muốn một lần có 1 vị trí thực sự trong cuộc đời cậu. Nhưng cậu đã không cho nó được điều đó. Và rồi cậu biết không chàng trai, sau những trận đau bụng kéo dài và tần suất ngày một nhiều, em tôi đi bệnh viện, và được thông báo bị ung thư dạ dày. Nhưng thế nào? Cậu đã nói lời chia tay em gái tôi ngay trước ngày hôm đấy chỉ vì lí do không thể quan tâm, chịu đựng tính trẻ con, hay ghen tuông của em. Thứ bệnh quái quỷ hành hạ cô gái nhỏ ấy mỗi ngày. Tay cắm truyền, nhưng chưa một phút cô ấy rời tay khỏi điện thoại, trên màn hình là số của cậu. Sau những ngày chia tay, cậu vẫn tìm gọi cô ấy, những lần say vẫn nhắn tin cho cô ấy, vẫn làm cho cô ấy cười, cho cô ấy khóc như hồi 2 người còn yêu nhau. Cậu vẫn cho em tôi hi vọng và vẫn vô tâm như vậy. Đau đớn như thế, nhưng cậu thử xem đã một lần nào cậu đến thăm mà cô ấy không cố cười chưa. Cô ấy nói vì sợ cậu lo lắng. Nhưng có lẽ đã lo thừa rồi. Một ngày đầu tháng 6, cô ấy nằm trên giường bệnh, gọi cho cậu lần cuối. Nhưng, đầu dây bên kia không hề nhấc máy. Cậu, thực sự vô tâm. Nhưng cô ấy, lần cuối, đã cười:" Không sao! Chắc anh ấy bận thôi! Em ngủ nhé!" ... Thực sự đọc đến đây, nhiều người sẽ nói em tôi là một người si tình, dại dột. Nhưng mọi người không thể biết, cái cảm giác của việc cứ dập tắt hi vọng thì hi vọng ấy sẽ lại được nhen lên 1 chút, rồi lại tắt đi. Thiên thần à, anh biết em đã rất dũng cảm, yêu và dám yêu. 1 năm rồi, nơi đó chắc chắn tốt hơn nơi này, không có đau đớn và buồn bã. Hạnh phúc nhé, cô gái nhỏ!