Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14810: "Người ta đến với nhau vì duyên và ở bên nhau vì nợ". Phải
Hình mô tả cho bài confession
#14810: "Người ta đến với nhau vì duyên và ở bên nhau vì nợ". Phải chăng là như thế? Tôi và anh quen nhau qua zalo. Nói chuyện một thời gian thấy hợp nên hẹn gặp. Từ sau lần gặp đầu tiên ấy, chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn và thân hơn trước. Anh-người con trai hiền lành, chân thật. A lớn hơn tôi 7 tuổi. A xa quê, đi ở trọ, vừa học, vừa làm. Do anh học thêm một ngành khác cùng trường tôi, nên chúng tôi hay gặp nhau. Thỉnh thoảng đi trà sữa. Tôi-một cô gái tỉnh lẻ, ngoại hình bình thường. Mọi người nhận xét tôi cười dễ thương vì có 2 đồng điếu. Một thời gian sau khi nói chuyện và gặp gỡ, anh ngỏ ý nói thương tôi. Nhưng lòng tôi lúc ấy lại mang một hình bóng khác. Rồi tôi có người yêu. Tôi và anh ít nói chuyện, rồi dần dần ngừng hẳn liên lạc. Nếu có lỡ vô tình gặp nhau, tôi vẫn dường như không quen biết. Cứ ngỡ thời gian trôi đi, tôi và anh sẽ không găp lại nhau nữa. Tôi vẫn hạnh phúc với tình yêu của mình, còn anh vẫn phải tiếp tục với công việc của riêng anh. Sau gần 4 năm tôi và bạn trai yêu nhau, chúng tôi chia tay vì nhiều lí do. Tôi đau đớn, khóc lóc. Tưởng như mọi thứ xung quanh tôi sụp đổ. Bỗng một ngày, tôi vô tình gặp lại anh. Anh hỏi tôi ổn không? Thấy tôi gầy hơn trước. Chúng tôi hỏi thăm về cuộc sống của nhau. Anh nói trong suốt khoảng thời gian ấy, anh không yêu ai. Mặc dù trong lớp có nhiều người ngỏ ý với anh. Có những người dọn đến cạnh phòng anh để có cơ hội gặp anh hàng ngày. Cúng đúng thôi, người con trai tốt như anh, tuy không giàu có về vật chất, nhưng anh học giỏi và có ý chí. Nghe anh nói, tôi thực sự thấy cảm động. Tôi hỏi vì sao anh không yêu một người khác? Anh nói: "vì anh đã lỡ yêu em rồi!". Suốt thời gian ấy, anh chăm chút tôi từng chút một. Tôi ngại nhận lấy những món quà từ anh nên luôn từ chối. Bởi trong lòng tôi, nỗi đau về tình cảm vẫn chưa nguôi ngoai. Tôi sợ bản thân không có tình cảm với anh mà cố gắng yêu nhau, như thế là có tội với anh. Tôi ra sức lảng tránh. Nhưng càng tránh, anh lại càng quan tâm. Anh nói hãy để anh ở bên tôi như một người bạn. Anh mua đồ ăn lên tận kí túc xá cho tôi, mua thuốc khi tôi ốm. Quan tâm tôi từng chút một. Một thời gian dài sau đó, a nói: "Anh có thể là gì đó trong cuộc đoi em không? Anh đã chờ đợi em rất lâu rồi". Tôi cảm động, thực sự cảm động. Nhưng tôi từ chối <a href="https://confession.vn/10021-neu-anh-muon-ghen-voi-no-thi-bien-i-em-the-voi-cac-bac-cau-noi-nay-cua-gau-em-ca-cuoc-oi-nay-e/" title="anh một" alt="anh một">anh một</a> lần nữa, bởi tôi cần chắc chắn lại tình cảm của mình. Tôi yêu anh hay vì tôi cần một người khoả lấp? Tôi bắt đầu né tránh anh. Anh tìm đến kí túc của tôi. Tìm đên lớp tôi học. Thời gian ấy, có lẽ đã quá đủ đe tôi nhin nhận lại tình cảm của mình. Có lẽ, tôi yêu anh thật rồi... Sau rất nhiều năm đợi chờ. Anh vẫn hướng về tôi. Chúng tôi đang hạnh phúc với tình yêu của <a href="https://confession.vn/%f0%9f%a4%94%f0%9f%a4%94%f0%9f%a4%94-2/" title="mình" alt="mình">mình</a>. Tháng 10 tới, chúng <a href="https://confession.vn/12139-anh-la-sinh-vien-neu-cao-1m7x-ua-nhinhien-va-rat-than-thien-em-la-con-gai-cao-trung-binh-va-ma/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> sẽ chính thức về chung một nhà. Anh à...! Cảm ơn a-người chồng tương lai của em. Cảm ơn anh vì luôn yêu em, dù em không có gì đặc biệt cả. Anh nói anh yêu nụ cười của em. Em đẹp nhất khi em cười. Nhìn em, anh thấy bình yên. Vậy em sẽ cười với anh mỗi ngày nhé! Chúng ta sẽ cùng nhau sống hết quãng đời còn lại. Sẽ yêu nhau như vừa mới bắt đầu. Con của chúng ta rồi sẽ trắng trẻo, thông minh như anh. Và cười tươi như em. Cảm ơn anh vì tất cả-chồng yêu của em. Hôn anh!