Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14619: Cậu ấy của tôi..... Tôi viết cái này cho chàng trai năm 17 tuổi
Hình mô tả cho bài confession
#14619: Cậu ấy của <a href="https://confession.vn/115xx-viet-cho-mot-buoi-truc-buon-hoi-suc-1-can-phong-vi-nhu-cua-tu-than-buoc-qua-canh-cua-ay-cam-ch/" title="" alt=""></a> tôi..... Tôi. viết cái này cho chàng trai năm 17 tuổi của tôi, tôi cứ nhận thế mắc dù cậu ấy của quá khứ và cả hiện tại chưa bao giờ là của tôi, mãi mãi không phải là của tôi. Cậu có vô tình đọc được cfs này, cậu có vô tình nhận ra tớ, tớ biết cậu vẫn sẽ im lặng thôi, nhưng mong cậu hiểu đây là những lời tớ đã cất giữ rất lâu, rất lâu rồi, 3 năm đơn phương của tớ có khi nào là thành cả đời tiếc nuối? Tớ biết tớ tự mua dây buộc mình nhưng mà tớ đã rất nhiều lần cố gắng, thật sự cố gắng quên cậu vậy mà những câu chuyện ngày ấy lại cứ văng vẳng bên tai nhắc tớ nhớ về cậu. Nhắc về những khoảnh khắc ngọt ngào thầm lặng Tôi không biết phải kể câu chuyện của mình từ đâu, bắt đầu như thế nào tôi cũng không nhớ nữa. Chỉ là một ngày nắng đẹp trời cậu ấy xuất hiện ở đó trong những năm tháng cấp 3 kể những câu chuyện nhảm nhí, mà với tôi nó đáng yêu và hài hước vô cùng, để đến tận bây giờ khi lên đại học rồi, những câu chuyện đó tôi vẫn còn ghi nhớ. Năm đó tôi học lớp 11 tôi rất ít giao tiếp với các bạn cùng lớp, mãi mới có thể nói chuyện cởi mở một chút với người bạn nữ cùng bàn. Cậu ấy, lại là bạn thân của bạn nữ kia, giờ ra chơi thường hay xuống ngồi nói chuyện cùng nhau, những lúc như thế tôi sẽ giả vờ ngủ gục dưới bàn. Cậu ấy cứ ở đấy thao thao bất tuyệt về những câu chuyện mà tôi không hề biết những nhân vật trong câu chuyện đó là ai, nhưng mà có một sự thật là những câu chuyện của <a href="https://confession.vn/10048-thuc-ra-thi-khi-lay-vo-minh-bi-may-ba-thim-ba-co-dan-mat-rang-con-be-o-khong-phai-dang-vua-au/" title="cậu" alt="cậu">cậu</a> ấy nhảm không chịu được, nó hài hước và nó kiến tôi cười, thế nhưng chuyện nào phải kể cho tôi, có muốn cười thì cũng chỉ là âm thầm trong lòng. Để đến khi về nhà, tôi sẽ bất giác nghĩ lại rồi cười khúc khích một mình. Nhiều khi bà thấy tôi như thế thì hay nói tôi học nhiều quá nên thần kinh có vấn đề. Tôi thấy tôi cũng trở nên nhảm nhí dần từ đấy. Nhiều người sẽ nói chỉ là hay nghe kể chuyện thôi có gì phải thích đến thế, các bạn không phải tôi nên sẽ không hiểu được cái cảm giác khi có niềm vui đâu. Những ngày tháng đó tôi đã thực sự rất mệt, kiệt sức và cùng cực. Niềm vui lúc đó chính là món hàng xa sỉ vô giá với tôi. Cậu ấy lại chính là người ban phát thứ hàng hóa đó một cách vô tư, không lợi lộc. Con người cậu ấy đã khiến trái tim thổn thức, tôi cảm nhận được trái tim tôi đập mạnh hơn khi cậu ấy xuất hiện, tôi thấy 2 má nóng hổi khi cảm nhận được hương thơm của cậu ấy lan tỏa bên cạnh. Và bất giác tôi cứ nhớ về cậu ấy và những câu chuyện nhảm không thể nhảm hơn. Tôi đã rất ngưỡng mộ vì cậu ấy có thể trò chuyện rất vui vẻ với tất cả mọi người, cậu ấy khiến bầu không khí trở nên nhộn nhịp và tràn đầy sức sống. Chính sự hoạt bát, vui vẻ của cậu ấy lan tỏa cho tôi những suy nghĩ khác hơn, nó khiến tôi thay đổi, cố gắng để thay đổi. Những năm cấp 3 đó tôi đã cứ vậy mà len lén nghe cậu ấy trò chuyện với mọi người. Cậu ấy có thể trò chuyện vui vẻ với tất cả mọi người trừ tôi. Tôi cứ vậy theo dõi âm thầm lâu như thế. Đến khi học xong lớp 12 tôi cũng không muốn học đại học làm gì, nhà tôi cũng không phải dư giả. Tôi đã cố quyết tâm không học đại học, nhưng tôi nghe thấy những ước mơ của cậu ấy, nghe thấy những điều cậu ấy muốn làm ở đại học. Vậy là tôi đã cứ vậy cố gắng để đăng ký vào cùng trường với cậu ấy, vì cậu mà tôi đã chấp nhận sống thật chật vật, vất vả nhưng cũng nhờ đó mà tôi khám phá ra những chân trời mới, những lý lẽ sống khác hơn, những điều khiến cuộc sống của tôi thay đổi. Tôi biết thế nào là kiên trì, thế nào là chịu đựng, cảm nhận được cuộc sống khôn lương, khám phá những điều thú vị ở đại học và quen biết những người bạn mới. Cậu ấy trong mắt tôi chính là hoàn hảo nhất. Mỗi lần nghĩ đến cậu ấy là trong lòng tôi lại dậy sóng. Vậy mà tôi để lỡ, tôi để lỡ những ngày cuối cùng của cấp 3 im lặng không thổ lộ, tôi để lỡ những cơ hội khi trái tim mạnh mẽ muốn nói lời yêu thì tôi lại đắn đo. Tôi cứ lỡ hết lần này đến lần khác, đến khi cậu ấy xa tôi hơn, đến khi tôi cảm nhận được cho dù bản thân có cố gắng thì cậu ấy cũng sẽ không rung động nữa, tôi thật ngốc khi nghĩ mình quan trọng trong cuộc đời cậu ấy cho đến khi nhận ra sự thật, tôi thật ngốc khi nghĩ chỉ cần cố gắng là được. Vốn dĩ trên đời này không yêu chính là không yêu, không phải cứ cố gắng là được đối phương đáp trả. Nó nhắc tôi nhớ đến một câu nói "Đơn phương chính là ngọt ngào một chút thương tích đầy mình. Đoạn trường tương tư, đoạn sầu khổ". Tôi thấy bản thân cũng thật kiên trì, kiên trì chờ đợi 1 ngày cậu ấy chủ động nhắn tin, kiên trì chờ đợi cậu ấy thôi giả ngốc, kiên trì chờ đợi dẫu cậu ấy có lạnh lùng hờ hững. Tôi không biết bản thân thích cậu ấy có tạo thành gánh nặng cho cậu ấy hay không, chỉ biết là thương tích đã đầy mình tự mình đa tình tự mình khổ. Mỗi khi vô tình thấy cậu ấy đang cười cười nói nói với một bạn nữ nào đó, tự nhiên trong lòng tôi cũng sẽ nổi lên cảm giác ghen tỵ khó tả, nhưng mà tôi không có tư cách gì để nói, hết lần này đến lần khác tôi cứ vậy làm lơ rồi bước qua. Trong lòng thì giông tố một trời rồi. Tự nhiên có cảm giác bản thân thật vô dụng, thật sự rất vô dụng. Tớ đã rất nhiều lần cố gắng inb cho cậu chỉ để hỏi "Cậu đã đọc lưu bút tớ viết ngày cấp 3 chưa? Cậu có cảm giác gì không?" nhưng mà sau tất cả cố gắng tớ biết là nỗ lực thế nào thì câu trả lời cũng rõ ràng rồi. Nếu có thích tớ cậu cũng đã nói từ lâu, chứ làm gì phải khiến tớ tang thương như bây giờ Đây là chuyện tớ tâm sự vậy thôi, tại ngôn tình nhiễm vào trong máu nên không học khối D thì viết văn nó cứ bị ướt át như thế. Mọi người làm ơn có đọc rồi cũng đừng nói tớ bịa chuyện, tớ không bịa ra cái gì hết, nó là <a href="https://confession.vn/14320-to-co-1-nguoi-bo-nhu-the-bo-to-khong-uoc-lanh-lan-nhu-cac-ong-bo/" title="cảm" alt="cảm">cảm</a> xúc của tớ, chỉ muốn cậu ấy của tớ đọc được, chỉ là cơ hội nhỏ nhoi nếu có thể, lỡ như có thể cậu biết được