Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14610: TIỀN KHIẾN NGƯỜI TA HẠNH PHÚC NHƯNG CŨNG KHIẾN NGƯỜI TA RƠI NƯỚC MẮT
Hình mô tả cho bài confession
#14610: TIỀN KHIẾN NGƯỜI TA HẠNH PHÚC NHƯNG CŨNG KHIẾN NGƯỜI TA RƠI NƯỚC MẮT Nhà t khó khăn, cơ bản là vì nợ tiền từ hồi bố mẹ t xây nhà, mẹ t là trụ cột kinh tế chính của gia đình vì bố t bị tai nạn không kiếm được tiền nên t cũng ý thức tiết kiệm, nghĩ mọi cách kiếm tiền để đỡ đần bố mẹ. Hồi năm nhất, t có xin đi gia sư nhưng người t không nhận vì họ nói t trẻ, không có kinh nghiệm. Cả năm nhất, t phải phụ thuộc kinh tế vào mẹ t. Hồi năm nhất, t ở trong ktx trường t, nhưng không thích ở đông người. Đến năm hai, t chuyển ra ngoài trọ, mẹ t nghe tin t chuyển ra ngoài phải từ quê lên tận HN đi theo t tìm phòng trọ, chẳng hiểu hôm ấy ma xui quỷ khiến thế nào mà t lại dẫn mẹ t đi lạc xe bus, đến chỗ lăng Bác, lúc đấy mẹ con t lóc cóc bắt xe bus về chỗ t trọ. Mẹ t bảo t chụp ảnh cho mẹ t nhưng t gạt đi vì cái điện thoại chị họ thải cho t cùi quá, chụp không đẹp tí nào. Và t nảy ra ý nghĩ là sẽ cố gắng kiếm được nhiều tiền để đưa mẹ t đi thăm thú khắp HN, để mua được smart phone chụp ảnh cho mẹ t, cho bằng bạn bằng bè. Tháng đầu tiên chuyển ra ngoài trọ, t đã phải nhịn ăn, nhịn uống để...đóng tiền phòng trọ. Chúng m phải tưởng lại là ngày t phải ăn 1 bữa, vì đơn giản chủ nhà bắt đóng tiền đầu tháng, còn mẹ t giữa tháng mới có lương để gửi cho t. Thề! Cả tuần đấy t nằm trong nhà, không dám ra ngoài, cũng nghỉ học luôn vì...đói :v . Thề lúc đấy t chỉ nghĩ là ước gì mình vồ được ai đó giàu giàu để đỡ phải đau đầu chuyện tiền bạc, nhưng làm gì có ai, vì cơ bản là t xấu, ăn mặc quê mùa nữa =)) . Nhưng ông trời không tiệt đường sống của ai bao giờ, tự nhiên t vớ <a href="https://confession.vn/13445-mon-qua-tet-cho-bo-o-con-i-xe-cua-ai-the-ma-sao-lai-ve-gio-nay-b/" title="được mối" alt="được mối">được mối</a> gia sư, t phải đi 10km, ngồi trên xe bus 2h đồng hồ, ê hết cả mông chỉ để kiếm 100k. T cảm thấy t cũng mặt dày khi đến buổi đi dạy thứ hai, t đã xin phụ huynh ứng tiền cả tháng để vì t đang kẹt tiền và không ngờ phụ huynh cũng đồng ý, chắc nhìn bộ dạng đáng thương của t nên họ thương hại :v . Sau khi có tiền t mua đồ ăn rồi ăn như nạn đói 45 vậy, nghĩ lại giờ t vẫn còn cười khanh khách :v Rồi dần dần t cũng cân đối được tiền và cũng xin được chủ nhà giữa tháng nộp tiền, nên cũng ổn hơn. T chỉ nhớ đợt 20/11 về thăm cô giáo cũ, cô hỏi: "Sao mày đói ăn hay sao mà gầy dơ xương thế?". T chỉ biết cười, không nói gì. Rồi đến hè năm hai, t cũng đi làm thêm, t kiếm được kha khá, nhưng t kiếm được tiền t cũng phải trơ mặt và phải chấp nhận những điều khá là đau đớn (trong tinh thần thôi), nhưng cũng kiếm được kha khá. t mua được cái smartphone cho bằng bạn bằng bè, không những thế t còn dẫn mẹ t đi chơi HN được gần 1 tuần, đi thăm thú chỗ nọ chỗ kia. Từ năm ba đến giờ, thi thoảng t cũng nợ tiền mẹ để đóng học cái này cái kia, nhưng đến hè t lại đi làm thêm và kiếm tiền trả mẹ t bằng hết, còn đưa mẹ t đi du lịch chỗ nọ chỗ kia, mẹ t nói chung khổ cả đời rồi nên t cũng muốn làm gì đó cho mẹ t. Tiền t kiếm được không bất chính <a href="https://confession.vn/14228-o-ay-con-ban-nu-nao-yeu-nguoi-tre-ma-a-hoi-ko-toi-buon-qua-moi-n/" title="tí nào" alt="tí nào">tí nào</a> nhưng để kiếm được t cũng phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt. Có lúc vì vấn đề tiền bạc mà t với mẹ t căng thẳng với nhau, thậm chí có thời gian t bị trầm cảm nhẹ và stress. Nhưng mà t đã cố gắng mà vượt qua. Giờ ra trường rồi, cũng đi làm rồi, cũng giúp đỡ được mẹ t ít nhiều. Thật sự mà nói nếu bản thân không phải chịu đựng những đau đớn riêng thì không thể lớn <a href="https://confession.vn/14220chia-tay-vi-biet-vo-cau-chuyen-cua-minh-nghe-co-ve-hai-huoc-lam-m/" title="được" alt="được">được</a>. Không có tiền thì chắc chắn khổ còn có tiền chắc chắn hạnh phúc, nhưng có tiền vẫn hơn :)))