Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14550: "Đúng người, sai thời điểm, đau đớn đến tột cùng" Tôi và anh quen
Hình mô tả cho bài confession
#14550: "Đúng người, sai thời điểm, đau đớn đến tột cùng" Tôi và anh quen nhau bởi chữ duyên, xuất phát từ mối quan hệ bạn bè. Hơn một năm quen nhau, cũng dăm ba lần anh tỏ tình nhưng tôi đều từ chối khéo vì muốn tập trung phát triển sự nghiệp. Anh thương tôi, chân thành đến mức tôi có thể nhìn thấu được tâm can. Có lẽ vì vậy mà trong lòng tôi cũng có hình bóng của anh. Nhưng ở thời điểm đó, với đứa con gái mới ra trường được 1 năm như tôi, có công việc ổn định lại được sếp cân nhắc lên vị trí cao, thì việc từ bỏ Hà Nội để theo anh về làm vợ hiền dâu thảo thì không thể... Và rồi mọi chuyện diễn ra như một bộ phim buồn. Cận kề tết nguyên đán vừa <a href="https://confession.vn/co-y-thuc-trong-tinh-yeu-la-khong-tha-thinh-dao-mot-luc-ba-bon-nguoi-k/" title="rồi" alt="rồi">rồi</a>, anh lại hỏi tôi "tay em, để cho anh nắm có được không". Câu hỏi tôi mong chờ ấy <a href="https://confession.vn/10283-ngay-au-tien-em-gap-anh-la-sinh-nhat-anh-nha-anh-to-chuc-cho-anh-bua-tiec-cung-gia-inh-va-em-l/" title="lại" alt="lại">lại</a> xuất hiện đúng thời điểm ông nội tôi bệnh nặng, vào lúc tôi phải dành tất cả thời gian để chăm ông. Chẳng có tâm trí nào nghĩ về chuyện tình cảm, tôi chỉ lẳng lặng trả lời "anh cứ để mọi chuyện tự nhiên đi". Lúc ấy anh chẳng hề biết tôi đang xót xa thế nào trong những ngày cuối đời của ông, còn tôi lại quá vô tâm chẳng hiểu áp lực anh gặp phải từ phía gia đình. Mẹ anh đổ bệnh, bà muốn anh phải lấy vợ "gấp". Cái ngày ông tôi qua đời cũng là ngày anh quyết định cưới người con gái mới quen vẻn vẹn 1 tháng. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi chưa kịp khô nước mắt thì nó đã xong rồi. Tự dặn lòng coi như không có duyên phận và chẳng ai nói với ai câu nào. Thế nhưng người tính không bằng trời tính. Gần sát ngày cưới của anh, chúng tôi lại gặp nhau trong buổi hẹn với đám bạn chơi chung. Mặt đối mặt, nhưng chẳng dám nhìn nhau. Cảm giác thắt lồng ngực khi nhìn thấy điện thoại anh hiện lên 2 chữ "vợ yêu". Ngày mai anh lấy vợ mà buổi tối hôm ấy anh vẫn căn dặn tôi sau này phải sống thật vui vẻ, phải hạnh phúc thay cả phần của anh. Tôi biết anh là người sống có trách nhiệm nên sẽ không làm điều gì sai trái. Tôi thương anh vì chính tôi đã làm anh đau lòng đến thế, chẳng dám từ bỏ cái tôi để ở lại bên anh. Chúng tôi còn chưa kịp bắt đầu tình yêu thì đã phải coi nhau như người lạ. Tôi <a href="https://confession.vn/co-thay-vui-ko/" title="chỉ" alt="chỉ">chỉ</a> dám đăng lên timeline "Nhất định phải hạnh phúc đấy nhé". "Anh không thể hạnh phúc khi đó không phải em, nước mắt anh đã rơi. Bởi anh chỉ yêu em". Đó là dòng tin nhắn anh gửi cho tôi trong chính ngày cưới của mình. Người ta sẽ nghĩ đó là giọt nước mắt hạnh phúc. Chỉ có tôi và anh mới hiểu nó mặn đắng đến nhường nào. Đúng người, sai thời điểm, đau đớn đến tột cùng. Trách ai bây giờ, trách mình thôi...