Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14536: Chuyện hơi dài và mình dân kĩ thuật viết không được hay nhưng hoàn
Hình mô tả cho bài confession
#14536: Chuyện hơi dài và mình dân kĩ thuật viết không được hay nhưng hoàn toàn là tâm sự tận đáy lòng của một thằng thất bại chả bao giờ dám kể với ai.. cô ấy K56, mình trường khác và cô ấy học NEU. Cô ấy đến với mình khi mình đang trong giai đoạn khó khăn nhất của đời sinh viên : năm cuối. Vì nào là thực tập nào là toeic rồi đồ án tốt nghiệp, mình phải bỏ công việc làm thêm. Nên thời gian đó thực sự là mình rất "đói", nhưng cũng rất hạnh phúc - vì có cô ấy. Những lần cô ấy nấu cơm mang đến phòng cho mình, những bữa cơm cô ấy chờ mình đến muộn để 2 đứa ăn chung, những món lạ lạ cô ấy thích thử tay nghề và mình là chuột bạch, những lần cô ấy đi ăn với bạn nhưng vẫn nhớ mua đồ về cho mình xong chờ mình hàng tiếng dưới nhà... Cô ấy nói thẳng căng ra là rất lười, quần áo ngâm 2-3 ngày là bình thường, một mình nhịn ăn là bình thường, ra ngoài ăn mặc tuềnh toàng là bình thường, nhưng lại rất chăm nấu cơm cho mình ăn. Kỉ niệm của 2 đứa hầu như chỉ xoay quanh mâm cơm và...những trận cãi nhau. Ôi giờ mình giận chính bản thân của mình khi đó kinh khủng, luôn bất cần, chả mấy khi quan tâm cô ấy, và...kẹt xỉ. Mình có một cái tính là tiêu tiền của mình làm ra thì bạt mạng, làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, nhưng tiền ngửa tay xin mẹ thì tiêu thấy rất xót.. Vì nhà mình khó khăn, mẹ <a href="https://confession.vn/12484-tam-su-tien-20-10-may-hom-nay-troi-lanh-van-ve-co-han-ma-gio-qua-nen-tam-su-cung-moi-ng-1-chut/" title="mình" alt="mình">mình</a> làm ra đồng tiền rất cực khổ. Mấy năm trời tiền mình xin còn không bằng tiền năm cuối này nên mình rất thương mẹ. Bọn mình đã cãi nhau bao lần vì vấn đề tiền nong, nhà cả 2 đứa cùng nghèo, cô ấy cũng phải làm thêm bạc mặt ra. Mình thì quả thực rất thương cô ấy mà tính kiệm lời chả biết nói sao, chỉ im lặng thôi. Cô ấy cứ cãi nhau rồi mình im lặng cô ấy lại làm lành. Cứ thế cô ấy bảo sao em cứ phải chạy theo anh thế này?! Câu đó làm mình thấy có vấn đề rồi mà công việc cứ cuốn đi lại thôi.. Rồi mình cũng ra trường rồi đi làm. Có tiền chuyện cãi nhau không bao giờ xảy ra nữa, mình đã rất vui mỗi lần lĩnh lương dẫn cô ấy đi ăn và hạnh phúc khi nhìn cô ấy ăn ngon...Nhưng đó cũng là khoảng thời gian mình vô tâm nhất, mình quá mải mê với công việc và những mối quan hệ mới cộng với công ty mình cũng cách HN 30km. Chỉ khi nào cô ấy nói em sắp phát điên rồi mình mới lên với cô ấy, có hôm tối làm xong phóng lên sáng mai phải về sớm...chỉ để ôm cô ấy ngủ. Có thể các bạn sẽ hỏi sao mình vô tâm thế, chỉ đơn giản là mình nghĩ cuộc đời này chỉ lấy cô ấy làm vợ thôi, và mình mặc định cô ấy là người thân của mình rồi, và càng thân thì mình càng kiệm lời... Mình vẫn <a href="https://confession.vn/13520-cho-em-xin-y-kien-voi-a-cha-la-em-moi-xin-vao-lam-ke-toan-cho-01/" title="nhớ hôm" alt="nhớ hôm">nhớ hôm</a> đó là trung thu, cô ấy bảo em buồn quá a ơi, mình biết mà cố tình không đọc mess vì tối hôm đó có liên hoan với công ty, mình không thể lên với cô ấy được. Và đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời mình...cô ấy hôm đó đi chơi với người khác...Về cô ấy cũng khoe với mình là nay em đi chơi với "trai", mình thì chả thèm quan tâm vì mình nghĩ là đã khoe thế này thì sẽ chả có gì xảy ra đâu...đùng cái 2 tuần không nhắn tin, mình thấy thiếu vắng mới hỏi thì cô ấy bảo có người yêu mới rồi...ban đầu mình không tin đâu, tính tự cao tự ngạo không cho phép mình tin là cô ấy có thể bỏ mình yêu người khác, chỉ đến khi cô ấy cho mình xem tin nhắn của cả 2 mình mới thấy như bầu trời sụp đổ... Ngay lập tức tối đó mình set một buổi gặp mặt với thanh niên kia. Không phải cuộc gặp mặt giữa 2 người đàn ông đâu, không phải để dằn mặt hay để giành lấy tình yêu của đời mình. Mà mình chỉ tò mò xem thanh niên kia là ai, trông thế nào, tính tình ra sao mà có thể cướp em khỏi tay mình. Tính ảo tưởng sức mạnh lại vẽ cho mình một viễn cảnh đây chỉ là một người thế thân cô ấy nhắm mắt chọn bừa trong thời gian tới vì mình sắp sang Nhật làm. Cô ấy luôn mồm kêu ca em không thể yêu xa được mà. Chắc thế rồi. Nghĩ thế mình tự tin đến gặp và quả thực gặp thanh niên kia mình đã....rất vui và càng tin vào sự ảo tưởng kia. Vì thanh niên kia bằng tuổi mình, cùng trường mình, chả hơn mình cái gì trong khi còn thấp hơn và ngoại hình còn thua mình. Nói được 3 câu mình đứng lên đi về vì thanh niên kia nói chuyện kiểu khinh mình ra mặt. <a href="https://confession.vn/13591-1m48-chao-mn-a-em-la-nu-18t-va-khong-hoc-truong-minh-nhung-vi-qu/" title="Mình" alt="Mình">Mình</a> đi rồi cậu ta bỗng đuổi theo và nói mình từ giờ đừng làm cô ấy đau khổ nữa, wtf, bao nhiêu chuyện của 2 đứa cô ấy kể hết với thằng này, kể cả chuyện nhạy cảm. Em ơi đàn ông bây giờ chả ai quan tâm đến quá khứ đâu, e nghĩ hắn chấp nhận chuyện a với em ngày xưa thì hắn là soái ca bước ra từ cổ tích ak? Haizzz, mình nóng hết tiết cộng với việc em lo lắng cho hắn sẽ bị hành hung nên cho thằng bạn của cả 3 ra canh chừng làm mình thấy thực sự hẫng hụt. Trước khi về thanh niên kia còn tự tin cho mình 2 tuần để giành lại em làm mình càng cay cú. Cái gì của tao sẽ mãi là của tao, tao không rảnh để ganh đua với mày. Mình bỏ về nhà thằng bạn uống rượu và xin nghỉ làm luôn đến cuối tuần, đi cùng mình là thằng vệ sĩ kia. À nói luôn thằng vệ sĩ kia là một trong những thằng chơi thân nhất với mình và cũng là thằng giới thiệu cho em thanh niên kia, theo lời nó nói là để...tốt cho cả 2, wtf?!? Rượu vào thằng bạn mình nhìn mình mặt khốn nạn giọng lè nhè :"mày được hôn nó chưa? Thằng H nó được hôn rồi đấy!!" Mình cay nhưng không chấp thằng bạn mình vì trong chuyện tình cảm nó là một thằng ngu + nhiệt tình.Tối hôm đó cả nhà say rượu mình bỏ lên trần nằm một mình và mình đã khóc. Mình lúc đó chỉ giận em, cảm giác như mình bị cả thế giới phản bội ấy dù chuyện của bọn mình đã gặp vấn đề từ ngày mình về quê làm. Mượn rượu lại gặp tin nhắn của em tới, mình đã nói em chả ra sao, cho đến giờ mình vẫn ân hận vì những lời hôm đó... Bây giờ đây đã 8 tháng từ ngày hôm đó, đã chạy trốn đến một nơi rất xa được nửa năm, đã có những mối quan hệ mới, đã có những cô gái đến và chấp nhận con người của mình nhưng mình thực sự không thể mở lòng ra được, hàng đêm mình vẫn thức rất khuya, xem lại những tin nhắn cũ, những bức ảnh tươi rói của cả 2, vào tường của em xem em đang hạnh phúc thế nào. Ban ngày mình cố tỏ ra vui vẻ bao nhiêu thì đêm về mình lại thấy buồn lao đao bấy nhiêu. Mình thực sự rất, rất nhớ những bữa cơm hôm nào... Có một cô gái hỏi mình :"sao anh lại chọn cô đơn hả a?" Mình chỉ bảo :"Anh nợ người cũ..."