Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14528: "DÀNH TẤT CẢ THANH XUÂN ĐỂ THƯƠNG MỘT NGƯỜI" Tôi và anh gặp nhau
Hình mô tả cho bài confession
#14528: "DÀNH TẤT CẢ THANH XUÂN ĐỂ THƯƠNG MỘT NGƯỜI" Tôi và anh gặp nhau khi tôi học năm 2, sau một lần tình cờ tôi đi nhờ xe. Khi về anh lục tung fb của tôi để nt, anh nói anh yêu tôi ngay từ lần đầu tiên gặp nhau. Nhưng tôi không thích anh, vì anh hơn tôi 10 tuổi. Nhưng nhờ tình cảm và lòng kiên nhẫn của a mà sau 1 năm tôi đã chính thức nhận lời yêu anh. Gia đình anh rất quý tôi, anh hay dẫn tôi về nhà anh gặp mặt gia đình, bạn bè nội ngoại. Còn gia đình tôi khi biết tôi yêu anh thì không thích tôi yêu xa, không muốn tôi lấy chồng hơn nhiều tuổi. Tôi nói với bố mẹ nếu không yêu anh, tôi sẽ chẳng yêu ai nữa. Cuối cùng bố mẹ tôi cũng đồng ý, chuyện tình yêu của chúng tôi cũng giận hờn, cãi vã như các cặp đôi khác. Anh nói tình yêu của chúng mình cũng êm đềm nhỉ, may bố mẹ vẫn đồng ý. Khi yêu anh gia đình anh cũng muốn cưới tôi luôn nhưng tôi vẫn đang học nên anh đành chờ. Tôi học xong ra trường đi làm được gần 1 năm, chúng tôi có những bất hoà nhiều hơn. Anh thì đi làm xa, vô tâm với tôi hơn. Còn tôi đã không hiểu cho anh, hay giận hờn nhiều. Có lúc tôi giận quá chặn hết đt, zalo, fb rồi vài hôm sau tôi mới mở đt. Cứ thế, cứ thế, giữa chúng tôi đã có những khoảng cách vô hình. Tôi cũng nhiều lần chia tay anh, vì giận những chuyện trẻ con, anh đều bỏ qua ngoài tai hết. Đỉnh điểm là lúc tôi có nói động đến lòng tự trọng của anh, nhưng tôi vẫn nghĩ chỉ là nói cho sướng miệng thôi. Nhưng anh đã nói chia tay tôi, sau vài ngày anh nói chúng tôi có gặp nhau, lại bình thường như chưa có chuyện gì xảy ra. Tôi đã rất vui vì đã hơn 2 tháng chúng tôi chưa gặp nhau do cả anh và tôi đều bận. Sau ngày hôm đó về anh nói chúng ta chia tay đi, giữa anh và em có khoảng cách, anh cứ nghĩ sẽ cố gắng nhưng không thể được nữa. Tôi không tin, bao nhiêu lần tôi nói anh không hề đồng ý, vậy sao bây giờ lại vậy. Rồi anh nói anh có người khác, người ta không trẻ con, người ta có suy nghĩ khác tôi. Tôi đã shock, tôi bỏ ăn, suốt ngày chỉ khóc lóc khi ở nhà, đi làm trong tình trạng thiếu ngủ, mắt sưng húp. Tôi biết anh không hề có người khác, chỉ là tôi đã động đến cái "tôi" của anh. Cứ thế, tôi được biết anh có quen người mới, bằng tuổi tôi, công việc giống tôi, nhưng ngta có chí hướng giống anh. Tôi có níu kéo nhưng anh đều không chấp nhận, tôi giận bản thân mình, tôi đã không hiểu cho anh. Tôi nt anh chặn hết liên lạc với tôi. Sau hơn 2 tháng chia tay, tôi có nt lúc này anh đã bỏ chặn, anh nói là vì anh quá gia trưởng, bảo thủ chỉ quyết định theo ý mình, bây giờ thì không kịp nữa. Anh đã đưa người mới về ra mắt, hai gia đình đã nói chuyện rồi. Anh hối hận lắm, tôi chỉ biết khóc, tôi rất yêu anh và anh cũng vậy. "Anh hứa sẽ đưa em đi hết cuộc đời, mà sao không đưa được đoạn đường em đi" anh đã khóc khi hát cho tôi trong điện thoại. Tôi khóc vì anh đã không cho tôi cơ hội để tôi thay đổi, để tôi trưởng thành hơn, 2 tháng chia tay tôi mới biết mình là người yếu đuối đến thế nào. Tôi vẫn nt tôi sẽ chờ anh, nhưng anh nói tôi hãy tìm người khác tốt hơn anh, aNh không thể quay lại với tôi nữa, anh không thể làm mất mặt gia đình, họ hàng và làm mất mặt nhà ngta. Còn tôi, tôi cũng gặp gia đình anh, nhưng tiếc là gia đình tôi và anh chưa gặp nhau. Gia đình anh rất quý tôi, nhưng vì quyết định ở anh nên cả nhà phải theo anh. Vậy đấy, tôi cứ như người mất hồn, sau 4 tháng chia tay thì anh đã sắp cưới vợ vào 26/5 này. Tôi đã nghỉ việc công ty ở quê để lên công ty mới cách nhà anh 10km.Chúng tôi ở chung một thành phố nhưng cũng chẳng thể gặp được nhau, tôi ghét cô gái ấy, mặc dù cô ấy chẳng có lỗi gì, lỗi là ở tôi. Anh cưới cô ấy như để trả thù tôi , "trước tôi có nói, anh lấy đâu chẳng được vợ". Anh sắp cưới rồi, trong khi tôi vẫn loay hoay với nỗi đau này, tôi bị sụt cân rất nhiều, anh vẫn hỏi han tôi qua chị gái tôi để biết tôi co khoẻ không , nhưng hễ tôi nt cho anh thì nhận lại chỉ là những câu nói đau lòng. Tôi chỉ muốn nói với anh rằng, cuộc đời <a href="https://confession.vn/13929-ngheo-thi-khong-co-quyen-uoc-yeu-sao-ui-zoi-oi-con-nha-nguoi-ta/" title="này của" alt="này của">này của</a> em từ khi gặp anh đã thay đổi một chút, cho dù đến cuối cùng em phải chấp nhận rằng trên đời này thứ tình yêu sâu đậm nhất, thường không phải là thứ tình yêu cùng mình đi đến cuối đời. Em cứ ngỡ chuyện tình mình sẽ có tương lai, nhưng tương lai ấy em không <a href="https://confession.vn/10615-noi-o-bo-me-a-sinh-ra-con-va-nuoi-con-lon-khon-nha-minh-kho-khan-ngay-xua-nhieu-luc-mieng-an-c/" title="nghĩ sẽ" alt="nghĩ sẽ">nghĩ sẽ</a> như thế này. Anh nói anh sẽ mặc áo cô dâu cho em, nhưng bây giờ anh lại mặc áo cô dâu cho người con gái khác. Em biết phải làm sao để sống tiếp đây, người mình yêu thì không đến được, người yêu mình thì không ừ được. Chị tôi vẫn hay nói tình hình của tôi với anh, anh dằn vặt rất nhiều, là tại anh, giờ tất cả đã muộn, anh phải bước tiếp, anh phải chịu trách nhiệm về những gì anh đã làm dù là đúng hay sai. Còn tôi, vẫn yếu đuối, tôi ghét chính bản thân mình, giá như tôi mất trí nhớ, giá như anh cưới người khác mà anh yêu họ tôi sẽ bớt đau lòng như này. Bây giờ tôi chỉ muốn lên chùa, vì khi nghe những bài giảng đạo tôi mới thấy đầu óc tôi như được tẩy đi những suy nghĩ về anh, lên chùa chắc đầu óc tôi mới có thể an yên được, thành phố này đi đâu đâu tôi cũng thấy hình bóng tôi và anh. Tôi phải làm sao, tôi hận anh, nhưng vẫn rất yêu anh. Người ta nói, mất rồi mới biết là đau khi còn lại chẳng coi nhau ra gì. Tôi chỉ muốn chia sẻ với các bạn, để những ai đã, đang và sẽ yêu thì hãy nhường nhịn nhau, thông cảm cho nhau. Đừng như tôi, giờ hối hận thì cũng đã muộn màng. Nếu ai đã từng trong hoàn cảnh <a href="https://confession.vn/14310-inh-kien-ve-hinh-xam-minh-vua-chia-tay-nguoi-yeu-sau-2-nam-yeu-n/" title="giống tôi" alt="giống tôi">giống tôi</a> thì hãy cho tôi lời khuyên.