Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14503: Tình yêu không phải là chuyện của 2 người, đó là chuyện của 2
Hình mô tả cho bài confession
#14503: Tình yêu không phải là chuyện của 2 người, đó là chuyện của 2 gia đình, 2 dòng họ… Nó và a học bằng tuổi, cùng làng, học chung cấp 2 thì a vào nam sinh sống cùng anh trai, bố mẹ anh thì vẫn ngoài này. Vì cùng làng, học chung trường từ bé, nên giữa 2 đứa vẫn giữ mối quan hệ bạn bè. Cho đến tết năm 2015, anh về quê. A ngỏ lời yêu nó, sau 3 tháng, nó chấp nhận yêu anh bằng thứ tình yêu chân thành nhất của tuổi trẻ, ko vụ lợi, ko toan tính. Khi ấy, mỗi người một nơi, a thì học trong đó, nó thì học ngoài này. Thứ duy nhất khiến 2 đứa chấp nhận yêu xa trong gần 2 năm sinh viên chỉ là sự tin tưởng, sự cố gắng cho tương lại, cho công việc và luôn coi đối phương là tất cả. Sau khi nó ra trường, nó được nhận vào một trường cao đẳng để dạy học và ngôi trường đó lại ở đúng nơi mà nó muốn đến, đó là nơi có người đầu tiên nó yêu, và cũng là nơi nó muốn cùng anh lập gia đình - Sài Gòn. Lúc đó nó chỉ nghĩ một điều, rằng đây là dự định bấy lâu nay của 2 đứa, rằng nó ko thể tuột mất cơ hội này. Nó nghĩ đơn giản lắm, rằng sẽ ko phải yêu xa , sẽ không phải lo lắng về tương lai của 2 đứa nữa khi mà thay vì mỗi đứa một nơi thì bây giờ nó sắp đc gần anh rồi. Về 2 đứa, nó với anh, thực sự là một đôi. Nó, một đứa con gái tuy không có gì nổi bật, nhưng cũng không phải nhạt nhòa. Nó ưa nhìn, tính cách hiền lành. Một đứa con gái 23 năm sống trên đời luôn cố gắng sống tốt để được người khác nhìn nhận, luôn chăm chỉ để không phụ công bố mẹ nó. Luôn cố gắng phấn đấu cho tương lai, sự nghiệp của bản thân, mặc dù nó chỉ là một cô gái đi học ở tỉnh lẻ cộng với xuất thân trong một gia đình có hoàn cảnh ko mấy tốt đẹp. Và luôn chỉ yêu mình anh, hi sinh cho anh chỉ mong có được hạnh phúc trọn vẹn. Vì nó biết, hạnh phúc là thứ với nó xa xỉ đến nhường nào. Nó đã đi cùng anh từ khi anh chưa có gì, từ khi anh chỉ là cậu sinh viên chưa có việc làm ổn định nhưng có một ý chí kiên cường, luôn tự lập và cố gắng phấn đấu. Nhưng nó lại yêu anh vì điều đó. Nó nghĩ rằng cuộc đời này nó sẽ không thể yêu thêm người thứ 2 được nữa. Tình yêu của chúng nó cứ trôi qua như thế, đơn giản nhưng không bao giờ nhạt. Yêu nhau 3 năm, chúng nó không thường đưa nhau đi ăn những quán sang trọng và đắt tiền. Mà đơn giản chỉ là những quán vỉa hè, ăn hủ tíu hay chỉ là những món ăn vặt. Ngồi vẽ ra tương lai, là phải sống thật tiết kiệm, sau này sẽ có tiền lo cho đám cưới, mua nhà, mua xe,…, vì gia đình 2 đứa thực ra cũng không có. Nhưng những điều đẹp đẽ đó, đến bây giờ, nó mới ngộ ra, rằng nó không bao giờ chạm đến được. Chỉ là nó với anh không cùng một đạo. Anh là người theo đạo công giáo, một chàng trai ngoan đạo còn nó thì không phải. Chỉ là anh xuất thân trong một gia đình trọn vẹn, còn nó thì ngược lại. Nó và anh yêu nhau được nửa năm thì vấp phải sự phản đối của gia đình và họ hàng. Gia đình anh lo sợ anh lấy nó, sau này anh sẽ khổ, nó sẽ không chịu theo anh và sẽ bỏ anh bất kì lúc nào. Gia đình anh sợ xấu hổ, sợ người làng chê cười rằng con trai họ lấy một đứa con gái có xuất thân trong gia đình có bố mẹ ly hôn. Ngày nó gặp mẹ anh, mẹ anh không thèm nhìn nó lấy 1 lần. Ngày nó đi thăm cháu anh nằm viện, người nhà anh đã nói với nó rằng, 2 đứa có đến với nhau thì đến thôi, sau này sẽ không có cái đám cưới nào hết, và nó sẽ mang tiếng theo trai trước sự chứng kiến của anh. Anh trai anh gọi điện cho nó, nói nó bám víu lấy anh. Họ khuyên nó rằng hãy đi tìm một người tốt hơn, tha cho con trai, cháu trai họ. Nó khóc, nấc nghẹn ở cổ mà không nói thành lời, những điều bấy lâu nay nó suy nghĩ, chỉ biết gật dạ và ra về. Lần đầu tiên trong cuộc đời, lòng tự trọng của nó bị quật ngã, nó khóc, khóc thật to. Rằng cuộc đời này sao bất công với nó đến thế. Rằng ít nhất nó không được lựa chọn nơi nó sinh ra, thì hãy cho nó được lựa chọn hạnh phúc của mình. Từ khi nào, nhân cách con người lại được đánh đổi bằng 2 chữ “HOÀN CẢNH”? Và từ khi nào nhân cách con người lại được đặt ở vị trí cuối <a href="https://confession.vn/11080-co-bau-du-a-phong-tranh-va-ly-do-la-ay-minh-la-dan-h-mo-ang-lam-quan-ly-cua-mot-cong-ty-to-chu/" title="cùng khi" alt="cùng khi">cùng khi</a> chúng ta chọn lựa gia đình riêng cho mình? Nó không phải là một đứa không biết xấu hổ. Chỉ là nó kiên cường đến mức nghĩ rằng, bằng sự chân thành và phải đạo, nhất định đến một ngày bố mẹ anh sẽ nhìn nhận nó. Nó luôn tin cái họ cần là một người con dâu, 1 đứa em dâu, là nhân cách của nó chứ ko phải vì xuất thân của nó. Nó…thực sự sai rồi! Ngày chia tay, nó khóc nhiều lắm…Người con trai đứng trước mặt nó là người nó còn yêu rất nhiều. Nó không nghĩ được mình sẽ sống thế nào sau khi chia tay anh. Chỉ là nó nghĩ mình nên làm thế. Nó biết lý do anh không níu kéo nó, vì anh thấy nó đã khổ rất nhiều khi yêu anh. Và nó biết, anh cũng khó xử khi phải đứng giữa. Nó không trách anh, nhưng vẫn tham lam muốn anh nói nó đừng đi, rồi anh với nó sẽ lại cố gắng. Nhưng không, tình yêu của nó, đã đến lúc nên dừng lại rồi. Nó không muốn anh khó xử, không muốn trở thành một đứa con gái trắng trợn. Nó sẽ gói gém tất cả những kí ức đau buồn đó vào một góc trong trái tim, và mạnh mẽ như <a href="https://confession.vn/sang-mung-bar/" title="chính con" alt="chính con">chính con</a> người nó. Trong lúc viết ra những dòng này. Người con trai nó yêu đang chuẩn bị bảo vệ đồ án tốt nghiệp. Ngày mà nó mong chờ bấy lâu,ngày được thấy a hoàn thành ước mơ 5 năm của mình. Và còn vài ngày nữa thôi là kỉ niệm tròn 3 năm nó với a yêu nhau. Anh à! em không đợi được đến lúc anh ra trường để có thể đứng lên bảo vệ em rồi. Em xin lỗi, vì đã không nắm tay anh trong ngày anh tốt nghiệp, cũng không thể nào cùng a vẽ nốt ước mơ của chúng mình được nữa. 3 năm yêu a em không tiếc điều gì cả. <a href="https://confession.vn/11596-hom-nay-thang-ban-cung-phong-ve-nhin-mat-no-buon-mat-o-hoe-nhu-kieu-chay-nuoc-mat-ma-ko-khoc-u/" title="Anh đã" alt="Anh đã">Anh đã</a> từng nói em đã hi sinh cho anh nhiều rồi, anh sẽ không bao giờ phụ em. Em luôn tự hào vì điều đó. Em không phải người con gái hoàn hảo nhưng em đã yêu anh một cách hoàn hảo nhất phải không? Hãy trở thành một kiến trúc sư tài giỏi như anh vẫn ước mơ nhé. Hai chúng ta ai rồi cũng sẽ ổn thôi…. Chỉ là không biết đến bao giờ…. Hồ Chí Minh, ngày 17 tháng 5 năm 2018