Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14494: Năm 20 tuổi đáng ra là thời điểm thanh xuân tươi đẹp nhất, nhưng
Hình mô tả cho bài confession
#14494: Năm 20 tuổi đáng ra là thời điểm thanh xuân tươi đẹp nhất, nhưng đối với em, đây lại là những năm tháng chìm đắm trong đau khổ và tuyệt vọng. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc em còn nhỏ, cũng chẳng nhớ nỗi lúc đó em bao nhiêu tuổi, cũng không hiểu vì sao em lại có thể nhớ được mọi chuyện trong khi còn nhỏ như vậy và đây chính là nỗi khổ tâm đeo bám em suốt thời niên thiếu. Chắc mọi người cũng nghe <a href="https://confession.vn/13384-beo-co-phai-la-cai-toi-em-va-anh-ay-quen-nhau-qua-chatboxen-hien/" title="nhiều" alt="nhiều">nhiều</a> về việc trẻ em bị lạm dụng tình dục, và em là một trong số những nạn nhân đó, nhưng có một điều đó là không ai biết được chuyện này cả, kể cả gia đình của em. Lúc nhỏ mẹ thường đưa em sang nhà đó chơi và nhờ con trai nhà đó trông em hộ. Anh đó đã lạm dụng em nhiều lần, em không nhớ vì sao mình lại không nói với gia đình về chuyện này, mãi đến <a href="https://confession.vn/tai-sao-nen-biet-nhieu-thu-tieng-gethighhhh/" title="tận sau" alt="tận sau">tận sau</a> này em vẫn có cảm giác rất sợ và luôn né tránh người đó. Cũng không nhớ rõ nhưng có lẽ mọi chuyện kết thúc có thể là trước khi em vào lớp 1. Và một đứa trẻ con thì làm gì biết đến hai chữ ""trinh tiết"", cho đến một ngày, lúc đó khoảng lớp 7 hay lớp 8 gì đó, khi em nói chuyện với đứa bạn thân thì nó đã dạy cho em hiểu như thế nào được gọi là một người con gái trinh trắng và điều đó quan trọng như thế nào. Lúc đó em thực sự rất buồn và tủi thân, đến đây em mới ý thức được điều xảy ra lúc nhỏ là gì, những ngày tháng sau đó bao trùm trong mặc cảm và lo âu. Em rất ghét trí nhớ của mình, không ít lần em ước mình chẳng nhớ gì về quá khứ. Nhưng đó cũng chưa phải là điều làm em đau khổ nhất... Cuối năm nhất, em có người yêu, anh ấy là bạn học cấp 3, em thương anh ấy quên cả bản thân mình và em cảm nhận anh ấy cũng yêu em. Nhưng chưa bao giờ em thôi lo âu về chuyện quá khứ, em luôn đấu tranh tư tưởng giữa việc thành thật hay là im lặng. Em muốn cho anh ấy biết mọi chuyện sớm, khi tình cảm còn chưa sâu nặng để anh ấy có thể dễ dàng rút lui nếu không chấp nhận được điều đó, em không muốn anh ấy biết mọi chuyện quá muộn, sợ sẽ làm khó cho anh ấy. Và bí mật đó, bí mật mà ngay cả mẹ của mình em cũng không dám nói, em đã kể cho anh ấy nghe toàn bộ sau 2 tháng yêu nhau. Em còn nhớ rõ lời anh ấy nói: ""Anh đã <a href="https://confession.vn/10178-chao-cac-em-ha-noi-dao-nay-tro-lanh-roi-nhi-chi-la-k48-neu-chong-chi-k47-bon-chi-a-co-mot-quan/" title="đọc được" alt="đọc được">đọc được</a> ở đâu đó một câu chuyện tương tự như câu chuyện của em, và cô gái trong câu chuyện đó đã may mắn gặp được chàng trai yêu thương cô ấy hết mực, và anh muốn anh là chàng trai đó trong câu chuyện của em"". Không ngôn từ nào có thể tả nỗi niềm hạnh của em lúc đó, nhưng... sau bao nhiêu lời yêu thương, hứa hẹn, anh ấy cũng chối bỏ trách nhiệm, khước từ em rồi bỏ đi, với một câu nói mà cả đời này em không bao giờ có thể quên được: ""Anh không muốn em làm vật thế chân cho người khác."" anh ấy đã giấu diếm em mọi chuyện trong suốt thời gian yêu nhau, khi chia tay em phải gặng hỏi mãi, rất nhiều lần, đánh đổi rất nhiều mới được nghe anh ấy nói ra sự thật đó. Và gần đây em còn sốc nặng khi biết được anh ấy đem chuyện hai người đi kể cho bạn thân của anh ấy nghe, và còn rất rất nhiều chuyện khác mà em không bao giờ nghĩ đó chính là con người mà em từng rất thương, trao cả niềm tin, tương lai để bây giờ em nhận lại những điều đó.