Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14486: Khủng hoảng tuổi 30. Khi cuộc sống cứ phải quanh quẩn lo miếng cơm
Hình mô tả cho bài confession
#14486: Khủng hoảng tuổi 30. Khi cuộc sống cứ phải quanh quẩn lo miếng cơm manh áo vụn vặt thì sẽ chẳng còn chỗ cho việc thực hiện ước mơ... Chị cũng học NEU, ra trường đc 6 năm rồi các e ạ. Tiếc là giờ 30 đến nơi chị vẫn đang ở vạch gần như là xuất phát cùng các em mới ra trường. Hồi đi học chị cũng nhiều ước mơ, tham vọng lắm. Rằng thì mà là ra trường mình sẽ phải làm ở cty to to, phải thế nọ thế kia. Nhưng cuộc sống k giống cuộc đời, ra trường mất hơn năm thất nghiệp với chật vật đi làm thử chỗ nọ kia kia, xong lại nghỉ rồi lại vác hồ sơ đi xin việc. Đi làm toàn lương 3-4 triệu k đủ để nuôi bản thân chứ nói gì lo đc cho ai. Hết về quê lại trôi về Hà Nội, nói chung số cũng khá long đong vất vả. Thế rồi chị xin được vào 1 cty <a href="https://confession.vn/hoi-thoi-cac-ban-nu-nhe-3/" title="làm" alt="làm">làm</a> sale, trong thâm tâm chị cũng chỉ muốn làm 1 thời gian để giải quyết đc vấn đề thất nghiệp và túng tiền. Vì chuyên ngành của chị k phải làm sale, với lại nghề nay bất kể ai chịu khó tý cũng làm được. Thế mà chị cũng gắn bó sắp được sang năm thứ 4 đấy, lý do lớn nhất là vì tiền. Lương theo doanh số nên chị cũng trang trải được cuộc sống của bản thân mình. Công việc vất vả tốn khá nhiều thời gian, tính ra 1 ngày chị ngồi bên máy tính phải đến 10-12 tiếng, có hôm còn hơn. Bù lại lương dao động hơn chục đến hai chục. Sinh <a href="https://confession.vn/11074-em-la-nu-k55-cua-truong-e-hien-ang-quen-mot-anh-a-co-cong-viec-on-inh-chung-em-quen-nhau-cung/" title="ra con" alt="ra con">ra con</a> nhà nghèo cứ thấy có được tiền là lao vào làm hùng hục chẳng còn thời gian để trau dồi bản thân, học hành mở mang đầu óc. Bạn bè cùng khóa chị, sau vài năm nhảy việc chỗ nọ chỗ kia giờ người làm ngân hàng, người kiểm toán, kế toán các cty cũng có tiếng. Công việc ổn định và có tương lai. Nhìn lại mình, dậm chân tại chỗ, kiến thức học được không sử dụng cũng quên hết mà ngẫm nghĩ đến tương <a href="https://confession.vn/141-may-cai-thang-chia-tay-xong-oi-qua-la-may-cai-thang-ma-nhan-cach-k/" title="lai chị" alt="lai chị">lai chị</a> hoang mang quá, chả nhẽ cả đời cứ làm sale mãi. Chị lấy chồng giờ có 1 đứa con gần 2 tuổi, đang mua chung cư trả góp. Tất cả do chị gánh gồng hết. Chồng chị cùng tuổi, làm nhân viên quèn trong 1 cơ quan nhà nước, lương vài triệu bạc chỉ đủ nuôi thân. Được cái anh ấy ý thức được bản thân không kiếm được nhiều tiền như người ta nên cũng biết tiết kiệm, có nhiều thời gian chăm sóc con cái phụ việc gia đình để chị có thời gian cày cuốc trả nợ. Chị cũng đành tặc lưỡi con người không ai hoàn hảo, được mặt nọ mất mặt kia. Nhưng cũng nhiều lúc ngẫm nghĩ xa xôi 1 tý thấy tủi cho thân mình. Nhà người ta vợ lui về hậu phương cho chồng xông pha kiếm tiền gánh vác việc lớn, nhà mình thì ngược lại. Nếu chị có 1 nền tảng tài chính vững chắc 1 tý, không bị cơm áo gạo tiền, nợ nần đè nặng thì chị đã dũng cảm nghỉ việc để tìm 1 việc khác dù lương thấp hơn nhưng có tương lai và hơn hết được học hỏi phát triển, hoặc ít ra có thời gian để học tập thêm. Nếu 1 ngày chị không thể tiếp tục làm việc, thì tiền gốc lãi vay mua nhà ai trả, tiền nuôi con ăn học ai lo, chi tiêu sinh hoạt hằng ngày ở thành phố thì đắt đỏ. Công nhận sống ở thành phố chả sung sướng gì. Con người ai cũng sợ tuổi già. Sợ nhất là thời gian cứ trôi đi vùn vụt, năm này qua năm khác mình chả có gì khác hơn là thêm tuổi. Nhìn lớp lớp các bạn trẻ ra mới trường, năng động tự tin, dám thử thách, dám vấp ngã và dám chấp nhận thất bại lại thấy mình hèn hèn. Sóng sau xô song trước nếu mình cứ đứng im là sẽ bị xô dạt tụt về đằng sau. Biết rằng cuộc sống không nên cầu toàn quá nhưng những năm tuổi trẻ quý giá nhất lại cứ quanh quẩn với những lo toan vụn vặt mà thấy buồn ghê.