Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14476: Vợ tôi đáng trách nhưng cô ấy cũng rất đáng thương. Chúng tôi đều
Hình mô tả cho bài confession
#14476: Vợ tôi đáng trách nhưng cô ấy cũng rất đáng thương. Chúng tôi đều là đầu 8x, cùng học chung với nhau từ cấp 3 ở Hà Nội nhưng lên ĐH mới bắt đầu yêu nhau. <a href="https://confession.vn/14328-co-nhung-con-nguoi-chi-can-c-an-a-hanh-phuc-lam-roi-hom-nay-ngoi/" title="Tình" alt="Tình">Tình</a> yêu của thế hệ cũ chúng tôi giản dị, ngây ngô mà yên bình và đẹp đến lạ. Đó là những ngày tôi chạy chiếc xe cub 50 qua đón em đi ăn cốc chè, que kem rồi dạo bước ngắm phố phường. Tình yêu chúng tôi cũng hạnh phúc vô ngần vì được cha mẹ 2 bên ủng hộ. Tôi học Quân đội ra trường được bố xin thẳng vào bộ công tác, em học Ngoại thương, tốt nghiệp xin vào làm ở 1 ngân hàng lớn. Chúng tôi kết hôn sau đó 3 năm, được gia đình 2 bên giúp đỡ mua được 1 căn nhà ra ở riêng. Những năm đầu mới cưới là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của chúng tôi. Em xinh đẹp, dịu dàng và cũng rất đảm đang, tôi sau giờ làm luôn tranh thủ về nhà với bữa cơm ấm cúng gia đình. Sau hơn 1 năm, niềm hạnh phúc càng vỡ oà khi chúng tôi đón con trai đầu lòng, 2 bên nội ngoại vui mừng cùng hỗ trợ chúng tôi chăm con. 2 năm sau, chúng tôi lại đón thêm 1 cậu con trai đáng yêu, kháu khỉnh nữa. Sau 6 tháng thai sản, em đi làm lại và nói muốn tập trung cho công việc, những bữa cơm em nấu bắt đầu thưa dần, thay vào đó là những bữa cơm của cô giúp việc, 2 đứa con cũng được bà nội hay bà ngoại thay nhau chăm sóc. Chúng tôi cũng sắm 1 chiếc xe hơi cho cả gia đình để tiện việc đi lại. Em bắt đầu đi làm về muộn hơn, những buổi tiếp khách hàng, những lần tăng ca giúp em thăng tiến đã níu giữ em rời xa hơi ấm gia đình. Nhưng lúc đó tôi ngốc và vô tâm lắm, tôi chỉ đơn thuần yêu và tin vợ, tin vào hạnh phúc gia đình sẽ giúp em không sa ngã. Thế nhưng bất hạnh ập xuống gia đình tôi khi tôi vẫn đang u mê như thế. Em đã bỏ đi không một lời từ biệt, bỏ lại 2 đứa con thơ không thèm đoái hoài, mang theo toàn bộ sổ tiết kiệm, vàng và USD trong két sắt. Tôi về nhà nhìn ngôi nhà tan hoang, vẫn ngơ ngác không biết em đã đi đâu, không hiểu chuyện gì xảy ra. 3 hôm sau tôi đã có câu trả lời. Em bị truy tố vì đã biển thủ hơn 2 tỉ đồng tiền khách hàng gửi ở nơi em đang làm việc và bỏ trốn ra nước ngoài. Công an theo dấu em đến biên giới Trung Quốc, đi cùng 1 người đàn ông Trung Quốc. Tin em ôm tiền bỏ trốn ra nước ngoài với trai lạ như giáng 1 đòn nặng nề vào tâm trí cả gia đình tôi. Lúc này <a href="https://confession.vn/ay-la-1-cau-chuyen-buon/" title="tôi mới" alt="tôi mới">tôi mới</a> biết thêm em còn lừa cả bố mẹ tôi, bố mẹ em vay thêm mỗi nhà hơn 300 triệu để mua thêm 1 chiếc xe hơi để phục vụ công việc. Tôi suy sụp, nhục nhã, đau đớn và căm hận em, khinh bỉ người đàn bà ti tiện, lang chạ. Tôi đâm đơn ra toà xin đơn phương ly hôn và giành quyền nuôi 2 con. 3 bố con tôi dọn về nhà sống với bố mẹ và cho thuê căn nhà kia lấy thêm tiền sinh hoạt cho cả nhà. Tôi thương bố mẹ, 2 người đã già thêm cả chục tuổi vì gia đình con trai nay lại phải còm cõi chăm sóc 2 đứa cháu thơ mới dứt hơi mẹ. Nhưng thời gian sau, khi 2 đứa lớn hơn 1 chút, nhà tôi càng nhìn càng thấy đứa con trai thứ 2 không hề giống bên nội. Bố mẹ tôi yêu cầu xét nghiệm ADN cả 2 đứa. Kết quả đúng là chỉ có đứa đầu là con ruột của tôi, còn đứa thứ 2 không hề có quan hệ huyết thống. Tôi đau đớn mang kết quả sang nói chuyện với nhà vợ cũ, họ vô cùng xin lỗi gia đình tôi vì những chuyện con gái họ đã gây ra và xin đón nó về nhà nuôi. Tôi điên cuồng, đau đớn nhưng vẫn muốn trả thù, tôi không cho họ nhận con, nhận cháu và vẫn nuôi nó, nói dối bố mẹ là 2 đứa đều là con ruột của tôi. Sau 2 năm bỏ trốn sang Trung Quốc cùng nhân tình, khi đã tiêu hết tiền và bị nhân tình phụ bạc, cô vợ cũ của tôi về lại Việt Nam, ôm theo 2 đứa nhỏ. Cô ta lập tức bị khởi tố và bắt tạm giam, nếu gia đình đồng ý nộp lại tiền đã biển thủ cộng thêm tiền phạt thì sẽ được tại ngoại. Mẹ cô ta vì thương con, muốn nộp tiền để con đỡ khổ nhưng bố cô ta cương quyết không chịu, ông muốn con mình phải chịu trách nhiệm với mọi chuyện mình gây ra. Vợ cũ của tôi bị kết án 15 năm tù giam. Lúc này tôi mới được nghe từ chính miệng cô ấy, đứa con trai thứ 2 thì ra là con của 1 ông giám đốc công ty bất động sản, 1 khách hàng lớn và lâu năm của vợ tôi. Hoá ra em đã cho tôi mọc sừng khi chỉ vừa mới cưới được 2 năm. Còn bất ngờ hơn khi tôi biết được, đứa nhỏ thứ 3 của vợ là con của thằng đã lừa cô ấy trộm tiền qua Trung Quốc, còn đứa thứ 4 lại là của 1 thằng tàu khác, cô ta dan díu khi vẫn đang chung sống với thằng kia. Đó là lý do nó lấy hết tiền của cô ta, khiến cô ta phải mò về Việt Nam. Bố vợ cũ của tôi cũng sốc và uất hận khi nghe được chuyện, ông nhất quyết không nuôi đứa thứ 4 vì nó là minh chứng cho sự sa đoạ của con ông, mẹ cô ấy phải gửi nó ra nhà 1 người quen ở ngoại thành, mỗi tháng chỉ gửi được 2 triệu nên đứa nhỏ còi cọc, ốm yếu và rất nhút nhát. Vợ cũ <a href="https://confession.vn/chinh-toi/" title="của tôi" alt="của tôi">của tôi</a> sau mấy năm ở Trung Quốc lại thêm vào tù điều kiện khắc nghiệt, em phát bệnh bị liệt nửa mặt, từ từ bị ảnh hưởng đến liệt nửa người. Mẹ vợ tôi khóc lịm cầu xin chồng chi tiền bảo lãnh con nằm viện nhưng ông đã từ con và nhất quyết không cho. Bà gom góp toàn bộ tiền để dành lo lót cho em được đi khám chữa bệnh vài lần nhưng vẫn dưới sự áp giải của nhân viên quản trại, tay chân vẫn bị xích vào giường bệnh. Chứng kiến cảnh đó, mối tình đầu của tôi, người vợ đầu gối tay ấp thuở xưa phải trải qua bi kịch, đầu óc cũng không còn được minh mẫn nữa, tôi kiềm lòng không nổi mà rơi nước mắt. Tôi cũng đem 1 phần tiền để dành của mình, của thằng đàn ông nhu nhược này giúp em đỡ đau khổ được phần nào. Tôi đã hoàn toàn tha thứ cho cô ấy nhưng mẹ tôi thì không, bà cấm tôi dính líu đến em, bà cũng lạnh nhạt với đứa cháu thứ 2, đối xử bất công với nó vì có lẽ bà cũng tự đoán ra được. Tôi thương con lắm nhưng cũng không thể đưa nó sang bên ngoại, ông ngoại chắc chắn sẽ không nuôi nó mà bà ngoại hiện giờ cũng đã cạn kiệt về kinh tế rồi. Đợi 2 đứa nó lớn 1 chút, có lẽ 3 bố con tôi sẽ ra ở riêng, thằng anh sẽ chăm thằng em. Tôi sẽ cố gắng nuôi dạy chúng nó nên người, tôi đã làm khổ bố mẹ mình quá nhiều rồi.