Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
5 năm trước
#14412: trách nhiệm của một người đàn ông là gì? mình đang ngồi đây, viết
Hình mô tả cho bài confession
#14412: trách nhiệm của một người đàn ông là gì? mình đang ngồi đây, viết những lời này là vào lúc sáng sớm, anh sẽ chẳng đọc được đâu, vì anh không like trang này. mình viết dài chỉ để trải lòng, câu văn có thể cũng vì thế mà lủng củng, cũng chẳng biết dùng từ nào để nói hết sự trống trải trong lòng mình lúc này. anh vừa đi làm, cũng vừa dọn sạch đồ để muốn cách xa mình một thời gian, thực sự mình không biết một thời gian hay là mãi mãi nữa. chúng mình quen nhau trong một tình huống éo le. lúc đó mình có đang quen một người, khi mình đến nhà người ta ăn giỗ thì gặp cả <a href="https://confession.vn/10622-co-ban-nao-o-ay-co-co-nguoi-yeu-hay-kiem-chuyen-nhu-minh-khong-a-so-so-ra-thi-bon-minh-la-ban/" title="người yêu" alt="người yêu">người yêu</a> cũ của người ta ở đó, hóa ra hai người chưa dứt hẳn với nhau mà vẫn dùng dằng, vẫn có những cử chỉ thân mật đi quá giới hạn. cô người yêu cũ nghĩ mình là người thứ 3, còn mình thì chỉ biết đau lòng khi phát hiện ra hóa ra mình đã bị lừa dối nhiều. thế rồi mình lựa chọn từ bỏ. và cũng trong lần đó, mình gặp anh. biết chuyện tình yêu không rõ ràng của ba người hôm đó, mình vẫn còn nhớ anh đã nói trước mặt nyc của mình " nếu mày không giữ được thì tau giữ." cũng trong hôm đó, mình khóc, và anh đã dỗ mình, lau nước mắt giúp mình. sau đó thì cả hai cũng không gặp nhau, vì ngay từ đầu cũng chẳng ai có ý định lấy số giữ liên lạc. mình kết thúc hoàn toàn với nyc, còn anh thì vẫn đang đau lòng với chuyện tình của bản thân, anh yêu người ta, tưởng chừng hai người có kết thúc đẹp thì người ta lại từ chối anh, coi anh như anh trai. một thời gian sau, mình và anh tình cờ gặp lại, nói chuyện vui vẻ. sau đó thì có đi chơi với bạn bè của anh. anh bảo, từ khi quen mình, mọi nỗi buồn của anh tự nhiên biến mất, anh thấy rất vui. mình là người hòa đồng, lại biết cách cư xử, vẻ ngoài có chút dễ nhìn nên khá được lòng bạn bè của anh. khi ấy, mượn chút hơi men, anh nói với mình " em quá chu đáo, điều đó anh chưa từng gặp ở người con gái nào trước đây, làm anh cảm thấy không xứng đáng với em. anh cũng biết đoạn tình cảm này là không nên, nhưng anh không thể ngăn tình cảm của mình lại." anh ngỏ ý muốn có cơ hội quan tâm chăm sóc mình, nhưng mình chưa đồng ý, con người ta khi đã đi qua đau thương quá nhiều lần, sẽ có xu hướng rụt rè hơn trong tình cảm. khao khát được yêu thương, nhưng lại cũng sợ yêu thương quá vội vàng. anh vẫn bên cạnh lo lắng cho mình như thế. cho đến một lần, anh lấy đi cái lần đầu của mình, khi mình không tự nguyện. mình khóc, cảm giác hụt hẫng lắm. anh hứa, anh đã hứa sẽ chịu trách nhiệm với mình. mình khi đó có lẽ chưa sẵn sàng, nhưng lại chấp nhận ở bên cạnh anh. vì mình mong, người đầu tiên sẽ là người cuối cùng. thời gian đó, anh thất nghiệp. anh dọn qua phòng trọ ở với mình. mọi chi phí sinh hoạt, mình đều lo hết. mình cũng tránh nhắc đến những vấn đề như nghề nghiệp hay tiền bạc, vì không muốn anh suy nghĩ rồi buồn lòng. anh khi đó thương mình lắm, anh bảo mình quen anh thiệt thòi, còn anh thì lại đi ăn bám một đứa sinh viên đang nhận trợ cấp từ gia đình. mình chỉ biết động viên anh, hi vọng vào một tương lai tốt đẹp phía trước. gần đây, anh đã có việc làm. nhưng anh cũng thay đổi quá. anh hay cáu gắt khó chịu với mình. anh chê tính mình trẻ con làm anh mệt mỏi. anh đã không còn giúp mình lau nước mắt. anh để mình lại một mình khi mình buồn. mà theo như anh nói, là để mình học cách tự mạnh mẽ. mình ốm, anh <a href="https://confession.vn/chang-ai-lam-gi-cu-ngoi-khoc-nam-khoc-_/" title="hỏi" alt="hỏi">hỏi</a> qua loa rồi thôi, mình tủi thân thì anh bảo do thấy bệnh mình trong mức kiểm soát được nên anh không lo. mình trách anh vô tâm, anh khó chịu đẩy mình ra. anh không thích bị nhắc đến cái sai của bản thân, anh luôn muốn hình tượng của anh trước mặt mọi người thật tốt đẹp. anh thể hiện trước mọi người là chiều chuộng mình lắm, nhưng đằng sau đó, anh khác quá. và đỉnh điểm chính là tối qua. dạo gần đây mình sức khỏe không tốt. ăn uống hay bị ói. mà trước đây mình không bị như vậy. anh sợ mình có, nên đã kêu mình đi mua que thử, mình không muốn đi vì mình rất ngại mua những thứ đó, anh bảo đó là chuyện bình thường, nhưng anh lại ở nhà chơi game mà không đi giúp mình. mình cũng xuống nước tự đi. trước khi thử, anh có bảo nếu dính thì cưới. mình lo lắng, nếu mẹ mình biết sẽ giết mình chết. vậy là anh đưa ra hai lựa chọn, hoặc cưới hoặc phá. lần đầu tiên mình nghe từ phá từ anh. mình buồn, lỡ có thật, liệu anh có thực sự kêu mình phá không??? kết quả là không có. nhưng mình thì vẫn lăn tăn về những điều vừa suy nghĩ. anh thấy mặt mình không vui. anh khó chịu. mình nói lên suy nghĩ của bản thân. anh kêu mình nghĩ anh là thằng tồi. anh bực mình. anh cáu gắt. mình chỉ biết khóc. a đòi bỏ đi. mình nhịn để giữ anh lại vì trời cũng đã tối. và người ta bảo dù có cãi nhau đến đâu, một trong hai người cũng không được bỏ đi, một người đi, nghĩa là mối quan hệ không thể cứu vãn nữa. mình dù đang đau lòng, vẫn nén lại để giữ anh dù khi đó mình ôm anh, anh đã đẩy mình ra. tối đi ngủ, mình chủ động ôm anh trước, mong có thể xoa dịu sự bực mình trong anh để anh có thể từ từ bình tâm suy nghĩ lại. <a href="https://confession.vn/10469-ha-noimot-ngay-mua-toi-chot-nho-lai-vao-ung-cai-ngay-sinh-nhat-tron-20-tuoi-ngay-hom-o-troi-cu/" title="vậy mà" alt="vậy mà">vậy mà</a> sáng sớm nay, vừa tỉnh dậy, anh đã vội gom hết đồ để đi. đêm qua, mình đã xuống nước, anh không màng tới, anh vốn chỉ nghĩ đến cảm xúc của riêng anh. em đã nói với anh, anh cứ bực mình là thể hiện cái bực mình đó ra, không chút kìm nén, anh có nghĩ người nghe sẽ tổn thương không??? mình biết anh gom đồ đi, mình cũng không dậy giữ a nữa, vì mình mệt quá rồi. anh không nghĩ lại những gì tốt đẹp đã qua, anh chỉ trách móc những thứ khiến anh bực mình. tại sao mình lại phải dùng que thử, vì sức khỏe của mình có dấu hiệu không tốt, anh không để ý đến điều đó, chỉ thấy mình không có, anh yên tâm, không một chút lăn tăn xem sức khỏe mình thế nào. anh đi, không ngoảnh đầu lại. anh quên mất trách nhiệm của một người đàn ông trong gia đình là gì rồi. anh không thể là điểm tựa cho em, em thì chỉ đau lòng. anh hứa bù đắp cho em, anh cũng quên rồi. anh hứa sẽ giữ em, sẽ nắm chặt tay em, anh cũng quên rồi. anh quên, anh quên tất cả rồi. cha mẹ sinh ra yêu thương hết lòng, giờ đây lại để cho một người khác làm tổn thương. có đáng không? giờ đây, em chẳng còn mong chờ vào tương lai tốt đẹp của hai đứa nữa rồi, em có lẽ chỉ là đang chờ, chờ đến lúc em đau quá sẽ tự buông.