Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14361: CHIA TAY MỐI TÌNH 7 NĂM VÌ BẠN GÁI CHÊ MÌNH TRẺ CON Mình
Hình mô tả cho bài confession
#14361: CHIA TAY MỐI TÌNH 7 NĂM VÌ BẠN GÁI CHÊ MÌNH TRẺ CON Mình mới chia tay người yêu bằng tuổi, mối tình 7 năm. Yêu nhau từ khi mới đôi mươi tới giờ là 27 tuổi. Những ngày đầu yêu nhau thì ở độ tuổi ăn + ngủ + học + chơi nên tình yêu lúc đó vui vẻ lắm, trong sáng vui tươi chỉ suốt ngày chiều chuộng nhau. Tính mình là nam nhưng đôi lúc cáu kỉnh, kiểu cũng thích giận dỗi người yêu 1 chút chứ mình lại ít khi thể hiện tình cảm rõ ra bên ngoài, ít nói những lời sến sẩm mà thường hành động như ôm hôn. Bạn nữ theo cảm nhận khi đó yêu mình nhiều hơn, đó là 3 năm đầu yêu nhau. Từ năm thứ 4 trở đi thì khác, mình nhận thức được việc yêu nhau là sẽ lấy nhau chứ không phải yêu nhau kiểu chơi bời linh tinh mà là xác định tương lai cho cả 2. Mình thấy yêu cô ấy hơn nhiều lắm, yêu trọn con tim luôn ấy, luôn chiều chuộng, thương yêu hết mực (đi đâu làm gì cũng nghĩ tới trước, ăn gì ngon cũng nhớ tới để đưa đi, có lúc đi coi đồ thấy gì đẹp cũng mua tặng, miễn là cô ý thích). Lúc đó tuy bằng tuổi nhưng mình lại ra trường sau nên đi làm sau cô ấy nửa năm, thời điểm cô ấy kiếm được tiền rồi thì mình vẫn tiêu tiền của phụ huynh, rồi mình đi làm cả 2 cũng kiếm được tiền, tuy chưa nhiều nhưng gia đình 2 bên cũng khá về kinh tế nên nhìn chung đấy không phải vấn đề vì sau này phấn đấu thì cái gì cũng có hết thôi. Thế rồi chúng mình cứ yêu nhau như thế, có lẽ vì quá yêu nên mình luôn muốn gặp mặt bất kể lúc nào có thể trừ những khi 2 đứa bận làm hoặc bận việc, muốn hỏi thăm nhắc nhở (tính mình cẩn thận nên thường nhắc nhở cô ấy những chn nhỏ nhỏ như ăn uống, nghỉ ngơi), và vẫn luôn giữ thói quen chăm sóc ân cần, chiều chuộng đến tận thời điểm chia tay. Tụi mình cũng thường cãi nhau vài vấn đề, đôi khi có lúc giận dỗi vài ngày xong mình cũng chủ động làm lành vì cảm thấy tôn trọng mối quan hệ của 2 đứa, tuy nhiên thì nhiều khi cứ làm lành xong cũng chẳng nói về lí do nên mình cũng hay nói giọng giận dỗi là "e cứ như thế, chúng mình lại hay cãi nhau" và cô ấy lại ám thị trong đầu là e đổ lỗi mặc dù cũng nhiều lần e tự nhận thấy mình sai nên chủ động làm hòa, cô ấy cũng có lúc thấy sai thì sẽ chủ động làm hòa trước. Nhưng có những khi cãi nhau to, khi cả 2 cùng tranh luận về 1 việc khiến 2 đứa xung đột thì e luôn nói rằng "có vấn đề gì thì hãy nói ra, a ko hài lòng điều gì về e thì a nói ra đây và a mong e cũng thế để chúng mình giải quyết vấn đề chứ không phải cứ nói xong để đấy", vậy nhưng mỗi khi vấn đề đưa ra xong cô ấy cũng đồng ý theo quan điểm của mình nhưng lại theo kiểu chịu đựng, làm theo với suy nghĩ tránh bất đồng và lâu dần coi đấy là trách nhiệm. Năm ngoái, mình thấy cũng yêu nhau đủ lâu (6 năm) và tụi mình cũng xác định sẽ có 1 đám cưới thật đẹp vì cũng ra mắt 2 gia đình từ lâu rồi, gặp mặt đủ họ hàng. Thế nên mình cũng đám bạn thân của 2 đứa từ cấp 3 chơi với nhau đã 10 năm tổ chức buổi cầu hôn thật lãng mạn, mình thuê 1 chiếc homestay để chuẩn bị cho thật đẹp (bóng, hoa, in ảnh 2 đứa trong suốt 6 năm qua và 1 chiếc nhẫn) và tất nhiên kết quả là lời đồng ý khiến mình cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết, vui lắm vì mình ko phải người lãng mạn, mình làm vì đó là điều khiến người mình yêu thấy hạnh phúc. Đến thời điểm này khi cô ấy nói lời chia tay mình, cô ấy nói là đến giờ ko chịu đựng được nữa, rằng em gặp anh, hỏi thăm anh giống như tình yêu trách nhiệm, em chẳng cảm thấy nhớ nhung háo hức gì cả. MÌnh thấy rất nực cười, trong khi mình luôn đề cao việc nói thẳng chn bất đồng, cãi vã với mục đích để tháo gỡ, xây dựng mối quan hệ bền vững nhưng cô ấy thì lại giữ trong lòng, chiều theo em với suy nghĩ đang hy sinh? Như vậy có phải là ích kỉ, thiếu tôn trọng mối quan hệ này không? Cô ấy bất mãn việc mình đang làm (hiện mình nghỉ ở nhà bán hàng online), nói rằng 1 ngày diễn ra của anh chẳng có gì mới mẻ, em chẳng cần hỏi có thể đoán được a đang làm gì, cảm thấy mình thật trẻ con, quan tâm cô ấy như 1 đứa trẻ, chỉ loanh quanh mấy câu hỏi đó bao năm nay (em đi làm chưa, ăn uống gì rồi, đi làm bận bịu không....) mà không bao giờ hỏi em những câu như "hôm nay em thế nào", "đi làm ra sao" để cô ấy được nói, cho rằng mình quan tâm không như 1 người đàn ông. Thêm 1 chuyện nữa là mẹ mình có ý kiến là 2 đứa xác định lấy nhau thì cứ nghĩ tới việc có con rồi cưới luôn vì cũng 27 tuổi rồi, ba mẹ còn trẻ khỏe nếu chúng mày có con luôn thì ba mẹ còn chăm giúp cho được. Quan điểm của chúng mình là không muốn có con trước vì cũng chưa nghĩ tới, vả lại mình cũng nói là a muốn e đường hoàng về làm dâu chứ không phải mang tiếng "Chửa thì cưới" mặc dù gia đình mình rất mong cứ có con là gia đình đồng ý ngay. Cô ấy nghĩ là gia đình mình ép buộc phải có con mới cho lấy, đôi lần trong bữa ăn mẹ mình có nói bông đùa chn đó, mình biết vậy nên cũng không nói gì, còn cô ấy lại cho rằng mình không ra mặt bảo vệ cho cô ấy. Không tôn trọng ý kiến của cô ấy, trong khi ngay từ chn đám cưới ở thời điểm mình cầu hôn, mình cũng lắng nghe ý kiến "em còn nhiều việc muốn làm, như đi chơi hay đi du lịch với đám bạn độc thân trước khi lấy chồng vì sợ sau này không được làm nữa" thế là mình cũng thuận theo. Sau này chn có con mình cũng giàn xếp xong với gia đình, đồng ý không có con trước để cô ấy được đường hoàng. Nhưng rồi cô ấy nói rằng giờ e chẳng muốn nghĩ tới chn đó nữa, cho e thời gian để e xem xét lại chn lấy nhau. Mình thấy thế cũng cố gắng trì hoãn đám cưới, vì dự tính là <a href="https://confession.vn/11308-khong-biet-an-hanh-va-cai-ket-ang-nguoi-khong-biet-an-hanh-quanh-ta-ko-thieu-viec-vao-quan-an/" title="cuối năm" alt="cuối năm">cuối năm</a> 2018 cưới để cô ấy thảnh thơi. Thế rồi cứ vậy cứ vậy khoảng 3 tuần thì cô ấy nói chia tay mình, cho rằng mình không quyết đoán, không bảo vệ được cho cô ấy, không bản lĩnh, không có tiếng nói trong gia đình, vì chiều chuộng nhường nhịn bao lâu nay nên chẳng khi nào mình mắng nhiếc hay nặng lời, cho rằng mình ko lấn át được cô ấy và nói rất quả quyết "Anh không còn cơ hội rồi". Nghe xong mình cảm thấy mọi tội lỗi đều của mình vậy, và mình thực sự nghĩ thế nên cũng không níu kéo mà buông thôi, mặc dù rất bực vì tại sao mình vấn luôn tốt thế bao năm qua mà giờ cô ấy chẳng coi trọng, hay theo thời gian thì suy nghĩ của con người bắt đầu thay đổi ngay cả khi đã xác định lấy nhau cũng có thể cảm thấy chán ghét sự quan tâm đó, tại sao cho rằng nó là trẻ con nhưng 1 năm, 2 năm trước thì không thấy vậy? Yêu nhau 7 năm, biết bao kỉ niệm, không chỉ là sự quan tâm, chăm sóc, tình yêu, sự che chở, coi như tri kỉ, Vậy mà giờ nói rằng e cảm thấy a không quan trọng nữa, ko ưu tiên, ko thấy cần chia sẻ, ko gặp cũng chả nhớ, ko nói chn cũng ko thấy thiếu. Yêu lâu rồi, thấy không còn thú vị nữa, không còn hứng thú với nhau nữa à! Nghĩ rằng yêu đủ lâu thì cưới thôi, mình đã nghĩ hết viễn cảnh sau này cho cả 2 đứa rồi, chăm sóc nhau, gia đình nội ngoại 2 bên, rồi cuộc sống vợ chồng.. nhưng giờ thì sụp đổ toàn bộ rồi. Mình cứ quanh quẩn mãi câu hỏi này suốt nhiều ngày nay, liệu có đơn giản chỉ vì thấy chán yêu nên mới <a href="https://confession.vn/11786-ban-gai-ham-o-sale-la-con-nhe-ang-nay-me-minhgan-50-roi-van-ham-o-sale-sang-nay-page-co-ang-ba/" title="bỏ nhau" alt="bỏ nhau">bỏ nhau</a> hay còn lí do nào khác ở đây, lí do mà không bao giờ mình dám <a href="https://confession.vn/10455-22-tuoi-chua-co-nguoi-yeu-khong-biet-cac-ban-cam-thay-the-nao-chu-dao-nay-sap-ra-truong-roi-ma/" title="nghĩ tới" alt="nghĩ tới">nghĩ tới</a>!