Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14348: Trong cuộc sống ai cũng có lúc giàu có lúc nghèo, và cá nhân
Hình mô tả cho bài confession
#14348: Trong cuộc sống ai cũng có lúc giàu có lúc nghèo, và cá nhân từng người cũng vậy, gặp thời làm ăn sung túc có của ăn của để thì giàu, có người thì ăn chặn hối lộ bóc lột nhân dân mà giàu, còn những người nghèo không phải vì họ không biết làm ăn, thường thì người nghèo họ rất chăm làm và làm rất nhiều, họ rất cố gắng vào công việc chỉ để mong muốn phát triển hơn. Nhưng cuộc sống là thế, có người giàu thì cũng phải có người nghèo, người khá giả để cân bằng địa thế trong xã hội.. Nhưng không, trong số đó còn có những người tội nghiệp đi đâu cũng bị xua đuổi, hắt hủi mặc dù họ chả làm gì nên tội... để tôi kể cho mấy bạn nghe về câu chuyện giữa tôi và một bác ve chai tôi đã gặp... Tối <a href="https://confession.vn/13996-chao-cac-ban-minh-la-nam-25-tuoi-hoi-o-minh-co-tro-cung-1-ua-ban/" title="ngày" alt="ngày">ngày</a> 1.5 tôi đi làm về lúc này cũng 22h40.. trên đường về có đi qua cầu vượt, giữa đường đông người tấp nập đến lúc vắng người như hiện tại, bác ấy chỉ ngồi co ro 1 bên cầu, dựng chiếc xe đạp chất đầy ve chai và nhìn về phía đoàn tàu đang chuyển bánh đi xa... thấy vậy, tôi dừng xe đến hỏi : - " bác ơi, giờ này đã khuya rồi, sao bác không về với gia đình mà lại ngồi đây ạ, hình như bác đang có chuyện buồn? " Bác ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt đang rưng rưng nước mắt, khuôn mặt bác gầy nhom, những nếp nhăn trên mặt rất nhiều, chứng tỏ bác đã rất vất vả với cuộc sống hiện tại.. nín thin đc 1 lúc thì bác thở dài trả lời : - "không giấu gì cậu, trước đây tôi và vợ sống rất sung túc, phải nói là một gia đình khá giả, nhưng tôi có đứa con trai duy nhất cũng tuổi 22, vì không có việc làm nên ăn chơi sa đọa với bạn bè, vay nợ xã hội đen rồi lãi mẹ đẻ lãi con lên tới gần 3 tỷ, nhưng nó chả chịu nói, đến khi mấy người cho vay nặng lãi tới tận nhà làm loạn lên thì thằng con trốn mất, vợ <a href="https://confession.vn/11838-nhan-ngay-co-vo-sap-cuoi-cua-minh-oc-cho-nghe-may-bai-cfs-ve-chieu-cao-minh-cung-muon-chia-se/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> vì thương con mà bán nhà bán đất bán mọi thứ có thể để trả nợ nhưng vẫn chưa đủ, con tôi 1 tháng sau khi trốn thì bị bọn đấy tìm ra và dọa sẽ giết nếu không trả nợ, quá sợ hãi nó đã nghĩ quẩn treo cổ trong đêm.. 1 tuần sau thì vợ tôi quá phiền muộn mà đau ốm rồi chết, tôi sau khi an táng cho cả 2 mẹ con thì cũng mất nhà, mất đất, mất tất cả, xin việc ở đâu họ cũng không cho vì nói tôi dính líu tới mấy vụ nợ nần nên sợ liên lụy, thành ra tôi phải đi nhặt ve chai kiếm sống qua ngày, hôm nay là 1.5 đúng ngày vợ tôi mất năm ngoái mà tôi không có lấy nổi 100 nghìn để mua đồ cúng cho mẹ nó và con, tôi thấy bản thân <a href="https://confession.vn/10864-chu-nhat-tuan-sau-anh-lay-vo-chung-ta-gap-nhau-tren-giang-uong-ai-hoc-luc-o-em-19-con-anh-26-k/" title="mình vô" alt="mình vô">mình vô</a> dụng, cũng muốn vứt bỏ tất cả mà chết để gặp lại vợ con" Nghe kể vậy tôi cũng suýt thì khóc vì thương cho số phận của bác, nhưng tôi cố kìm lại cảm xúc vì nếu tôi khóc, bác cũng sẽ khóc theo, có khi lại nghĩ quẩn làm liều.. nhìn bác hiền lành chất phác, mặt bác ánh lên vẻ phúc hậu mà không phải ai cũng có, tôi liền hỏi 1 cách từ tốn : - " thế bác đã ăn gì chưa?" - bác lắc đầu đáp nhẹ nhàng " tôi chưa, tôi ngồi như vậy từ 7h tới chừ thì lấy chi mà ăn, người đi đường ai cũng nhìn tôi với ánh mắt coi thường, không ai thèm hỏi tôi lấy một câu giống như cậu đây" - "thế bà con người thân bác đâu? Sao họ không giúp bác chỗ ở hay bữa cơm?" - "cuộc sống là rứa thôi cậu ạ, lúc mình có tiền trong túi thì bạn bè nhiều lắm, lúc mình hoạn nạn tất cả đều quay lưng, có nhiều người thân tín họ chỉ giúp cho bữa ăn thôi chứ không dám cho mình ở" - tôi mập mờ hiểu được ý bác, liền mời bác đi ăn nhưng bác chỉ lắc đầu, nói kiểu gì cũng không chịu đi, chỉ muốn ngồi 1 chỗ nhìn tàu, nhìn người, nhìn cây cối, nhìn trời nhìn mây, nhìn mọi thứ.. cách đó 2 cây số có quán bán bánh tráng nướng họ vẫn chưa nghỉ, tôi phóng xe thật nhanh mua ngay 3 cái cho bác, lúc đưa thì bác cảm ơn rồi lại nhìn về phía tàu chạy, trước giờ tôi gặp rất nhiều người nghèo, nhưng bác đây có lẽ là người khó khăn nhất mà tôi biết.. lúc chào bác ra về, chạy xe mà lòng nặng trĩu, nghĩ vu vơ nhiều thứ.. tại sao trên đời lại có nhiều người khổ như vậy? Tại sao cuộc sống lại bắt họ phải vất vả đủ điều vậy? nhìn những người như vậy thật sự tôi cầm lòng không nổi, chỉ ước sao cho trên đời này không có ai phải vất vả đủ điều như người mà tôi đã gặp tối nay..