Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14337: CHÉN RƯỢU ĐẮNG VÀ BA THẰNG BẠN Tôi gặp lại một người bạn, nó
Hình mô tả cho bài confession
#14337: CHÉN RƯỢU ĐẮNG VÀ BA THẰNG BẠN Tôi gặp lại một người bạn, nó theo công trình lên Thái Nguyên làm việc. Chúng tôi hớn hở gặp nhau như đứa trẻ được mua đồ chơi mới. Bạn cũ đã lâu không gặp...phải rồi, đã hơn 8 tháng mới gặp nhau, vì Tết năm ngoái nó ở lại đi làm không về nhà. Chúng tôi thấy nó dài quá... Dạo này khỏe chứ ! Chúng tôi vỗ vai nhau, bắt đầu những câu hỏi thăm. Người nó gầy đi nhiều hơn trước đây, bệnh đau dạ dày theo nó mấy năm.... Hôm nay nhất định phải say, chắc những bữa thế này chỉ đếm trên đầu ngón tay, nó tranh thủ ngày nghỉ hôm nay vì mai đến ngày trực tại công trường, nó không có nghỉ lễ, nó bảo đi làm mấy ngày này kiếm thêm được mấy đồng, vậy cũng tốt. Say rượu, nó kể chuyện. Những câu chuyện nó không biết nói cùng ai, nó bảo vì nói chuyện với tôi nó thấy thoải mái, nó nói thật lòng <a href="https://confession.vn/11557-chao-cac-ban-minh-la-mot-vv-tddc-sap-toi-se-tham-du-sea-games-29-the-e-hieu-minh-la-vv-inh-cao/" title="mình" alt="mình">mình</a>. Ừ thì hơn 10 năm là bạn với nhau, cũng xem là hiểu nhau rất nhiều. Cô gái nó yêu, cùng quê, cùng hoàn cảnh , quen nhau từ lúc học Cấp 3, rồi thi Đại Học 2 đứa cùng ước mơ vào Neu. Nhưng chỉ có bạn gái đậu, nó trượt, năm cuối cấp Bố nó bệnh nặng do lao động trong môi trường độc hại, nhà nghèo càng nghèo, tâm trí nó không tập trung. Những ngày chờ điểm thi, vừa chăm sóc Bố vừa chờ kết quả, nó biết nó không đủ điểm đậu. Nó suy sụp rất nhiều. Rồi nó quyết định lên Hà Nội đi học nghề, vừa học vừa làm thêm phụ gia đình, vừa bên cạnh chăm lo cho người yêu đi học, nơi ăn chỗ ở, cả 2 đều rất khó khăn nhưng nó luôn hy vọng về tương lai tươi sáng. Tao thấy cần cố <a href="https://confession.vn/11024-t-co-1-ba-chi-cung-khong-han-la-than-chi-la-chi-e-thi-thoang-8-chuyen-hoi-han-nhautruoc-ay-moi/" title="gắng nhiều" alt="gắng nhiều">gắng nhiều</a> mày ạ. Ngày đó nó nói với ánh mắt sáng trong, nó làm rất nhiều việc để có tiền, gia đình với người Bố bị bệnh, người Mẹ già, đứa em còn nhỏ và người yêu. Họ là tất cả với nó. Nhấp hết chén rượu đầy, mắt nó đỏ hoe, nó tiếp tục kể chuyện. Năm thứ 3 xa nhà, nghe tin Bố nó bệnh nặng không qua khỏi, nó giấu nhẹm nỗi đau lo hậu sự cho Bố, người yêu nó đến một lúc rồi đi nhanh..... thời gian sau trở lại Hà Nội, nó linh tính có điều gì đó không ổn. Bắt đầu hút thuốc, nó nhiều đêm trắng vì khoản nợ lớn từ đợt Bố bệnh, vì tình yêu mong manh mà nó dành tất cả niềm tin vào đó. Cố gắng níu giữ nhưng không thành, nó lại giấu nỗi đau vào sâu. Người yêu thay đổi, ước mơ tan vỡ, một đứa con trai 21 tuổi lúc đó chẳng có gì ngoài đôi bàn tay với những trách nhiệm trên vai. Thời gian sau nó kết thúc tình yêu trong cay đắng. Bao năm bên nhau chẳng còn lại gì. Tôi không gặng hỏi, chỉ cùng nó uống rượu sau khi nó bảo muốn uống rượu. ........ Một lần, nó làm công trình trên đường bộ, tiếng máy nổ, tiếng đục khoét bê tông ồn ào át hết tiếng còi xe. Nó mặc đồ bảo hộ kín mít không nghe thấy gì, chỉ có đôi mắt lộ ra đủ nhìn, vừa nóng vừa ngứa ngáy rất khó chịu, nhưng rồi cũng thành quen. Nó bị tạt vũng nước vào người. Vài chiếc xe đi qua, nó đang lau quần áo bị ướt, một chiếc xe máy sau đi qua chậm hơn, đi qua chỗ nó làm một đoạn, cô gái bước xuống đi cùng cậu trai vào mua hàng gần đó. Nó nhận ra cô ấy, cuộc đời thật trớ trêu khi chạm mặt.... Sau bao năm gặp lại, chắc lúc đó là lúc nó đau lòng nhất. Nó không biết làm gì đứng ngây ra nhìn, anh em làm cùng phải gọi tên rất to nó mới giật mình trả lời. Nó nhìn thấy hai người họ nắm tay nhau rời đi.... Đêm ấy nó bảo cô ấy nhắn tin hỏi thăm vì thoáng nhận ra nó. <a href="https://confession.vn/10634-bo-me-luon-danh-cho-con-nhung-gi-tot-ep-nhat-ung-khong-moi-nguoi-minh-k53-neu-minh-ra-truong-l/" title="Cái" alt="Cái">Cái</a> tên, giọng nói của nó khi đáp lại đồng nghiệp .Ngày trước vì tương lai, cô ấy không thể trao gửi cho một đứa chưa có gì trong tay như nó, có người điều kiện tốt hơn muốn lo cho nó, lựa chọn rời bỏ tình yêu nó dành cho cô ấy là điều tốt nhất cho cả hai. Quá khứ của cô ấy có một phần của nó, nó trân trọng, không oán trách. Ừ....đó cũng là điều tốt. Một mình nó cố gắng là không đủ, Nó nở một nụ cười cay đắng.... Tôi và nó uống gần hết hai chai, nó thấy đau dạ dày. Tôi bảo hay dừng uống, 27 tuổi rồi, ko còn trẻ trung như mấy năm trước. Nó bảo chả mấy khi có dịp gặp nhau thế này, nó thấy vui lắm. uống thêm với tao một chút nữa, tao ổn, tao cũng quen rồi - Nó liên tục nói với tôi vậy. Ừ thì uống... Câu chuyện của nó, có người biết, có người bảo nó phải làm thế này, làm thế kia. Vì người ta chưa phải chạy ăn từng bữa, chưa phải leo hơn 10 tầng giàn giáo lúc trưa nắng để làm cho cho xong việc, chưa phải đến tháng tích góp tiền để trả nợ, vì người ta không phải hy sinh cả tuổi trẻ để sống cho người khác. Câu chuyện của nó, tôi thấy bản thân mình trong đó.... Hai thằng, chẳng hiểu thế nào cuộc đời lại đưa đẩy cùng làm xây dựng, quen với nắng mưa bụi bẩn. Đã ngà say, chúng tôi khoe bàn tay thằng nào chai hơn, tranh cãi nhau rộn ràng cả một góc quán. Đôi bàn tay ấy như tôi từng nghe nói rằng : Vuốt lên mặt còn thấy rát, chỉ sợ làm người mình yêu quý thấy đau. Đôi tay ấy quen với những máy móc khô cứng, những vật sắc nhọn, nó cũng quen với con wave cũ đã đi hơn 30.000km. Chiếc xe 11 ngày sau cùng chúng tôi đi xa. Hai đứa sẽ tới Hoà Bình gặp lại bạn cũ quen lúc đi học , nghe tin bạn tôi đã có nhà mới, cỏ mọc tươi tốt xung quanh, trên đồi vắng xa khu chợ huyện, yên tĩnh lắm. Bạn tôi mất được 5 năm.... Gần 11h đêm, quán vẫn đông. Chúng tôi vẫn ngồi uống rượu, vẫn kể chuyện đời cho nhau nghe.... 29/4/2018