Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14336: Một ngày đầy nắng. Trong tình yêu luôn có những quãng thời gian mà
Hình mô tả cho bài confession
#14336: Một ngày đầy nắng. Trong tình yêu luôn có những quãng thời gian mà con người ta thực sự cảm thấy suy sụp. Đừng yêu một người quá nhiều, đừng giành hết thời gian của mình cho họ, đừng hi sinh quá nhiều công sức cho một người. Bởi tôi đã từng sai lầm như thế. Tôi và anh quen nhau từ khi còn học cấp 3, chúng <a href="https://confession.vn/12045-toi-moi-bi-cam-sung-cac-ong-a-hom-qua-trong-khi-ca-nha-ca-nuoc-han-hoan-nghi-le-ngay-thu-2-thi/" title="tôi" alt="tôi">tôi</a> học khác lớp nhau nhưng vì hay học cùng các lớp học thêm nên biết đến nhau. Hồi đó, mọi thứ chỉ toàn màu hồng. Cái thứ tình yêu trẻ con ấy cứ thế diễn ra. Mỗi giờ về, tôi và anh lại đợi nhau cùng về, cùng kể cho nhau biết bao câu chuyện, cùng nhau đi ăn dọc đường những món chúng tôi thích. Và cứ thế, chúng tôi thành người yêu bí mật của nhau. Cũng bởi vì chúng tôi không muốn quá nhiều người biết đến mối quan hệ này. Anh từng nói anh yêu tôi rất nhiều, anh giành cho tôi những cử chỉ, sự quan tâm hết mực. Cái hồi mới yêu, tôi bị cúm nhẹ, bị đau nhẹ đâu đó hay chẳng may gọt hoa quả bị đứt tay thì anh đã cuống quýt lên lo lắng. Tôi trân trọng quãng thời gian tuyệt vời đó. Tôi biết, ai yêu nhau thời gian đầu cũng luôn có những cử chỉ quan tâm đối phương như vậy, nhưng đối với tôi, đó là quãng thời gian đẹp nhất. Vì là dân tỉnh nên trung tâm tp. Hà Nội đối với tôi là thứ khá sa sỉ hồi đó. Tôi mới chỉ nghe kể đến Hồ Gươm, Lăng Bác, Công viên Thủ Lệ,...Anh biết điều đó và anh đã dẫn tôi đi khắp nơi khi chúng tôi mới chỉ là học sinh cấp 3 ở tỉnh, tiền thì không có nhiều, hiểu biết thì hạn hẹp nhưng mỗi chuyến đi, anh đều tìm hiểu rất kĩ càng để chuẩn bị tốt nhất cho ngày đi chơi hôm đó của chúng tôi. Lần đầu tiên tôi biết đến gà rán, phở bò, bún Huế,... cũng là nhờ anh. Anh dẫn tôi đi coi phim ở rạp, cũng là lần đầu tiên của tôi, mọi thứ cực kì lạ lẫm và thích thú đối với tôi. Còn anh thì đã quá quen với những nơi như vậy rồi, từ nhỏ anh đã được đưa đi khắp nơi, biết đến khá nhiều thứ ở đất Hà Nội này. Chúng tôi cứ như vậy và có những khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Rồi một ngày, ,anh nói anh muốn có khoảng thời gian giành cho bạn bè nhiều hơn, thời gian gần đây, anh muốn chúng mình nên hạn chế đi cùng nhau. Và hôm đó, anh nói tôi về trước, anh muốn đi ăn bánh khá nổi tiếng ở chỗ học thêm cùng các bạn. Tôi về, tôi cũng nghĩ anh đã giành quá nhiều thời gian cho mình rồi nên cũng có lúc anh cần có khoảng thời gian riêng. Nên dạo đó, đi học về chúng tôi không hay đợi nhau về nữa, tôi để anh về cùng bạn. Nhưng đâu thể ngờ rằng, sau thời gian đó, anh nhắn tin, nói chuyện cực kì nhiều với 1 bạn nữ khác. Tôi có hỏi anh tại sao nói chuyện nhiều với người ta vậy. Khi đó anh chỉ quanh co và nói muốn 2 đứa có khoảng không gian riêng, tạm thời mình cách xa nhau 1 thời gian nhé. Tôi suy sụp, khóc rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều. Chúng tôi xa nhau 1 tuần, không nói chuyện, nhắn tin, gọi điện hay gặp mặt. Trong khoảng thời gian đó, có những lúc vì quá nhớ anh nên tôi đã chủ động nhắn tin cho anh, nhưng anh không rep lại. Tôi đã tự nhủ lòng mình : " Ok, mọi thứ rồi sẽ ổn cả thôi". Có lẽ, ngay từ lúc này, tôi nên dừng lại với anh. Nhưng 1 tuần sau, anh đến gặp tôi, nói nhớ tôi và muốn quay lại. Tôi đã đồng ý, bởi tôi biết, con người khi yêu cũng có lúc sai lầm và người con gái kia cũng chỉ là bạn bè của anh thôi, trong quãng thời gian chúng tôi xa nhau,thông qua mẹ anh tôi cũng có biết anh thực sự rất suy sụp, buồn rầu rất nhiều. Chúng tôi lại quay về với nhau. Coi như chưa có chuyện gì sảy ra, cho qua tất cả lỗi lầm của nhau. Nhưng cũng chính từ quãng thời gian đó, tôi quản lí anh nhiều hơn, mọi việc anh làm, anh đi đâu đều phải nói với tôi trước. Cứ như vậy dần dần thành 1 thói quen, tôi đã không nhận ra rằng, ai cũng có khoảng thời gian riêng tư của mỗi người, nên chúng tôi đã sai lầm khi tự rằng buộc nhau vào cái việc riêng tư của nhau ấy. Chúng tôi cứ thế và duy trì một mối quan hệ đến khi lên đại học đến nay đã được 5 năm. Nhưng cũng chính từ cái thói quen quản lí nhau mà chúng tôi cãi nhau nhiều hơn, độc chiếm nhau hơn. Tuy nhiên cũng có những khoảng thời gian tuyệt với bên nhau. Chúng tôi dần quen với môi trường sống khi lên đại học, cũng đi chơi như bao cặp đôi khác, dẫn nhau đi ăn uống, tìm kiếm những góc cafe đẹp, hoặc chỉ đơn giản cùng nhau lượn phố. Nào đâu ngờ, cái quãng thời gian mà tôi cho là đẹp ấy, tôi trân trọng ấy thì bị anh nói là chỉ vì tôi thích nên anh mới chiều chứ đơn thuần, anh chỉ muốn ở nhà, đi chơi bạn bè. Vì anh đã chán ngấy cái việc lúc nào cũng chỉ có 2 đứa đi với nhau như vậy. Tôi hiểu, tôi chỉ biết im lặng và không nói gì, vì tôi đâu còn có quyền nói với anh rằng anh là của tôi. Kể từ giây phút đó. Anh chuyển nhà trọ mới với lí do để gần trường đi học với đi làm cho tiện, nhưng như vậy anh sẽ xa chỗ tôi ở hơn rất rất nhiều, thời gian chúng tôi gặp nhau càng ít hơn nữa. Kể từ ngày chuyển đến phòng trọ mới, thời gian đầu anh vẫn còn nhắn tin, gọi điện cho tôi thường xuyên, nhưng đúng 1 tuần sau, anh nói nếu có việc gì cần thiết mới gọi, chứ anh đi làm, bận tối ngày, chẳng có thời gian để nói chuyện hoài như vậy. Tôi cũng tin, và im lặng cho đến ngày được gặp anh. 3 tuần sau. Chúng tôi gặp nhau, nhưng không hề như tôi nghĩ, tôi đã cố gắng chuẩn bị cho mình 1 diện mạo thật hoàn hảo, gặp anh tôi đã nghĩ sẽ nói bao nhiêu điều cho <a href="https://confession.vn/9893-su-that-mat-long-va-su-lua-chon-ung-an-cho-ca-2-minh-k48-con-em-la-k49-cua-truong-chung-minh-ye/" title="anh" alt="anh">anh</a>, rồi kể anh nghe về công việc của tôi, có rất nhiều <a href="https://confession.vn/11587-co-con-ban-thich-lam-ep-o-ay-cac-ban-cac-chi-co-kieu-thich-lam-ep-luc-nao-cung-son-mong-tay-mo/" title="thứ tôi" alt="thứ tôi">thứ tôi</a> muốn nói với anh. Nhưng anh mang đến gặp tôi là bộ mặt rầu rĩ, buồn bã, gương mặt thì đỏ dựng lên, để ý mới thấy, anh đã uống rất nhiều rượu. Tôi im lặng. Anh cũng im lặng. Chúng tôi ngồi với nhau mà chỉ im lặng. Tôi gượng hỏi anh đang gặp chuyện gì không vui à? Anh im lặng không nói gì, một lúc sau anh nói: - Mối quan hệ của chúng ta là bí mật, em cũng xác định là chúng ta chỉ yêu nhau trong thời gian học đại học thôi đúng không, vì dù sau đó, mình yêu nhau cũng không thể có kết quả gì cả. - Ừ, em có nói thế, và xác định rõ ràng với anh như vậy, nhưng sao? Anh không nói gì cả, chỉ im lặng rồi khóc. Nhìn anh khóc mà lòng tôi đau quặn, thực sự mà nói, có thể như anh nói, tình yêu của anh giành cho tôi không còn được trọn vẹn như trước đây nữa nhưng đối với tôi, khi đã quyết định giành trọn tình cảm cho 1 người nào đó thì mãi cái thứ tình cảm ấy vẫn còn. Tôi còn yêu anh rất nhiều. Vậy mà anh nói rằng.......anh đang yêu 1 người con gái khác và người đó trưởng thành hơn tôi rất nhiều, khi ở cạnh họ anh cảm thấy thoải mái, nhưng vì 1 lí do nào đó anh đã giải quyết xong rồi. Anh và họ đã dừng lại rồi. Nhìn anh đau đớn khóc như 1 đứa trẻ, tôi đã biết anh yêu người con gái ấy. Đã có những giây phút tôi tin anh, tôi nói có thể tha thứ cho anh. Nhưng đến hôm nay, chúng tôi đã thực sự chấm dứt mối quan hệ 5 năm. Tôi đã khóc rất nhiều, tôi đau vì anh, còn anh đau vì người con gái ấy. Tôi đã cố gắng tỏ ra thật mạnh mẽ trước anh. Bởi tôi nói, 4 năm đại học, sẽ chẳng có gì đủ để khiến tôi không cố gắng duy trì tình cảm, mối quan hệ này, chỉ có 1 điều duy nhất chính là anh yêu người khác. Điều mà bất kì 1 người con gái nào cũng không thể chấp nhận được, chia sẻ tình cảm với người phụ nữ khác. Anh chia tay tôi, còn với cô gái ấy, tôi cũng không biết họ có tiếp tục với nhau hay không. Nhưng tôi biết, những việc tôi làm, tôi quyết định đến giây phút này là đúng đắn. Cuộc vui nào cũng có hồi kết, chúng ta có duyên nhưng không phận. Đến với nhau cũng đã là một kì tích bởi sự cố gắng của cả 2 bên. Tôi yêu anh và anh cũng yêu tôi, như vậy đã quá đủ rồi. Khi đã hết duyên, còn tiếp tục được thì hãy tiếp tục là bạn, nếu không, hãy dừng lại và giải thoát cho đôi bên. Vậy đấy, cái thứ tình cảm tôi trân trọng, tôi gìn giữ mà chỉ trong chớp nhoáng, tôi mất anh. Xa anh, một điều duy nhất tôi tiếc nuối chính là đời con gái của tôi đã trao trọn cho anh và giành quá nhiều tình cảm cho anh. Gửi đến anh: Anh nên học cách trân trọng người con gái bên cạnh anh đi nhé. Tôi sẽ sống tốt thôi, nên anh đừng tỏ ra thương hại tôi như vậy nữa. Anh là con trai đã quyết định ở bên ai, chọn người con gái nào phù hơp với mình rồi thì đừng làm người ta đau nữa.