Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14331: Có những phút giây ko thể nào quên... Bọn tôi đều không phải tình
Hình mô tả cho bài confession
#14331: Có những phút giây ko thể nào quên... Bọn tôi đều không phải tình đầu của nhau, nhưng cả 2 lại có những rung động rất nhẹ nhàng- tựa như mỗi sáng đầu hè thức dậy, tôi được ngửi mùi hoa lộc vừng trước sân nhà. Chúng tôi quen nhau chẳng lâu, nhưng từng ấy thời gian là từng ấy những đong đầy cảm xúc. Tôi không biết đấy có được gọi là tình yêu hay không, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi vẫn nói với nhau rằng "Anh yêu em" và "Em yêu anh". Anh thương và cưng tôi hết mực. Dù <a href="https://confession.vn/truong-ban-co-gi-3-________________________-nguon-bach-kinh-xay-cfs/" title="chỉ" alt="chỉ">chỉ</a> là vết xước nhỏ trên tay, a cũng cuống quýt sợ <a href="https://confession.vn/13414-chuyen-dai-kinh-di-chang-biet-bat-au-tu-au-2-ua-yeu-nhau-5-nam-m/" title="tôi đau" alt="tôi đau">tôi đau</a>. Chỉ cần tôi hơi nhăn mặt kêu "Anh ơi, e mỏi người quá" là anh sẵn sàng phi xe cả hơn 10km sang phòng tôi, chỉ để ngồi bóp tay chân cho tôi. Lần đầu tiên, tôi qua nhà anh ăn cơm, khi đứng lên dọn bàn rửa bát, a cứ luống cuống đứng bên cạnh giúp đỡ tôi, dù tôi chẳng cần vì vướng tay chân, nhưng anh vẫn đứng đó, lo nước bắn vào người bẩn hết áo, lo tôi không đeo găng tay rửa bát sẽ hại da tay. Có một lần, tôi nói "Anh ơi, em nhớ anh quá" thì 30 phút sau, a xuất hiện ở chỗ tôi làm việc, đeo khẩu trang kín mít kèm theo 1 câu mua hàng rất ngọt "Em ơi, cho anh 1 liều thuốc trợ tim". Tôi hốt hoảng có, bất ngờ cũng có, và <a href="https://confession.vn/14232-1-mieng-khi-oi-bang-1-goi-khi-no-giua-trua-cai-nang-oi-a-cua-nhu/" title="cả ngày" alt="cả ngày">cả ngày</a> hôm ấy, tôi vui. Chúng tôi nói chuyện với nhau hàng ngày. Có những ngày, cuộc gọi bắt đầu khoảng 9h tối và kết thúc lúc hơn 1h sáng, không hiểu chúng tôi nói cái quái gì mà nhiều thế, đi ngủ chỉ với lý do sáng mai còn dậy sớm đi làm, chứ cả hai chẳng ai buồn ngủ cả. Tôi là đứa sống khá tình cảm và thích những điều lãng mạn. Có thể a biết điều đó nên tất cả những gì a làm cho tôi, dù rất nhỏ nhặt, nhưng luôn làm tôi vui và cảm động. Nói không ngoa, thời gian quen anh, tôi chính xác được làm công chúa-nàng công chúa của riêng anh. Nhiều lần a ôm tôi vào lòng, thủ thỉ những câu chuyện tầm phào, trước đây a là 1 thằng thanh niên như thế nào, học hành ra làm sao, bật mí rằng rất nhiều lần gặp tôi mà không biết mở lời làm quen, để mãi khoảng 1 năm sau đó, chúng tôi mới chính thức có cơ hội nói chuyện và quen nhau. Dần dần tôi cứ bị cuốn vào những câu chuyện của a, 1 phần cuộc sống của a, và dần dần tôi thích anh nhiều như thế nào, chỉ a hiểu và trong lòng tôi hiểu. Khi cảm thấy đủ hiểu nhau, a ấy vẽ ra những dự định cụ thể cho tương lai, và đương nhiên mọi kế hoạch trong năm đó của tôi đều thay đổi để phù hợp với cả 2 đứa. Anh ấy đam mê tốc độ, nhưng khi có tôi ngồi sau, tuyệt nhiên chỉ chạy 40km/h. Nhiều lần tôi năn nỉ "Anh ơi chạy nhanh chút đi", anh ấy đều nói "Không được". Nhưng thỉnh thoảng, a ấy cũng vặn ga lên 80km/h và hỏi tôi "Em không sợ à", tôi chỉ cười vì tôi biết ở bên a ấy, chẳng có gì khiến tôi phải sợ hãi. Và cứ thế, chúng tôi rong ruổi trên con xe Dream không yếm, trần truồng động cơ, đi hết những con đường thân thuộc. Để rồi khi xa nhau, mỗi ngày bước từng bước chân nặng trĩu về nhà, tôi chỉ hy vọng nhìn thấy chiếc xe không yếm đó đang đỗ ở trước cổng và a ấy xuất hiện dịu dàng cười với tôi. Hay có lúc đi trên đường, gặp thằng chết tiệt nào đó rú ga, đi như xé đường, nếu là lúc trước khi quen a, tôi sẽ chửi thầm trong bụng rằng chúng mày chết hết đi cho rộng đất Hà Nội, còn bây giờ, tôi đều ngoái lại nhìn và thầm nghĩ "Giá là a ấy thì thật tốt". Cái dáng người bé tí, ngồi trên con xe không yếm, hơi chúi người về phía trước cứ ám ảnh tôi đến lạ kì. À thì ra tôi đang nhớ anh. Hay có những buổi sáng, chuông báo tin nhắn zalo vang lên, dù có đang bận trên tay việc gì, tôi cũng bỏ xuống, mở thật nhanh ra xem, có phải là a nhắn tin cho tôi không, nhưng chẳng phải, toàn thông báo nhắc ngày sinh nhật của ai đó. Như một thói quen, sáng nào, trưa nào, tối nào a cũng hỏi tôi "Em ăn gì chưa? Nhớ ăn uống đầy đủ nhé", để cho tới bây giờ, mỗi ngày tôi đều mở zalo cả hàng chục lần, xem a có đang online hay không, và tôi có tin nhắn "em đã ăn gì chưa" hay không?! Thì ra tôi vẫn luôn nhớ đến anh ấy như thế! Kể cả khi anh đã rời xa tôi thì vô vàn lần tôi vẫn mong được gặp lại anh ấy, gặp lại người con trai khiến tôi rung động ngay từ giây phút a ấy cười. Có lẽ có người sẽ thắc mắc lý do anh rời xa tôi, nhưng kì thực tôi cũng không biết chúng tôi xa nhau là vì đâu. Chỉ là tôi muốn giữ lại những kí ức đẹp nhất mà a dành cho tôi, chứ không phải là những tổn thương, nước mắt. "Xa nhau rồi, em vẫn còn nhớ anh"