Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14329: Ai cũng có một thời thanh xuân đẹp đẽ và; sẽ đẹp đẽ hơn
Hình mô tả cho bài confession
#14329: Ai cũng có một thời thanh xuân đẹp đẽ và; sẽ đẹp đẽ hơn nếu nó có cái kết tốt đẹp. Còn thanh xuân của tớ lại là do tớ bỏ lỡ... Năm đó, tớ chỉ là 1 đứa chẳng có gì nổi trội, trầm lắng và chìm nghỉm. Hình như cái bóng huy hoàng của 1 thời cấp 2 đã nhấn chìm tớ lúc nào ko hay. Cấp 3 Trường mới, lớp mới, bạn mới; tớ trở nên ít nói; trầm mặc. Mà vốn dĩ, tớ đâu phải là người hay nói, cấp 2 nhiều bạn vì tụi nó tự làm thân với <a href="https://confession.vn/13664-update-tinh-hinh-hop-lop-cuoi-nam-va-au-nam-cua-cac-thim-i-minh/" title="mình" alt="mình">mình</a>. Lâu dần tớ trở nên cô lập, xa lạ với lớp, xa lạ với cậu. Nhưg cậu lại là đứa tớ ấn tượng nhất, vì cậu là hình mẫu mà tớ hướg tới - Học sinh giỏi toàn diện. Gương cậu luôn đc thầy chủ nhiệm nêu danh trước lớp mỗi lần cậu đạt điểm 10 tuyệt đối cho các bài ktra. Ko chỉ bởi ấn tượng với kq học tập của cậu mà bởi: đập vào mắt tớ ngày đầu tớ mới chuyển vào lớp cậu là khuôn mặt nghiêm nghị nhưng sáng sủa, ánh mắt đen, to, và tròn; mũi dọc dừa cùng cái miệng trái tim rất có duyên và hình nhân trung rõ nét của cậu; lúc đó tớ chưa biết cậu học giỏi, chỉ ấn tượng vs vẻ bề ngoài của cậu. Đc 1 thời gian, tớ hỏi 1 ng bạn trong lớp về cậu mới biết đó là nhân vật có tiếng của khối lớp chọn buổi sáng. Tớ đã nhìn cậu một lúc lâu còn cậu thì tròn xoe mắt nhìn tớ nhưng ko chút xa lạ mà đầy ngạc nhiên. Rồi, may mắn thay; đứa bạn thân cùng bạn cậu là bạn thân vs tớ những năm cấp 1; cùng đội tuyển ôn văn vs tớ. Tiếng là hsg môn Văn nhưng tớ thấy bình thường, và ko có 1 tí tự hào nào về nó cả. Đi theo đội chẳng qua ôn bớt để sau này thi cho đỡ nặng. Và tớ cũng chẳng có lấy cho tớ 1 quyển văn mẫu nào bởi tớ nghĩ, đấy là sao chép, là ăn cắp của ng khác. Thì nó đã đưa tớ 1 tập những quyển văn mẫu và nói: Hạnh tèo cầm lấy của Nh mà ôn, Nh ko thấy H có quyển văn mẫu nào( nó bị trượt ở vòng tiếp theo). Tớ định ko lấy nhưng lúc đó cậu ngồi bên cạnh đã nói: cầm lấy mà ôn H ơi, vào vòng trong nhiều đứa mạnh hơn nhiều. Tớ nhận xấp sách ấy vì câu nói của cậu. Cậu cười cũng xinh nữa. Và tớ nhận ra thêm 1 vẻ đẹp ở cậu: có răng khểnh và ko hề khinh người như tớ vẫn hay nghĩ về những đứa lạnh lùng ít nói. Từ lúc đó, chúng ta dần làm bạn vs nhau - học kỳ 2, lớp 11.Còn đống sách, tớ cầm về và đọc lướt qua rồi cười khẩy cái cách hành văn trong đấy, chọn 1 vài bài tiêu biểu đọc tiếp rồi đợi hết kỳ thi hsg trả lại Nh như cách mà mình đã ôn nghiêm túc vì sợ cậu buồn. Môn tin học lớp 12 đối vs ko chỉ tớ mà vs cả lớp là 1 điều gì đó khủng khiếp. Hôm đó ktra, đề đã khó nhưng thầy cho 1 câu cuối cùng còn khó <a href="https://confession.vn/14189-trai-bk-hoi-nach-ca-a-nay-ngoi-luot-face-thay-co-ban-keu-la-bi-t/" title="hơn" alt="hơn">hơn</a>, thầy nói chỉ cần làm câuu này là ko phải làm các câu còn lại. Tớ ko giỏi nhưng khi thầy ra đề đó, tớ chỉ muốn làm 1 mình nó vì ít ra cũng đủ điểm qua môn. Môn tin học chó chết ?. Thầy đã viết xong câu đó và tớ chẳng quan tâm mấy câu còn lại. Hình như đọc đc nỗi sợ hãi của tớ, cậu ngoắt tay bảo tớ qua ngồi cùng bạn cậu, cậu chỉ bài cho. Tớ thực sự lúc đó rất muốn qua nhận sự giúp đỡ của cậu nhưng nghĩ như vậy là hèn nên tớ ko nói gì, chỉ lắc đầu rồi cúi xuống làm bài. Trùng hợp thay lúc thầy trả bài ktra, cả lớp chỉ có mình tớ và cậu làm duy nhất câu đó, điều mà ngay cả cậu bạn học tương đương cậu chẳng dám liều. Nhưng tớ ko may mắn bằng cậu, cậu đạt điểm tuyệt đối, còn tớ chỉ đủ điểm đạt hiểu. Nhưng tớ vẫn thầm vui vì cậu đã quan tâm đến tớ ?. Cậu có hỏi tớ đc mấy điểm, tớ chỉ cười rồi trả lời ngượng nghịu : đủ qua môn thôi L☺️ Sau đó những buổi học thể dục, cậu cười với tớ nhiều hơn, mỗi lần cậu cười càng làm tớ thêm ấn tượng bởi miệng cậu đã duyên lại còn có răng khểnh. Nhưng tớ cũng ko dám ảo tưởng vì nghĩ cuối cấp rồi, cậu mở lòng vs bạn bè nhiều hơn để sau này xa nhau còn gặp lại. Làm bạn vs cậu, tớ vừa vui vừa tự ti vì mình ko đc như cậu. Đó là những ngày gần cuối lớp 12, cậu hỏi tớ về chọn chuyên ngành, tớ nói nhà tớ có truyền thống về ngành Dầu khí, gđ hướng cho tớ học kế toán ( mặc dù tớ chẳng giỏi tính toán). Cậu đã ồ lên một cách thích thú nhưng ko vui bằng lúc cậu cười vs tớ, rồi cậu nói: vậy là ngon rồi H. Còn tớ nhìn ra khung cửa sổ, nhìn xa xăm về phía bầu trời có chiếc máy bay, lòng nặng trĩu ko biết có đậu nổi đại học ko mà mơ vs mộng. Mắt vẫn có thể nhìn thấy cậu, đang chăm chú nhìn t lúc đó. Sau đó nữa, kết quả học tập của cậu có vẻ ko tốt. Điểm khi 10 khi 9, có khi 8,7. Thầy chủ nhiệm nhiều lần nói bóng gió: các e phải biết thương bố mẹ, lo học tốt giành lấy ước mơ, đừng nên yêu lúc này. Lúc đó đầu tớ nghĩ: t có yêu quái gì đâu mà phải để tâm, mà kq của tớ chả có liên quan gì đến học tập nên tớ chả bận tâm mấy. Cho <a href="https://confession.vn/9953-toi-khong-hoc-neu-nhung-bo-cua-con-toi-a-va-ang-hoc-neu-chung-toi-lam-chung-mot-cong-ty-cach-ay/" title="tới một" alt="tới một">tới một</a> hôm, đang ngồi thơ thẩn ở gốc cây khi vừa nghỉ giải lao g thể dục. Cậu từ đâu chạy tới nắm lấy tay tớ rồi vội buông ra khi nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm của thầy chủ nhiệm cũng vừa lúc đi ngang qua. Rồi cậu chạy biến đi... Tớ vẫn bàng hoàng chưa hiểu nổi chuyện gì nhưng l ờ mờ cảm nhận đc điều gì đó khác lạ ở cậu. Tớ đối vs cậu là ấn tượng và thích. Nhưng hình như cậu đối vs tớ lại là khác ?. Lần khác cả lớp rủ nhau đi ăn, tớ vốn ko bao giờ có mặt ở hội hè gì của lớp nên đang định đi về thì cậu nói tớ đi cùng, cậu sẽ chở tớ. Cậu đẩy Nh qua xe khác mặc dù trc đây Nh và cậu như bóng vs hình, mặc cho Nh nhăn nhó khó hiểu. Tớ cười vs Nh ra hiệu như đừng khó chịu nữa, cậu bận chở tớ rồi. Nhưng tớ vẫn chẳng hề bận tâm. Cậu chở tớ, chả biết bám vào đâu, tớ vẫn mặc niệm cho mình rằng thích con gái nên ko thể để tay vào eo cậu vì bất lịch sự, tớ đã cho tay của mình vào túi áo khoác của cậu. Cậu chở tớ. Lúc đi ăn,chẳng hiểu sao tớ lại cuốn đồ ăn giúp cậu, tớ làm vì phép lịch sự và tớ nghĩ đấy là việc tốt nên làm cho bạn bè. Cậu nhận lấy, cảm ơn và hoan hỉ. Cậu quý tớ hơn, bảo vệ tớ nhiều hơn mỗi khi tớ xảy ra vấn đề gì. Tớ vẫn chẳng hề bận tâm. Tớ nhớ lúc cả lớp ra đập chơi, 2 đứa vẫn nói về chọn ngành, như nào như nào cho phù hợp, mỗi lúc tớ đăm chiêu nghĩ chọn ngành gì đó, cậu lại nhìn tớ thật lâu. Tớ vẫn chẳng hề để tâm. Phải chăng khi có đc yêu thương, tớ quên mất nó đang hiện hữu bên mình thì phải. Mắt tớ vẫn nhìn ra mặt hồ, đăm chiêu. Tớ lại bỏ lỡ điều gì, phải ko cậu? Lần cuối cậu nắm tay tớ là vào một buổi chiều muộn của tiết học thể dục cuối cùng;cậu ko nói gì, chỉ im lặng nắm tay rồi dựa vào ng tớ. Tớ chỉ nghĩ rằng học thể dục xong cậu mệt mỏi, tớ chẳng có cảm giác gì, im lặng cho cậu tựa vào. Tớ lại bỏ lỡ điều gì đó nữa rồi, cậu nhỉ?. Sau đó là những ngày ôn thi hối hả bận rộn cuối cấp. Cậu bận rộn rồi nên ko nhìn tớ nữa, còn tớ thì vẫn dõi theo cậu vì về nhà tớ lơ mơ hiểu ra rằng: cái nắm tay vụng về đó là dành cho tớ. Ngày cả lớp làm tiệc chia tay, tớ háo hức chờ cậu đến, nhưng cậu vắng mặt. Tết cậu đến nhà chơi thì tớ vắng nhà. Năm 2 đại học tớ ăn tết xa nhà, năm 3 và cả những lần sau đó đều là những lần bỏ lỡ. Năm vừa rồi cậu ở lại trực, thấy cmt rất sôi nổi và tiếc nuối vì ko về đc. Tớ đã định chuẩn bị thật chỉn chu để nói lời gì đó khi gặp lại nhưng cậu ko về. Ngày mẹ tớ nằm viện, và cả khi tớ gặp nạn. Cậu mới chỉ là thực tập sinh nhưng vẫn ko ngại nói câu giúp đỡ khi biết chuyện, nhưng bệnh nặng nên mẹ tớ phải chuyển viện. Lúc mẹ tớ chuyển viện thì cậu cũng vừa về tới viện đó, chúng ta lại bỏ lỡ rồi cậu nhỉ. Khi tớ quyết định đi khám lần 2 ở bv nơi cậu làm, nơi năm kia mẹ tớ nằm viện nhưng ở đây họ ko nhận yêu cầu mổ của tớ, vậy là chúng ta ko gặp đc nhau theo cách ngẫu nhiên như t muốn rồi, cậu àh. Cậu hẹn gặp tớ khi tớ đã có ng thương nên gác lại quá khứ, tớ nói bận để khỏi phải gặp cậu. Cái hẹn đó đc mấy tháng rồi cậu nhỉ! Ngày hqua khi lướt instag , cậu đăng ảnh nắm tay 1 cậu trai nào đó, điều mà từ trc tới g t chưa thấy cậu làm hay 1 câu nói tình tứ. Cậu nói cuối năm cậu cưới... Ngày tớ đăng hình cmsn mình, có 1 mình cậu nói quên ngày sn tớ, và câu chúc của cậu: tớ nhớ nhất. Tớ sẽ ko nói gì cả, ko kể lại quá khứ, nhưng gặp lại cậu, nhất định tớ sẽ nhìn vào mắt cậu thật lâu. Cậu ạ! Xin lỗi, tớ chưa nói với cậu rằng: tớ thích cậu?. #HTL