Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14325: Hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu tiền, mà là
Hình mô tả cho bài confession
#14325: Hạnh phúc không phụ thuộc vào việc bạn có bao nhiêu tiền, mà là người đồng hành cùng bạn là ai... Đó là điều mình nhìn thấy và cảm nhận được từ ông bà và nững ngày vào viện Đợt rồi mình có khối u phải nhập viện phẫu thuật vì tình trạng quá tải của bệnh viện, mình được xếp chung vào phòng cùng một vài ông bà, cô chú, tất cả mọi người đều đến từ nhiều nơi khác nhau. Nhưng mình mãi ấn tượng về ông bà, những con người miền Trung chân chất. Bà kể, bà từ quê ra thăm khám định kì, được chuẩn đoán là sỏi mật, nên phải nhập viện phẫu thuật. Từ ngày nhập viện phẫu thuật đến nay cũng hơn 10 ngày rồi, nhưng vì sức khỏe còn yếu, nên ông không đồng ý để bà về nhà, vì sợ ảnh hưởng không tốt. Nhìn bà đi lại, vận động khó khăn, mình cũng hơi thắc mắc. hỏi mãi, mình mới được ông kể cho một phần lý do. Mình nghe ông kể, ông bà quen nhau lâu lắm rồi, cũng có với nhau vài mặt con. Nhưng từ sau lần sinh chú út, bà có dấu hiệu bị liệt toàn thân, gia đình cùng ông đã chạy vạy rất nhiều, từ bệnh viện giỏi nhất đến những lời mách bảo của mọi người, cứ nơi nào có tin, ông lại đưa bà đến, mãi đến vài năm sau, bà mới có thể cử động nhẹ nhàng, đi lại loanh quanh trong <a href="https://confession.vn/11519-thung-rong-thi-ung-keu-to-ma-chua-i-thi-ung-che-bai-nguoi-khac-khong-engui-11511-gui-ban-nam-c/" title="nhà" alt="nhà">nhà</a>. Suốt từ đó đến nay, cũng đã 23 năm. 23 năm ròng rã, ông cứ như vậy bên cạnh bà, sáng sớm sẽ sửa soạn cho bà, sau đó đi làm, đến giờ thì lại về nhà chăm sóc. Vì bà ốm, nên ông không đi làm đâu đó quá xa, mà chỉ làm những việc loanh quanh, ai gọi gì làm nấy, để khi có việc gì, bà có thể gọi ông. Mình hỏi ông, thế ông có cảm thấy áp lực hay vất vả gì không, ông <a href="https://confession.vn/9790-me-van-vay-minh-k52-i-lam-uoc-2-nam-nha-thi-kho-khan-bo-mat-som-khi-minh-lop-10-me-tu-tay-nuoi/" title="bảo" alt="bảo">bảo</a>, không sao cả, bà khỏe mạnh là tốt lắm rồi. Lúc ấy, mình thật sự bất ngờ, thậm chí có chút gì đó ngưỡng mộ. Nhìn cách ông tỉ mỉ chăm sóc bà, mua cơm, xếp chăn, mình cảm nhận trong ấy là cả một thứ tuyệt vời hơn cả tình yêu. Không chỉ đơn giản là trách nhiệm, mà là cả tình thương, sự gắn bó trong chừng ấy năm đi bên nhau. Mỗi khi ông ra ngoài, hay làm gì chừng vài phút, ông lại nhờ mọi người trong phòng để ý bà hộ ông, còn bà thì cứ nhắc ông mãi thôi. Làm mọi người trong phòng cũng cảm thấy ấm áp, vui vẻ. Những ngày ở viện, mình mới cảm thấy, thật ra có thể sống là tốt <a href="https://confession.vn/13691-cau-chuyen-gia-inh-ong-tien-va-con-nguoi-co-bao-gio-moi-nguoi-ca/" title="rồi" alt="rồi">rồi</a>, nhưng nếu may mắn hơn, có ở đâu đó, bạn nhìn thấy những điều vô cùng bình dị mà đáng ao ước. Nó không xuất phát từ việc bạn thành công bao nhiêu ở xã hội, cũng không xuất phát từ việc bạn có nhiều tiền hay không, mà xuất phát từ những gì quen thuộc nhất. Có lẽ nó không là điều gì quá to tát, nhưng lại là ước mơ của rất nhiều người mà trong đó có mình. Ngày ông bà xuất viện, tất cả mọi người đều vô cùng luyến tiếc, nhìn cách ông cõng bà từng bước, từng bước từ phòng bệnh đến bãi xe, như cách ông đã làm trong suốt những năm qua, tự dưng có gì đó thật ngưỡng mộ....