Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14316: Khi trai đểu khóc, lúc đó anh cũng yếu đuối như bao người. Không
Hình mô tả cho bài confession
#14316: Khi trai đểu khóc, lúc đó anh cũng yếu đuối như bao người. Không đơn thuần là một người con trai bình thường, anh ta là một gã lạnh lùng, vô tâm có nụ cười đểu, cứ ai tỏ tình là đều từ chối. Nhưng lần đầu khi mình vô tình bắt gặp anh vừa uống rượu vừa khóc, và nghe được những lời tâm sự của anh, thì mình mới hiểu ra con người anh không đểu một chút nào. Anh là nhân viên lâu năm của quán trà sữa nơi mình đang làm, cũng được gần 3 năm, còn mình thì mới làm 2 tháng. Xét về khía cạnh làm việc thì ai cũng nhận anh là một nhân viên năng nổ, nhiệt tình, từ pha chế, bưng bê, ship hàng hay lau dọn. Nhiều lần mình bắt gặp anh đi làm trong tình trạng sốt cao hay sổ mũi đến đỏ ran, nhưng anh vẫn cố <a href="https://confession.vn/12000-huong-dan-bi-gai-lua-cua-1-thanh-nien-moi-yeu-lan-au-_-hom-o-la-1-ngay-ep-troi-khi-ket-thuc-bu/" title="làm cho" alt="làm cho">làm cho</a> tròn việc. Nhưng xét về khía cạnh thân thiện, thì đa số mọi nhân viên trong quán đều chả ưa anh mấy. Lí do là anh rất trầm, ít nói chuyện với mọi người trong quán, dù gì cũng làm việc với nhau mà, vài đứa gọi anh là chảnh và muốn quản lí đuổi anh đi. Chắc quản lí và boss khá thân với anh nên mới giữ anh lại lâu như thế. Cứ ai hỏi han anh là anh chỉ nói một câu cụt ngủn : Kệ tao đi. Mọi người cũng không ưa anh, qua lời kể của một chị cùng làm thì anh từng từ chối lời tỏ tình của con bé nhân viên theo cái cách không thể phũ hơn là vỗ vai nó, bảo " Anh xin lỗi, anh không thích em " và bỏ đi cái một, khiến con bé khóc bù lu bù loa lên, chắc sau vụ đấy nên ai cũng không ưa anh. Tiệc tùng sinh nhật của quán cũng thế, ngồi ăn uống một tí là anh lại mang chai bia ra góc khác ngồi rồi nốc một mình. Hầu như tiệc tùng sinh nhật của quán thì anh là người duy nhất say và toàn được chở về, đã thế còn chả <a href="https://confession.vn/14109-la-anhbau-troi-cua-em-minh-va-a-quen-nhau-uoc-1-nam-5-thang-va-c/" title="cảm ơn" alt="cảm ơn">cảm ơn</a> anh em đã rước về nữa == Nói tới đây thì mình cũng bắt đầu cảm thấy anh khó gần, lâu lâu cũng muốn hỏi thăm anh này nọ, mà cứ nhìn anh giống như kiểu mình đang làm phiền ấy, đành ra cũng thôi. Anh đúng là đểu thật. Nhưng cái lần nhìn thấy bộ mặt khác của anh đã làm thay đổi suy nghĩ của mình về anh rất nhiều. Có lần quán được off buổi tối, cả bọn đi ăn đi chơi tới tận khuya, còn lão đểu kia thì bỏ về giữa chừng. Lúc về thì mình ghé qua siêu thị bán khuya để mua nước, thì nghe <a href="https://confession.vn/10351-du-hoc-hay-khong-buoi-trua-ngoi-check-mail-that-sung-suong-vi-uoc-hoc-bong-100-cua-1-truong-ai/" title="tiếng nói" alt="tiếng nói">tiếng nói</a> từ một người đang ngồi ở bàn ăn hướng ra mặt đường. " Tình buồn mà nhạc còn buồn hơn, thật là ", mình nghe như thế, giọng vừa nói vừa thút thít, quay lại nhìn thì mới biết đó là anh. Chuyện gì thế này, mắt anh đỏ khoe, anh khóc ư, giọng còn run run hức hức nữa ? Lạ kì là bị con gái bắt gặp đang vừa uống bia vừa khóc mà anh chả thèm lau mặt, cứ để mặt ướt đẫm nước mắt ấy mà nói chuyện - Anh khóc hả ? - Chứ chẳng lẽ không được khóc ? - Bình thường anh có vậy đâu - Thất tình thì khóc thôi .. Sau khi ngồi nghe anh tuôn ra một sàng những kỉ niệm yêu đương và lí do người anh yêu ruồng bỏ và phản bội anh, mình đã hiểu hơn tại sao bây giờ anh lại trở thành một gã đểu như thế. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà anh lại nói nhiều như thế, đúng là sức mạnh của hơi men. Anh hỏi mình : " Lúc anh từ chối con bé V, anh có làm gì quá đáng với nó, anh tôn trọng nó, chứ bây giờ mấy đứa muốn anh ăn nói tệ bạc rồi ném quà của nó vào sọt rác à ? " Ngẫm lại thì anh nói cũng đúng, nếu so với cách từ chối của anh với cách của một bộ phận đểu cáng thực sự, thì cách của anh nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Anh ca cẩm mãi những câu như : tại sao anh lại bị ruồng bỏ, anh có gì không tốt, hay anh quá cứng nhắc, quá vô tâm, hay thằng kia có gì hơn anh mà người anh yêu lại đến với nó ... Luyên thuyên một hồi cũng 2h sáng, mình vội vã chạy về, và may là cả nhà còn đang ngủ say nên chả ai biết mình lén mở cổng âm thầm dắt xe vào và lẻn lên phòng cả. Đấy là lần đầu tiên mình thấy được bộ mặt yếu đuối của anh, và mình tin rằng, chữ đểu mà mọi người dành cho anh sai hoàn toàn. Mình có hơi bất an khi để anh lại, may mắn là hôm sau đi làm anh vẫn bình thường như mọi ngày. Có thể là anh đểu thật, nhưng anh có lí do để trở nên như thế, và thâm tâm anh vẫn là một người có thể mở lòng với mọi người xung quanh. Chí ít mình cũng cảm thấy yên lòng hơn khi biết được những tâm sự tình cảm của anh. Anh không dặn mình phải giữ bí mật, anh muốn mọi người biết mình yếu đuối như thế cũng được. Nhưng mình sẽ giữ bí mật này cho anh, và tìm cách giúp anh thân thiện trở lại với mọi người trong quán. Tiền bối à, cố lên anh nhé, đừng buồn nữa.