Ảnh bìa của undefined
ảnh đại diện của undefined
c/neuconfessions
admin
4 năm trước
#14303: Trưởng thành từ sự đổ vỡ của gia đình Mình không biết các bạn
Hình mô tả cho bài confession
#14303: Trưởng thành từ sự đổ vỡ của gia đình Mình không biết các bạn đã trở nên “lớn “ như nào còn với mình nó là cả một chặng đường đầy những khó khăn . Mình đã trưởng thành từ sự phá sản của gia đình. Các bạn có hiểu được cảm giác của một đứa con gái từ nhỏ tới lớn luôn sống trong nhung lụa, được chiều chuộng, sống đầm ấm bên gia đình và một ngày kia bỗng chốc tan thành mây khói. Là mình đây , mình của năm 16 tuổi đang hồn nhiên sống lại gặp một cú sốc tinh thần lớn như vậy nhưng chính nó đã làm cho mình tỉnh ngộ rằng bấy lâu nay mình đã như thế nào ? Mình sinh ra trong một gia đình làm ăn về gỗ, mình là chị cả nhưng rất được chiều vì nhà mình chỉ có 2 chị em. Bố mẹ mình làm gỗ, bố đi khách suốt mẹ ở nhà quản lý thợ và công việc. Từ nhỏ tới lớn mình được sống như một công chúa vậy, được ăn ngon mặc đẹp, đến khi lên lớp 10 rồi mình vẫn chưa biết thế nào là việc nhà cả, sáng đi học chiều tối đi học đàn. Cuộc sống mình cứ thế mặc dù được chiều nhưng nhà mình vẫn rất có nề nếp, thật sự mình không quan tâm tới bố mẹ mình làm gì làm như thế nào chỉ cần mình được cho tiền tiêu, được mua những thứ mình thích là được rồi Mọi chuyện sẽ êm đẹp cho đến cuối năm lớp 10 công việc của bố mình gặp khó khăn, gỗ không bán được, bố mình hùn vốn chung với chú mình làm ăn nhưng lỗ quá , chú mình ôm tiền vốn trốn đi nơi khác, bố mình rơi vào cảnh khó khăn, mẹ mình dốc hết tiền trong nhà trả tiền gỗ đã mua mà vẫn không đủ, đợt đó hàng làm ra lại không bán được, thợ thuyền nghỉ gần hết . Nhà mình vừa ko có tiền trả lương thợ lại ko đủ tiền cho bố . Mẹ mình đi vay nặng lãi, bạn biết đấy lãi từng ngày như cắt cổ ,, nhà mình phá sản.... Mình thật sự bị sốc, mình khóc nhưng làm sao bằng mẹ mình được, mẹ đau gấp trăm lần. Nỗi đau chưa dừng lại ở đó, bố mình vướng vào vòng pháp luật vì số gỗ bố mua thì ra là gỗ lậu. Ôi cái ngày bố bị bắt đi mẹ mình đã gào lên mà kêu trời mẹ mình rơi vào trầm cảm. Chỉ trong có vài tháng nhà mình mất tất cả, nhà bị niêm phong , 3 mẹ con phải bỏ xứ Hà thành về quê. Em mình lúc đó mới lớp 6 vẫn chưa hiểu chuyện lắm. Mình bị sốc thật sự , một đứa con gái đang quen cuộc sống dư giả bỗng <a href="https://confession.vn/9870-may-trong-chau-ho-chi-chi-i-mua-it-o-roi-ve-chi-voi-may-don-tiep-chi-toi-k51-neu-khi-chi-con-la/" title="phải" alt="phải">phải</a> về quê , mọi thứ vừa xa lạ vừa thiếu thốn. Sống với ông bà mình không được vừa lòng ông vì mình ko quen làm việc, tay chân còn lóng ngóng, mình tủi thân khóc rất nhiều nhưng ko cho ai biết , mình không dám nói với mẹ vì bây giờ mình mới là chỗ dựa của mẹ và em. Mình cố gắng tự nhủ phải thật sự cố gắng. Mình bắt đầu lao đầu vào học, muốn thoát khỏi cuộc sống này chỉ còn cách học thôi. Và ngày mình cầm giấy báo đỗ đại học, vừa vui nhưng mình lại khóc , làm sao đây khi đến đại học mình sẽ lấy tiền ở đâu để học, lúc đó mình muốn buông xuôi lắm. Mấy năm học c3 là tiền của cậu cũng như tiền tiết kiệm từ mẹ. Mình đã từng nói với mẹ là chọn mình nghỉ học đi lầm may phụ giúp mẹ, dưới mình còn có em. Nhưng cậu và mẹ đã động viên mình nói rằng dù thế nào cũng phải học. Vào thăm bố bố đã xin lỗi mình rất nhiều , bố nói vì bố mà bây giờ gia đình phải khổ nên mình phải học nếu không bố sẽ ân hận lắm. Mình ko giận bố, bố mình có lỗi gì đâu chỉ là bố tin người quá . Vậy là mình khăn gói <a href="https://confession.vn/12244-soai-ca-la-co-that-nhung-cha-phai-cua-minh-chao-mn-em-la-k58-chuyen-cha-la-em-may-man-uoc-hoc/" title="lên" alt="lên">lên</a> đường về Hà nội lại để học, rõ ràng nơi này mình đã gắn bó như thế mà sao lại xa lạ thế này. Mình nhập học vào Neu- ước mơ của mình . Học được mấy tháng <a href="https://confession.vn/12089-bay-e-lay-chong-co-ai-nhu-minhminh-voi-chong-yeu-nhau-en-luc-ra-truong-2-nam-la-6-nam-roi-het/" title="mình" alt="mình">mình</a> đã bắt đầu làm thêm, mình làm nhiều việc lắm, từ bưng bê, thu ngân cho đến rửa bát thuê . Những việc mà mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày phải làm. Chắt chiu từng đồng một, tiền học của mình coi như mẹ ko phải lo nữa . Học đến năm 2 thì bố mình được ra. Bố về bắt đầu cuộc sống mới . Mình cũng cảm thấy bớt lo hơn. Bây giờ mình đã ra trường đi làm rồi, lương đủ sống . Sức khỏe của mẹ đã tốt hơn em mình thì học c3 rồi Mình ko còn là người chỉ biết ăn tiêu nữa , mình thấy mình trưởng thành hơn nhưng mình vẫn chả yêu ai, mình mệt lắm. Mình chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền trước đã, trước mắt là vậy còn sau này có yêu sin ko mình chưa muốn nghĩ tới . Dù là một chuyện chẳng bao giờ muốn nghĩ tới nhưng nếu ko nhờ chuyện đó thì cũng ko có mình của ngày hôm nay :))